Chương 83: Tai bay vạ gió
“Ai nói với các người là tôi chiếm nhà của cô ta? Nhà tôi tự thuê, tại sao phải nhường cho người không liên quan? Tôi nhường nhà cho cô ta, các người nói đùa à? Tôi nhường căn nhà tôi thuê năm năm cho cô ta, các người đền bù tích phân cho tôi chắc?” Tô Hòa buồn cười nhìn một đám người nhiều chuyện, phải chăng cuộc sống an nhàn quá nên người ta rảnh rỗi sinh nông nổi?
Đám đông xem náo nhiệt nghe Tô Hòa nói cũng có chút rối loạn, lời của hai người này sao lại không khớp nhau thế nhỉ?
Nhìn cặp đôi trước mắt, “Nói đi, tiếp tục nói, đừng có nghỉ. Lần đầu tiên tôi thấy có người nói chuyện cướp đoạt mà đường hoàng như vậy. Hai người không phải có nhà rồi sao? Chẳng qua thấy nhà tôi có ban công nên muốn đổi với tôi thôi. Hai người cộng lại hơn bảy mươi tuổi rồi, không thể mặt dày vô sỉ như vậy được.” Tô Hòa khoanh tay dựa vào khung cửa.
Bố Tô và Tô Cảnh Nguyên đang làm vách ngăn cho căn nhà, tiếng máy khoan điện kêu vù vù nên không nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài.
“Chồng tôi là công chức nhà nước, có quyền ưu tiên. Thức thời thì đổi nhà với chúng tôi, đợi khi hợp đồng hết hạn chúng tôi sẽ gia hạn cho cô. Không thì cẩn thận tôi cho người đuổi cô ra ngoài, để cô mất cả chỗ ở.” Người phụ nữ đỡ cái bụng chưa lộ rõ, mắt trợn ngược lên trời.
“Ha ha ha ha… Cô tưởng cô mang long thai chắc? Có phải tôi làm cô có bầu đâu, tôi mặc kệ cô sống chết. Có bệnh thì mau chữa, kẻo hại đến con cháu.” Tô Hòa định đóng cửa, đợi khi không có ai rồi sẽ xử lý cặp đôi này.
“Ồn ào gì thế?” Tiếng bước chân thình thịch vang lên từ phía thang máy, hành lang lập tức im lặng, đám đông xem náo nhiệt cũng chạy về phòng mình.
Bốn người mặc đồng phục màu xám của đội tuần tra xuất hiện, đi đến trước cửa nhà Tô Hòa.
“Ai là Tô Hòa?” Đội trưởng tuần tra đội mũ lưỡi trai cùng màu hỏi.
“Tôi đây.” Tô Hòa đóng cửa lại rồi bước ra.
“Dẫn đi.” Đội trưởng tuần tra ra hiệu cho đội viên phía sau, hai người liền tiến tới định kéo Tô Hòa.
“Khoan đã, dựa vào đâu mà bắt tôi? Kẻ gây chuyện là hai người họ.” Tô Hòa chỉ vào gã đàn ông đeo kính và người phụ nữ đang cười trộm đối diện.
“Chúng tôi nhận được tố cáo, nói rằng cô đẩy người gây thương tích. Đi theo chúng tôi một chuyến.” Đội trưởng tuần tra giải thích một cách khó chịu, rồi trực tiếp tiến lên túm người.
Tô Hòa lùi lại một bước, “Không cần kéo, tôi đi với các người là được.” Tô Hòa nghe ra, kẻ gây rắc rối cho mình chính là bà lão cùng tầng.
Đám đông xem náo nhiệt trong hành lang lần lượt về phòng, Lư Khiên Khiên phòng 17 nhìn qua mắt mèo thấy Tô Hòa bị đội tuần tra dẫn đi, khóe miệng không khỏi nhếch lên.
Khâu Huệ Phương vui vẻ lắc cánh tay chồng: “A Chí, mau liên lạc với anh trai anh, bảo anh ấy sắp xếp, con bé phòng 16 bị bắt rồi, mau tìm cách chuyển nhà đó cho chúng ta.”
Hứa Hữu Chí nghe vợ nói, nhớ lại lời người phụ nữ vừa nói là đã trả tiền thuê nhà năm năm, không biết anh trai mình có thể dùng thủ đoạn gì để lấy được căn nhà đó không.
Hai người vội vàng về phòng để gọi điện cho anh trai đang làm ở bộ phận vật tư.
Tô Cảnh Nguyên nấu cơm xong ra tìm Tô Hòa thì phát hiện cô không có ở phòng 16, điện thoại cũng không ai nghe. Cậu rất thắc mắc, chị mình vẫn chưa lấy hết đồ, giường còn chưa đưa cho cô ấy, cô ấy đi đâu rồi?
Tô Hòa bị dẫn đi hết chỗ rẽ này đến chỗ rẽ khác, cuối cùng đến một phòng thẩm vấn tối tăm. Trước mặt cô là hai người đàn ông mặc đồ đen ngồi sau bàn làm việc.
