Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: 18 Ngày Điên Cuồng Tích Trữ, Sống Sót Giữa Trăm Loại Thiên Tai > Chương 79

Chương 79

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 79 có bản audio.

Chương 79: Tiến vào căn cứ C

 

“Chia? Các người còn mặt mũi mà đòi chia à? Các người đã xông pha giết địch hay đã nói một câu bảo vệ chúng tôi chưa? Giờ đòi chia đồ, lúc trốn sau lưng làm rùa rút đầu thì sao không thấy các người tiến lên như bây giờ?” Tô Hòa không thèm quan tâm mấy kẻ mặt dày này, cô chưa tìm họ gây chuyện, họ còn tự lên mặt với cô.

 

“Cô em à, cô nói gì thế, chẳng phải chưa kịp ra tay thì cô đã giải quyết xong rồi sao.” Gã đàn ông nhìn cây rìu trong tay Tô Hòa, nuốt ngược lời muốn nói vào bụng.

 

“Tự biết là tốt.” Tô Hòa trừng mắt nhìn mấy gã đàn ông, ánh mắt chẳng thiện cảm chút nào.

 

“Vậy, vậy bọn tôi đi đây.” Gã đàn ông giờ không còn muốn chia gạo nữa, chào một tiếng rồi định quay về với đám người kia.

 

“Ai cho phép các người đi?” Giọng Tô Hòa lạnh băng, một câu khiến mấy người kia quay đầu nhìn cô.

 

“Hề hề, cô em còn có chuyện gì à? Cô cứ nói.” Gã đàn ông lúc này chỉ muốn tự tát cho mình một cái, thầm oán vợ mình, cái con mụ phá gia này, bảo là cùng một phe, thế nào cũng chia được ít gạo.

 

“Các người chiếm được lợi lớn như vậy, vỗ mông bỏ chạy, thật thiếu lịch sự quá nhỉ.” Tô Hòa nhìn mấy người đó.

 

“Cái này, cô em, bọn tôi cũng không có thù oán gì với cô, tha cho bọn tôi đi.” Gã đàn ông nghe ra ý trong lời Tô Hòa, giờ hận không thể tự tát cho mình mấy cái. Trong lòng càng oán trách vợ, không nghĩ rằng chính sự tham lam của mình mới tạo ra tình cảnh này.

 

“Không nói nhảm với các người nữa. Bên các người tổng cộng mười hai xe, không thu nhiều của các người, mỗi xe một trăm cân gạo trắng, không thì để xe lại.” Tô Hòa nói giá, Trương Lâm và những người khác nghe mà mắt sáng rực, cô bé Tô dám nói giá ghê thật.

 

Trong lòng cô không hiểu sao thấy sảng khoái, bên mình có bà già sáu bảy mươi tuổi còn cầm dao xông lên, đám khốn kiếp này trốn sau lưng mình để hưởng lợi, đúng là nên dạy cho chúng một bài học.

 

“Cô em, nhiều quá, bọn tôi không có nhiều thế đâu. Hay là như bọn họ, năm mươi cân thôi. Thật sự không có nhiều vậy đâu.” Gã đàn ông nghe nói một trăm cân mà thấy xót xa, không thể cho nhiều hơn đám kia chứ.

 

“Chọn xe, chọn gạo, hay là chọn chết?” Tô Hòa không cho gã cơ hội trả giá, vác rìu lên vai hỏi thẳng.

 

Gã đàn ông nghe Tô Hòa nói, lại thấy đám người đối diện đang nhìn chằm chằm, đành cam chịu gật đầu: “Tôi cho, tôi cho.”

 

Tô Hòa và mọi người nhìn ba nghìn cân gạo trước mặt mà lòng hài lòng.

 

“Anh Lôi, hôm nay mọi người đều có công, chia đều theo đầu người đi.” Tô Hòa biết mọi người đang chờ cô lên tiếng, đã chia thì đừng để ai thiệt.

 

Tổng cộng mười lăm người già trẻ gái trai cầm vũ khí chống cự, trung bình mỗi người được hai trăm cân gạo, nhận phần của mình rồi nhét vào xe. Tô Hòa và mọi người thu dọn đồ đạc, chỗ gỗ chặt được thì dùng dây thừng buộc chặt lên nóc xe.

 

Đoàn xe trở lại nhịp sống ban ngày di chuyển, tối đến dựng trại. Trên đường có máy bay vận tải quân sự và xe tải hạng nặng. Đội tuần tra trên đường ngày càng nhiều.

 

Trên radio trong xe cũng phát các lưu ý, điều cấm kỵ, v.v.

 

Ba ngày sau, đoàn xe xếp thành hàng dài, xung quanh là đồng hoang vắng vẻ, không biết hàng dài đến đâu. Nhiều người dựng lều ở bãi đất trống bên cạnh để nghỉ ngơi, vì trong xe quá nóng, chạy máy liên tục thì xăng và điện đều không đủ.

 

Tô Hòa và mọi người xuống xe, dựng lều bên cạnh nghỉ ngơi, xe di chuyển thì đổi người lái.

 

Lấy củi ra nhóm lửa nấu cơm, đổ chút dầu vào muôi, thái thịt xông khói xào lên, rồi đổ rau khô đã ngâm vào nồi, mùi thơm lập tức bay ra.

 

Hơn một ngày sau cuối cùng cũng đến lượt Tô Hòa và mọi người.

 

Càng gần cổng lớn, các biển báo đủ loại dựng hai bên đường, đảm bảo ai cũng nhìn thấy và hiểu được.

