Chương 91: Bắt Sâu Và Túi Thơm
Tô Hòa trở về phòng số 16, tiến vào không gian tĩnh, tìm ra đống dược liệu đã mua trước đó: đinh hương, binh lang, ngải diệp, bạc hà, hoa tiêu, hoắc hương... Tô Hòa tìm đủ hai mươi sáu vị dược liệu cần thiết.
Cân đủ trọng lượng, lấy máy xay bột cỡ lớn, đổ dược liệu vào, tiến hành xay thành bột.
Lấy vải bông và vải dệt mật độ cao màu xanh đậm, cắt thành từng miếng nhỏ.
Dùng máy may may thành những túi nhỏ, đợi bột thuốc xay xong, trộn đều, nhét vào túi, làm thành những túi thơm to bằng nắm tay.
Một túi thơm có mùi kỳ lạ coi như đã chế tạo thành công.
Tô Hòa lại tìm ra rất nhiều tỏi và gừng, nấu hai nồi nước sôi lớn, xay nhuyễn tỏi và gừng đổ vào nước sôi khuấy đều, lấy từng túi thơm ném vào nồi, đun sôi năm phút rồi vớt ra, không gian tràn ngập một mùi kỳ lạ khiến người ta buồn nôn.
Lấy cây sào tre dựng ở khu đất trồng trọt, treo từng túi thơm lên, để ráo nước. Đám động vật ngửi thấy mùi lạ đều trốn xa, không dám lại gần.
Tô Hòa tìm túi ni lông kín, đem từng túi thơm đã phơi khô bỏ vào, nửa ngày trời làm được bảy tám mươi cái.
Ra khỏi không gian, Tô Hòa phát hiện trên người mình cũng đầy mùi lạ, lấy sữa tắm dầu gội vào phòng vệ sinh tắm rửa một phen.
Bên ngoài, lính bộ đội cầm súng phun lửa đã tiêu diệt rất nhiều côn trùng, trong không khí thoang thoảng mùi khét.
Đài phát thanh nhắn nhủ tất cả mọi người trong căn cứ, khuyến khích mọi người chủ động ra tay tiêu diệt sâu bọ, 10 cân xác sâu có thể đổi một điểm tích lũy.
Không ít người trang bị đầy đủ cầm túi dệt và vũ khí tự chế xông ra ngoài, không ngừng có người lao ra ngoài trời.
Chẳng bao lâu, trên đường phố đứng đầy cư dân căn cứ đi bắt sâu, già, trẻ, phụ nữ đều tham gia.
Tô Hòa ăn vội bữa trưa, mặc một bộ áo khoác cứng, nhét gọn tay áo ống quần, đội mũ bảo hiểm đeo ba lô. Nhắn tin cho Tô Cảnh Nguyên, bảo ra ngoài một lát rồi về.
Một đường xuyên qua đám đông và đám sâu dày đặc, Tô Hòa đi thẳng tới khu vực của Tiêu Lôi, ở khu trung tâm vừa lúc gặp Tiêu Lôi và Lưu Nhị Cẩu đang chạy tới.
“Anh Lôi, anh Nhị Cẩu, ở đây này.” Tô Hòa nhận ra hai người, nhảy lên vài cái vẫy tay.
Từ trong ba lô sau lưng lôi ra một túi lớn, bên trong có 20 túi thơm đuổi sâu vừa làm lúc nãy.
“Tiểu Tô muội muội, cô gấp gáp gọi chúng tôi đến có chuyện gì thế?” Lưu Nhị Cẩu chạy nhỏ tới.
“Anh Nhị Cẩu, anh Lôi, bên trong là túi thơm đuổi sâu, hai anh cầm dùng đi. Anh Lôi, nhà anh có trẻ nhỏ, phải chú ý nhiều, đừng để sâu cắn em bé. Treo túi thơm ở đầu giường, có thể đuổi sâu.” Tô Hòa đưa túi cho hai người.
“Đây là phương thuốc của một người bạn học trung y của tôi, vừa hay trước đây tôi có mua một ít dược liệu có thể phối hợp được phương thuốc này, chỉ cần đeo túi thơm là có thể tránh được hơn tám mươi phần trăm sâu bọ.” Tô Hòa giải thích đơn giản, không muốn lộ ra quá nhiều.
Tiêu Lôi nhận lấy túi Tô Hòa đưa, nặng trịch xem ra đựng không ít.
“Nhiều vậy, cô còn đủ dùng không?” Tiêu Lôi sợ Tô Hòa không giữ lại bao nhiêu, vội hỏi.
“Đủ dùng, đủ dùng, những cái này hai anh cầm dùng đi. Nửa tháng sau mùi nhạt đi, đem đun sôi ba phút, lấy ra phơi khô vẫn có thể dùng tiếp. Chỉ là sau ba lần đun thì không còn tác dụng nữa.” Tô Hòa đem cách dùng nói cho hai người.
“Được, nhớ rồi. Vậy chúng tôi về trước đây. Nhà tôi đầy sâu rồi.” Lưu Nhị Cẩu mang theo mẹ già sống trong phòng con nhộng ở khu Tây. Khu Tây bây giờ đã loạn không ra hình thù gì.
Tô Hòa biết hai người có thể tranh thủ ra ngoài đã là rất khó khăn, vội gật đầu, chào tạm biệt hai người.