“Tô Hòa, dị năng giả tăng cường, cô có biết dị năng giả tùy tiện ra tay sẽ gây tổn thương lớn cho người thường không?” Một trong hai người thẩm vấn đặt cuốn sổ ghi chép xuống bàn, ánh mắt đầy vẻ chán ghét.
Đám người biến dị này lẽ ra nên tiêu diệt hết từ đầu, nếu không sớm muộn gì cũng thành mối họa lớn nhất.
“Đây là chưa hỏi han, chưa điều tra gì, trực tiếp đổ tội lên đầu tôi.” Tô Hòa ngồi trên ghế nhìn hai người điều tra.
“Cô thái độ gì thế? Chúng tôi chẳng phải đang hỏi cô đây sao?” Lưu Đào đập bàn đánh rầm một cái. Hắn biết ngay loại người này ỷ mình khác người nên khắp nơi gây chuyện, bây giờ còn công khai khiêu khích.
“Thái độ của tôi không quan trọng, thái độ của anh mới là vấn đề. Vừa vào đã nói tôi ra tay với người thường gây thương tích, chứng cứ đâu? Nhân chứng, vật chứng đâu? Anh có cái nào? Nói là mời tôi đến phối hợp điều tra, nhưng vừa vào đã gán tội lên đầu tôi.
“Anh trước đây làm nghề gì? Xuất thân chính quy không? Thi cử có đạt không? Không phải đi cửa sau vào chứ!” Tô Hòa hỏi gã đàn ông đang trừng mắt nhìn mình đối diện.
“Cô… rốt cuộc là cô hỏi tôi hay tôi hỏi cô? Đừng có đánh trống lảng.” Lưu Đào tức giận, con bé biến dị này không chỉ có vấn đề về thái độ mà còn công khai khiêu khích nhân viên chính phủ.
Lưu Đào không định tiếp tục thẩm vấn, trực tiếp đưa tay nhấn nút trên bàn, gọi cảnh vệ vào để đưa người xuống khu cải tạo dưới lòng đất.
Bàn tay đang đưa ra bị một bàn tay khác chặn lại. Hồ Vũ Phong, người ngồi im từ nãy đến giờ, nhìn Lưu Đào đang dần mất bình tĩnh, “Anh làm vậy không hay lắm. Mục đích lần này của chúng ta đúng là điều tra.”
Lưu Đào thấy Hồ Vũ Phong không đồng tình nhìn mình, lúng túng rụt tay lại, không nói gì.
Hồ Vũ Phong ngồi thẳng dậy, nhìn Tô Hòa: “Tô Hòa, khoảng 11 giờ trưa nay, cô có phải đã đẩy bà cụ Khương Ngọc Trân cùng tầng với cô ở khu vực thang máy không?”
“Có đẩy, nhưng tôi không dùng sức, bà ấy…”
“Thấy chưa, tôi đã nói không oan cho cô mà. Nhìn thì có vẻ là cô gái xinh xắn, vậy mà ỷ mình là dị năng giả bắt nạt người khác.” Lưu Đào nghe Tô Hòa nói liền giành lời, bàn luận với Hồ Vũ Phong.
“Anh còn ỷ mình là công chức mà không phân biệt đúng sai, cưỡng từ đoạt lý. Tôi thực sự nghi ngờ anh đi cửa sau vào, chút tố chất nghề nghiệp cũng không có.” Tô Hòa ngả người ra ghế, nhìn gã đàn ông đang nhảy nhót trên ranh giới của mình.
“Đủ rồi, để cô ấy nói hết.” Hồ Vũ Phong hơi nhíu mày, quả thật đúng như Tô Hòa nói, tên ngốc này đúng là nhờ quan hệ mà vào.
Mình xui xẻo, bị cấp trên xếp chung nhóm với hắn, gần đây bao nhiêu chuyện đều phải dọn dẹp giúp hắn. Nghĩ đến đây Hồ Vũ Phong lại đau đầu.
“Tô Hòa, cô nói tiếp đi.” Hồ Vũ Phong xoa xoa trán, cầm lại bút.
“Tôi chỉ đẩy nhẹ bà ấy ra khỏi thang máy, vì bà ấy ỷ con trai mình là đội tuần tra nên bắt tôi quẹt thẻ thang máy cho bà. Tôi không đồng ý, bà ấy liền nói sẽ kèo chúng tôi, không cho chúng tôi đi.”
“Không biết vì lý do gì các người gọi tôi đến, nhưng các người có thể điều tra camera giám sát thang máy, không thể vì mấy lời của con trai bà ấy mà vu oan cho tôi một cách vô căn cứ.” Kiếp trước của Tô Hòa không có chuyện này.
Thứ nhất là thời điểm, kiếp trước Tô Hòa đến muộn hơn nửa năm so với bây giờ. Thứ hai là nơi ở, lúc đó cô còn chưa vào được cổng căn cứ, phải chật vật ở khu tập trung bên ngoài hơn hai năm mới gom đủ một nửa tích phân, nửa còn lại là nhờ dị năng của mình và gã đàn ông đó.
Bây giờ có nhiều chuyện ngoài dự đoán xảy ra, nghĩ chắc là do hiệu ứng cánh bướm của ai đó vậy.
