Chương 45: Dị năng thăng cấp
Dị năng thông thường gồm có: phong, kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, băng, tốc độ, lực lượng, cường hóa thân thể. Mười loại dị năng này cũng rất lợi hại, nhưng trong số các dị năng đặc thù thì có phần không đủ sức, sát thương không đủ nên đành chịu.
Sau này, một số người dần dần mày mò học theo các tiểu thuyết, trò chơi từng đọc, từng chơi, tổ đội phóng chiêu, trở nên mạnh hơn nhiều. Người ta nói tám loại dị năng này dễ thăng cấp, ý là trong vòng cấp sáu, còn những người solo tám loại dị năng này qua được cấp sáu trên toàn quốc thì đếm trên đầu ngón tay cũng chưa tới mười.
Đạt đến cấp tám thì chỉ có hai người, lần lượt là Tô Bỉnh Thiên, dị năng giả hệ hỏa cấp tám đứng thứ hai trên bảng xếp hạng, và Dạ Tinh Từ, dị năng giả hệ băng cấp bảy đứng thứ tư, cùng ở căn cứ C thị với Tô Hòa lúc đó.
Tuy cùng một căn cứ nhưng số lần Tô Hòa gặp Dạ Tinh Từ đếm trên đầu ngón tay cũng chưa tới năm, mà Dạ Tinh Từ thuộc kiểu người ai nhìn thấy cũng muốn khâu miệng lại.
Dị năng giả hệ hỏa cấp tám cùng họ với Tô Hòa. Là một lão già kỳ quái. Tô Hòa có dịp vào năm thứ sáu sau tận thế nhận nhiệm vụ của căn cứ địa phương ở C thị, đến hội thảo dị năng do căn cứ Y thị tổ chức. Trên đường đi gặp một nơi có bầy ký sinh trùng biến dị, rồi thấy Tô Bỉnh Hoa đang ra ngoài làm nhiệm vụ.
Lúc đó thật sự rung động, ánh lửa tràn ngập trời cao đổ xuống, trong ngọn lửa đỏ rực có lẫn tia trắng kỳ lạ. Dị hỏa rơi xuống mặt đất, thời gian cháy, độ sâu, phạm vi đều khiến Tô Hòa kinh ngạc. Khi đó dùng dị năng tinh thần hệ thăm dò nhẹ nhàng bên cạnh, dị hỏa lan xuống lòng đất sâu hơn mười lăm mét.
Đang thăm dò thì bị lão già phát hiện, nhưng chỉ liếc nhìn Tô Hòa một cái rồi không tức giận.
Tô Hòa cảm thấy hỏa dị năng của lão già không giống hỏa dị năng bình thường, mà giống hỏa dị năng biến dị hơn. Vậy chỉ có hai khả năng: một là bản thân lão già là trường hợp đặc biệt, hỏa dị năng vốn là dị hỏa biến dị; hai là lão già từng trải qua chuyện gì đó khiến dị năng biến dị.
Còn lại là không quá năm người song dị năng, Tô Hòa là một trong số đó. Lúc đó Tô Hòa vẫn là tam hệ dị năng, nhưng giấu kín dị năng tinh thần hệ với bên ngoài, chỉ có người nhà biết Tô Hòa là tam hệ dị năng. Nhưng cấp độ dị năng vẫn không cao, không tính là nổi bật, cũng không lên được bảng xếp hạng dị năng, chỉ ở căn cứ C thị của mình thì coi như là nhân vật có chút tiếng tăm.
Còn có một tiểu thư nhà nào đó, song dị năng thủy hỏa, mãi kẹt ở cấp sơ cấp, rảnh rỗi tự nướng BBQ, lấy cốc nước uống.
Còn có một người nóng nảy liều lĩnh, là dị năng giả hệ kim và phong, không biết làm sao, có lẽ cưỡng ép thăng cấp, tự bạo.
Còn có hạng ba và hạng tám trên bảng xếp hạng dị năng, lần lượt là Quách Đại ở căn cứ Tây Bắc, biệt danh Quách Đại Hiệp, hệ thổ và phong. Trên bảng xếp hạng ghi thổ hệ cấp sáu, phong hệ cấp bảy, nhưng Tô Hòa cảm thấy chỉ có thể cao hơn thế.
Nguyên nhân là một video trên mạng về Quách Đại Hiệp đại chiến với người nước ngoài, một chọi tám, đúng là một chọi tám! Đối phương thực lực không yếu, Quách Đại Hiệp chỉ bị thương nhẹ mà toàn thắng.
Hạng tám trên bảng xếp hạng dị năng là một người phụ nữ xinh đẹp. Trùng hợp thay, Tô Hòa vừa xuyên về kiếm tiền đã gặp người phụ nữ này ở tỉnh Y. Lúc đó Tô Hòa bán cho cô ta một khối ngọc đã cắt, sau đó thêm WeChat, rồi khối ngọc cuối cùng cũng bị cô ta mua với giá cao.
Là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp quyến rũ, ăn mặc gợi cảm nóng bỏng, như hồ ly tinh chuyển thế. Quá biết tán tỉnh, nam nữ già trẻ đều bị chinh phục, không khiến người ta ghét, tự mang khí chất thân thiện. Mới tiếp xúc hai lần, mặc cả mà làm người ta nội hỏa ngoại hỏa cứ bốc lên.
Cũng là thần tượng của Tô Hòa kiếp trước, hệ lôi, hỏa. Nghe nói lôi hệ cấp sáu, hỏa hệ cấp năm. Biệt danh Yêu Cơ.
Còn về căn cứ quân đội, kiếp trước Tô Hòa nuôi cả một gia đình, không có không gian, ở một căn cứ nhỏ sống ra dáng người, ra ngoài thì chẳng đáng nhắc. Trong các kênh thông tin, bốn căn cứ quân đội lớn luôn là sự tồn tại bí ẩn.
Tô Hòa năng lực không đủ, lại không phải người trong biên chế, nên đối với căn cứ quân đội càng mù tịt.
Kiếp này ở một số nơi có nhiều điểm khác biệt, không biết là cánh nào bị lệch.
Bố Tô và mẹ Tô về phòng, kể cho mẹ Tô nghe chuyện hôm nay.
Mẹ Tô nghe xong vẻ mặt đầy kinh ngạc, hồi lâu sau mới nói: “Ông Tô à, mày nói em gái tao và con bé Tiểu Niệm bây giờ có thể ở đâu? Ngày mai bảo Tiểu Hòa ra ngoài tìm kiếm hỏi thăm đi, tao lo cho hai đứa nó quá.”
Bố Tô nghe lời mẹ Tô nói trong lòng có chút khó chịu, nhưng lại sợ nói ra mẹ Tô buồn. Đợt rét đậm này, sức khỏe mẹ Tô vẫn yếu ớt, nếu phủ nhận ý của bà, sợ bà tức giận, cơ thể càng kém.
“Không được, tao phải đi nói với Tiểu Hòa ngay bây giờ, tìm về sớm tao mới yên tâm.” Mẹ Tô vừa nói vừa xuống giường đi giày, chuẩn bị đi tìm Tô Hòa.
Bố Tô vốn không muốn nói, nhìn dáng vẻ của vợ thì nổi giận.
“Bà cho tôi quay lại đây, để vài hôm nữa rồi tính. Trời băng giá thế này, tìm thế nào, đi đâu mà tìm? Đàn ông trưởng thành khỏe mạnh ra ngoài chịu rét lâu còn không chịu nổi, bà để con bé con nhà người ta ra ngoài tìm ở đâu?” Bố Tô luôn có chút không hiểu vợ mình.
Cùng là con cái, tại sao mẹ Tô lại cho rằng Tô Hòa nên đi tìm người giúp bà trong thời tiết băng giá này? Mẹ con nhà họ Lương cũng đâu phải kẻ ngốc, đứng ngoài trời chịu rét sao? Để Tiểu Hòa đi tìm khắp nơi không mục đích, tìm đến bao giờ? Người bị lạnh cóng thì sao?
“Con bé không phải có dị năng cường hóa thân thể sao? Đâu phải bắt nó tìm liên tục ngoài trời, cứ đi tìm một lúc lạnh thì về sưởi ấm, nghỉ ngơi khỏe rồi lại ra ngoài tìm tiếp."
Mẹ Tô nghe giọng bố Tô có vẻ không vui, trái lại trợn mắt: “Tôi sinh nó nuôi nó hơn hai mươi năm, bảo nó ra ngoài giúp tôi tìm người thì đã sao? Đó cũng là em họ và dì của nó, nó ra ngoài tìm chẳng phải là việc nó nên làm sao?”
“Ông gắt với tôi làm gì? Nếu tôi khỏe mạnh, tôi chẳng cần ai làm gì cả, người tôi cũng tự đi tìm, không cần các người. Các người đều họ Tô, một nhà một họ, chỉ có tôi là người ngoài. Tôi ngược đãi nó hay sao?” Nói rồi mẹ Tô bắt đầu khóc nhỏ, tủi thân rơi nước mắt.
Tô Hòa đang luyện dị năng trong không gian, không biết chuyện bên ngoài.
Phòng của Tô Cảnh Nguyên ngay cạnh phòng bố mẹ, vốn không cách âm tốt. Bố mẹ vừa lớn tiếng là Tô Cảnh Nguyên nghe thấy hình như bố mẹ đang cãi nhau.
Vốn đang luyện nỏ composite trong phòng, Tô Cảnh Nguyên lặng lẽ ra khỏi phòng, đứng ở cửa phòng bố mẹ, nghĩ nếu bố mẹ cãi nhau thì vào khuyên, không ngờ vừa nghe được lời mẹ Tô nói.
Tô Cảnh Nguyên thường ngày ở nhà chẳng tham gia chuyện gì, một là cảm thấy mình chưa trưởng thành không tiện nói, hai là mẹ Tô mạnh mẽ thiên vị nhà ngoại, có nói gì mẹ cũng không nghe lọt. Chị gái không ít lần vì mẹ con nhà họ Lương mà cãi nhau với mẹ.
Kết quả là lần nào cũng là người bị mắng.
Tô Cảnh Nguyên càng không dám nói gì nhiều. Vì năm đó bố Tô nhờ nhà họ Lương mà phát triển, bố Tô hồi đó thích mẹ Tô, theo đuổi mẹ Tô rất lâu, hai người tình cảm sâu đậm.
Bao năm nay, dù mẹ Tô có thiên vị giúp đỡ mẹ con nhà họ Lương thế nào, bố Tô cũng nhắm mắt làm ngơ, coi như không thấy.