Quay người đi về, lại bỏ vào ba lô 10 túi thơm.
Trở về phòng số 11 vào nhà, Tô Hòa cởi mũ bảo hiểm, lấy ba lô, móc ra 10 túi thơm bên trong.
Tô Cảnh Nguyên và Bố Tô đi tới, “Chị, chị cầm cái gì thế? Xấu quá, yue...” Tô Cảnh Nguyên cầm lên ngửi thử, một mùi lạ xộc thẳng lên não.
“Đây là túi thơm đuổi sâu nhờ người ta làm được lúc nãy, em và bố treo túi thơm trong mỗi phòng, nếu ra ngoài thì mang theo một cái trên người, tránh bị sâu độc cắn bị thương.” Tô Hòa biết trận sâu bọ này sẽ kéo dài lâu.
Lương thực chịu nhiệt trồng bên ngoài ban đầu vì sâu bọ đến mà chết sạch.
Tô Hòa lấy ra sáu túi thơm đưa cho Bố Tô, “Cảnh Nguyên, thứ này tạm thời không thể lộ ra ngoài, đừng để người khác phát hiện.”
Tô Hòa đặc biệt dặn dò bố và em trai, dù sao dược liệu trong tay mình có hạn, nếu bị người ngoài biết được đều đến xin túi thơm, vậy thì hỏng bét.
Về phía Tiêu Lôi và Lưu Nhị Cẩu, Tô Hòa vẫn yên tâm, qua bao nhiêu lần tiếp xúc, Tô Hòa biết đối phương đều là người cẩn thận.
Ngược lại là phía Tô Cảnh Nguyên, Tô Hòa cần phải dặn dò một phen, tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Dù sao em trai ít kinh nghiệm xã hội, tránh bị người khác hỏi nhiều mà lỡ miệng.
“Chị, em nhớ rồi, nhất định sẽ giấu kỹ, không để người khác phát hiện.” Tô Cảnh Nguyên vỗ ngực cam đoan với Tô Hòa.
“Chị, vậy chúng ta còn xuống lầu bắt sâu kiếm điểm không?” Tô Cảnh Nguyên nghĩ, nếu xuống lầu sợ bị sâu cắn, vậy thì mang túi thơm, nếu mang túi thơm thì sâu sẽ tránh xa mình, vậy thì làm sao bắt sâu được.
“Em muốn xuống cũng được, nhưng mang túi thơm thì xung quanh em chắc chắn sẽ ít sâu, em tự quyết định đi. Chị về phòng đây.” Tô Hòa ngáp một cái, đeo ba lô ra khỏi cửa, dù sao chị cũng không muốn đi bắt sâu.
Lưu Nhị Cẩu cầm hai túi thơm nhân lúc không ai để ý nhét vào trong áo rồi tách ra với Tiêu Lôi, Tiêu Lôi liên lạc Lưu Phi và Tiêu Tiến bảo hai người về nhà một chuyến.
Nhà sáu người giữ lại sáu túi thơm, chuẩn bị đem mười hai túi thơm còn lại cho Lưu Phi và Tiêu Tiến hai người.
Trong phòng khách, Tiêu Tiến cầm túi thơm bốc mùi nhíu mày chặt, “Anh, anh lấy từ đâu vậy, có phải bị lừa rồi không?”
Tiêu Tiến cảm thấy anh trai mình đi lính thì chắc chắn là một người lính giỏi, nhưng làm ăn thì chắc chắn kém một chút, vội vàng nghĩ anh hai lần này gấp gáp gọi mình về đưa cái này cho mình, chắc chắn là bị người ta lừa rồi.
“Chắc chắn hữu dụng, lúc về anh đã thử rồi, sâu ngửi thấy tránh xa. Đây không phải mua đâu, là Tiểu Tô muội muội cho đấy. Hai đứa cầm dùng đi.” Tiêu Lôi bịt mũi xách túi thơm, thỉnh thoảng ngửi phải mùi này đúng là phê thật, không biết lúc Tiểu Tô muội muội làm thì thế nào.
Vội vàng treo túi thơm trong phòng vợ, trong phòng truyền ra tiếng nôn khan.
Lưu Phi nghe nói là đồ Tô Hòa đưa tới, cầm túi lấy sáu cái, bỏ vào túi. “Tôi lấy một ít, còn lại của anh.”
Tiêu Tiến vẫn đeo găng tay đen, nghịch túi thơm bốc mùi trong tay, nhẫn nhịn khó chịu xách túi đi ra ngoài.
Bà Tiêu nôn hai trận mới được mẹ Tiêu đỡ từ trong nhà vệ sinh ra, từ khi treo túi thơm trong phòng, khe cửa và lỗ thông gió thật sự không còn sâu chui vào nữa, vốn dĩ những con sâu trong nhà chưa bị đánh chết ngược lại tìm đường ra ngoài bò.
Trương Tú Tú dần thích ứng với mùi vị, vội vàng treo túi thơm ở đầu giường, để tránh em bé bị sâu cắn.
Tiêu Tiến trong lòng cất một túi thơm, quả thật, ra khỏi cửa, chỗ mình đi qua cơ bản sâu đều tản ra hết, không tấn công mình cũng không bu lại.