 

Biển báo đầu tiên đến tận ngã rẽ, cho biết căn cứ C có hai nơi: một là căn cứ chính phủ, một là căn cứ thứ hai.

 

Vào căn cứ chính phủ có ba hình thức: Một, giữ thẻ căn cứ chính phủ có thể trực tiếp vào căn cứ chính phủ.

 

Hai, đổi bằng tích phân (20 vạn tích phân có thể đổi một suất).

 

Ba, đổi bằng vật tư (theo thông báo chính thức, cung cấp đủ vật tư có thể vào căn cứ chính phủ).

 

Vào căn cứ thường có hai loại: Một, mỗi người nộp 50 cân lương thực không ô nhiễm có thể vào căn cứ.

 

Hai, làm công trừ nợ (làm việc không công cho căn cứ hai tháng).

 

Ai đến gần cũng cảm thấy rung động trước cảnh tượng trước mắt: một bức tường màu xám đen trải dài vô tận, chất liệu vừa như kim loại vừa như đá, cao chọc trời.

 

Trước cổng, lính canh gác dày đặc, tất cả đều mặc quân phục xanh rêu, khiến căn cứ trông nghiêm ngặt vô cùng.

 

Bố Tô ngồi trong xe thấy yêu cầu vào căn cứ chính phủ, liền lôi từ thắt lưng ra một túi vải, bên trong có hai thẻ căn cứ và một thẻ tích phân màu đen. Đó là thứ bố Tô đổi lấy từ một thiết bị composite mới và nguyên liệu chống axit trong nhà máy của nhà họ Tô.

 

Bố Tô đưa ba tấm thẻ cho Tô Cảnh Nguyên: “Lát nữa con và chị con vào đây, đây là thẻ tích phân, trong đó có 10 vạn tích phân. Bố sẽ đến căn cứ thứ hai.”

 

Bố Tô biết giờ tìm lương thực khó khăn, không cần thiết phải dùng lương thực vất vả kiếm được để đổi suất vào. Không sống ở căn cứ chính phủ thì ở căn cứ thứ hai cũng có thể sống tốt.

 

Tô Cảnh Nguyên nhìn ba tấm thẻ làm bằng chất liệu đặc biệt màu vàng kim trong tay bố đưa: “Bố, bố nói gì vậy, con sao có thể bỏ bố được. Đi đâu cả nhà mình cũng phải ở cùng nhau.”

 

Tô Hòa thấy tấm thẻ trong tay Tô Cảnh Nguyên, giả vờ móc túi, từ trong ba lô lấy ra hai tấm thẻ tinh thể vàng giống hệt.

 

Bố Tô thấy vậy kinh ngạc nhìn Tô Hòa: “Con lấy đâu ra thẻ này?” Có ai hiểu rõ hơn bố Tô giá trị của hai tấm thẻ trông có vẻ bình thường này, chúng được đổi bằng thiết bị trị giá ba trăm vạn và nguyên liệu chống axit trị giá hai trăm vạn trong nhà máy.

 

“Nói dài lắm, cũng nhờ phúc của hai mẹ con nhà họ Lương. Con ra ngoài kiếm tiền học, tiếp xúc với đá quý, sau đó mở siêu thị rồi bị chính phủ thu mua. Mẹ trước đây như thế nào bố cũng biết, con có nói gì thì cuối cùng những thứ này cũng rơi vào tay hai mẹ con nhà họ Lương thôi.” Tô Hòa nửa thật nửa giả kể lại. Bố Tô không dám tin con gái mình giờ lợi hại như vậy, nhưng rồi cũng tin.

 

Tô Cảnh Nguyên càng dán mắt vào Tô Hòa, ánh mắt đầy sùng bái.

 

Tô Hòa chỉ vào tấm thẻ trong tay: “Ba người chúng ta dùng hết ba tấm, tấm còn lại con sẽ tìm cách đổi thành thứ có giá trị. Nhà mình ba người sẽ sống một cuộc sống tốt đẹp.”

 

Tô Hòa hy vọng kiếp này có gia đình bên cạnh, không rời không bỏ. Không còn vướng bận tình cảm, sống trên đời này chỉ như một linh hồn lẻ loi không nơi nương tựa.

 

Đến cổng, người nhà họ Tiêu thuận lợi vào căn cứ, sau đó Lưu Nhị Cẩu dẫn bố mẹ lái xe tải đi đổi vật tư.

 

Anh em nhà họ Trương và Trương Lâm cùng em gái đã chia tay mọi người từ ngã rẽ trước đó, đi đến căn cứ dân doanh thường.

 

Mỗi người một nhu cầu, chỉ có thể tạm biệt và mong ngày gặp lại.

 

Tô Hòa và mọi người xuống xe, xe đỗ sang một bên để kiểm tra.

 

Xung quanh đều là lính cầm súng, cùng với kiến trúc màu xám đen này khiến người ta không khỏi sợ hãi. Mọi người cầm chứng minh thư xếp hàng trước cửa sổ.

 

Bố Tô đưa ba tấm thẻ tinh thể vàng và chứng minh thư của ba người vào cửa sổ. Nhân viên làm việc bên trong thấy thẻ tinh thể vàng cũng không ngạc nhiên chút nào.

 

Dù sao đây là căn cứ chính phủ, ngoài nhân viên đặc biệt, nhân viên nghiên cứu khoa học và những người làm nghề đặc biệt, cùng những người chăm chỉ kiếm được tích phân trong thời gian qua, thân nhân của binh lính, trẻ mồ côi, còn lại là những người vốn sống sung túc và những người có năng lực.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi