Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Nữ Phụ Nhặt Được Không Gian, Đổi Mệnh Thành Công > Chương 15

Chương 15

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 15 có bản audio.

Chương 15: Dọn dẹp đám xác sống

 

Hứa Minh Phàm thừa lúc mọi người đang tranh cãi không dứt, đòi lại con dao bầu và cây dùi cui từ tay một nam sinh.

 

Con dao bầu thì trả lại cho Hoắc Miên, còn cây dùi cui thì đưa cho em gái mình.

 

Hứa Uyển La cầm cây dùi cui nặng trịch, bỗng tiến sát tới bên Hoắc Miên, giơ tay vỗ vai cô.

 

“Miên Miên, cuối cùng cậu cũng chịu bỏ cái kính quê mùa kia đi rồi! Không phải tớ nói cậu đâu, rõ ràng không bị cận mà cứ khư khư đeo kính, xấu lắm!”

 

Năm ngoái, Hứa Uyển La không cẩn thận va phải Hoắc Miên, làm vỡ kính của cô. Lúc đó cô ấy định đền ngay một cái kính mới nên có hỏi độ của kính, không ngờ Hoắc Miên đeo kính không độ, chứ chẳng hề cận thị.

 

“Bây giờ cậu thế này đẹp hơn Trần Y Thiến khoa tớ nhiều. Cô ta chỉ đẹp nhờ trang điểm thôi, người đẹp tự nhiên như cậu mới càng nhìn càng ưa.”

 

Hoắc Miên nghe Hứa Uyển La nhiệt tình nói một tràng, trong lòng có chút không được tự nhiên.

 

Cô và Hứa Uyển La quen nhau từ thời trung học cơ sở, nhưng quan hệ giữa hai người vốn chẳng thân thiết.

 

Tính Hứa Uyển La cực kỳ hiếu thắng, mẹ cô ấy lại thường đem hai người ra so sánh.

 

Lâu dần, Hứa Uyển La có chút bài xích với cô, bình thường gặp mặt cũng chẳng nói năng gì.

 

Bỗng dưng nhiệt tình như vậy, Hoắc Miên thật sự không quen.

 

Cô khẽ nở một nụ cười, khách sáo đáp: “Cảm ơn cậu khen, cậu cũng rất xinh mà.”

 

Hứa Uyển La mái tóc ngắn ngang vai uốn thành những lọn xoăn lười biếng, vừa cá tính vừa dễ thương, mặc một chiếc váy dài ren trắng theo phong cách ngọt ngào, hoa văn ren tinh xảo cầu kỳ, trông rất thời trang.

 

Hoắc Miên thấy trong tay cô ấy cầm dùi cui, tiện miệng hỏi: “Tiểu La, cậu cũng ra ngoài giết xác sống à?”

 

Hứa Uyển La vẻ mặt tự tin, giọng đầy kiêu hãnh: “Tất nhiên phải đi chứ, sáng nay tớ còn giết được một con xác sống đấy.”

 

Nói đến đây, cô ấy hơi dừng lại, nụ cười trên mặt nhạt đi chút ít.

 

“Nghe anh trai tớ nói hai người cùng đi tới, trên đường xác sống có nhiều không? Mà sao hai người biết tớ ở đây?”

 

Hoắc Miên nghe vậy, bèn kể sơ qua cho cô ấy nghe những chuyện hai người gặp phải trên đường.

 

Hứa Uyển La nghe xong, chớp chớp đôi mắt tròn giống hệt Hứa Minh Phàm, vẻ mặt hơi rối, muốn nói lại thôi.

 

Cuối cùng, cô ấy vẫn không nhịn được, hỏi: “Miên Miên, nghe anh trai tớ nói cậu cũng thức tỉnh dị năng, dị năng của cậu... thức tỉnh kiểu gì vậy?”

 

Hoắc Miên lắc đầu, vẻ mặt mơ hồ: “Tớ cũng không biết nữa. Chỉ là ngủ một giấc, tỉnh dậy đã có sẵn. Hình như chẳng có cơ duyên hay điềm báo gì đặc biệt.”

 

Hứa Uyển La nghe câu trả lời, ánh mắt vốn đầy mong chờ lập tức tối sầm lại, trên mặt tràn đầy thất vọng.

 

Cô ấy thở dài, trong ánh mắt lộ ra một tia hiu quạnh, khẽ lẩm bẩm: “Sao lại thế này, tớ còn tưởng có cách nào đó cơ chứ.”

 

Hoắc Miên nghe cô ấy lẩm bẩm, trong mắt thoáng qua một vẻ khác lạ, tâm trí bắt đầu phiêu tán.

 

Trịnh Vãn Nguyệt từng nhắc: Bị xác sống cào trúng thì có xác suất rất nhỏ có được dị năng, nhưng xác suất lớn là biến thành xác sống, rủi ro quá lớn.

 

Còn dị năng giả mà bị xác sống cào trúng thì sẽ không biến thành xác sống, bởi bản thân họ đã có miễn dịch với virus xác sống.

 

Hoắc Miên đang chìm trong suy nghĩ, bỗng từ xa vọng tới giọng nghiêm nghị của Hạ Ngạn, kéo ý thức cô trở lại.

 

“Mọi người cầm chắc vũ khí! Nhược điểm của xác sống nằm ở đầu, nhớ đánh thẳng vào đầu bọn chúng, hoặc trực tiếp chặt đứt cổ cũng được.

 

Nhất định phải cẩn thận, bị xác sống cào trúng có thể sẽ bị biến thành xác sống.

 

Con trai đi trước, con gái theo sau!”

 

Mọi người nghe vậy, ai nấy đều siết chặt vũ khí trong tay, trong mắt vừa căng thẳng vừa quyết tâm.

 

Bức tường đất ngoài cửa coi như một tấm chắn tự nhiên, không cần thiết phải phá đổ.

 

Hạ Ngạn bảo dị năng giả hệ thổ mở trên tường đất một lối đi vừa đủ cho hai người sóng vai, rồi dẫn mọi người ra khỏi nhà ăn.

 

Lúc này, bên ngoài nhà ăn một mảnh hỗn độn, từng trận mùi khét nồng truyền tới, dưới đất la liệt thi thể xác sống.

 

Giữa đống thi thể, thỉnh thoảng có con xác sống giãy giụa, phát ra tiếng gầm yếu ớt.

 

Xa hơn, vẫn còn những con xác sống lẻ tẻ chưa bị ngọn lửa lan tới. Chúng dường như phát hiện bóng dáng mọi người, hưng phấn giẫm lên thi thể đồng loại mà đi về phía đám đông.

 

Đầu óc đám xác sống này có vẻ không được thông minh cho lắm, đang đi lại thỉnh thoảng bị thi thể dưới chân vấp ngã, nhưng rất nhanh lại bò dậy, tiếp tục đuổi tới.

 

Hạ Ngạn dẫn các nam sinh đi đầu, ra tay chặt đầu xác sống.

 

Hoắc Miên theo sau các nam sinh, quét mắt một vòng, thấy phần lớn mọi người cầm cán lau nhà, chân ghế, nhắm đầu xác sống mà đập túi bụi.

 

Trong chớp mắt, óc xác sống văng tứ tung.

 

Một số nam sinh cầm dao phay, chém “rắc rắc” mấy nhát, tách đầu xác sống khỏi thân như chặt xương.

 

Lại có cả học sinh cầm muôi xào và cây cán bột, vung thẳng vào đầu xác sống một trận, chẳng mấy chốc óc đã văng tung tóe.

 

Hoắc Miên còn thấy một nam sinh xách cái chảo mà các bác nhà ăn thường dùng để tráng trứng, đập mạnh vào đầu con xác sống.

 

Ngay giây sau, đầu xác sống vỡ toác, óc trộn với mảnh xương bắn ra tung tóe.

 

Tiếng “bình bịch” không ngớt bên tai, cảnh tượng khá là tàn nhẫn.

 

Hoắc Miên thu ánh mắt lại, khóe mắt thoáng thấy một con xác sống đang giãy giụa muốn đứng dậy.

 

Cô siết chặt con dao bầu, bước đến bên nó.

 

Con xác sống giơ bàn tay cháy đen lên chộp về phía chân cô.

 

Hoắc Miên nhanh chóng nhấc chân tránh qua, giơ dao bầu chém mạnh về phía cổ nó.

 

“Rắc!”

 

Xương xác sống khá cứng, nhát dao này không vào được bao nhiêu.

 

Cổ bị đánh, con xác sống lập tức gầm lên đau đớn, hai cánh tay vung loạn xạ che chặt cổ.

 

Hoắc Miên nhướng mày, chuyển dao chém vào hai cánh tay nó.

 

Sau bảy tám nhát, tốc độ vung tay của con xác sống chậm hẳn, thỉnh thoảng lại lòi cổ ra ngoài.

 

Thấy vậy, Hoắc Miên lập tức chém liên tiếp vào cổ nó, bù thêm bốn năm nhát nữa thì cái đầu xác sống mới “bịch” một tiếng lăn xuống đất.

 

Giải quyết xong con này, khóe mắt cô thoáng thấy bên cạnh còn một con xác sống khí tức yếu ớt.

 

Nó nằm bẹp dưới đất, miệng há ra ngậm vào, lộ ra hàm răng nhọn hoắt, vẻ mặt vô cùng hung tợn.

 

Yếu đến thế này, tay còn nhấc không nổi mà vẫn muốn cắn người à!

 

Hoắc Miên bước lên, vung mạnh tay, năm nhát dao tiễn nó lên đường.

 

Cùng lúc đó, Bạch Ngưng Dung nhanh chóng lao về phía một con xác sống đang đứng.

 

Cô ấy cao một mét bảy hai, cho dù đứng trước một con xác sống nam thân hình cao lớn, khí thế tỏa ra cũng chẳng hề thua kém.

 

Bạch Ngưng Dung hai tay nắm chặt cây gậy bóng chày, ánh mắt lạnh lùng, nhắm thẳng đầu con xác sống mà đập xuống.

 

“Bụp... bụp!”

 

Con xác sống bị đánh loạng choạng, rồi ngã khuỵu xuống đất.

 

Bạch Ngưng Dung không hề dừng lại, cây gậy trong tay không ngừng giáng xuống đầu nó.

 

“Bụp bụp...!”

 

Chỉ trong chốc lát, đầu con xác sống đã bị đập nát nhừ, óc văng ra.

 

Hoắc Miên vừa giải quyết xong con xác sống muốn cắn người, ngẩng lên liền trông thấy lối đánh cực kỳ tàn bạo của Bạch Ngưng Dung.

 

Cô không khỏi tặc lưỡi. Bạch Ngưng Dung đúng là nữ chính truyện mạt thế mà, khả năng thích nghi mạnh thật.

 

Nhìn vóc dáng cao ráo của Bạch Ngưng Dung, rồi ngó xuống chiều cao một mét sáu lăm của mình, trong lòng cô không khỏi dâng lên chút hâm mộ.

 

Cô đứng giữa đám con gái cũng chẳng lùn, nhưng khi đứng gần Bạch Ngưng Dung, tự dưng lại như thấp hơn một khúc.

 

Hoắc Miên rời ánh mắt khỏi nữ chính, đảo quanh nhìn xung quanh.

 

Trong đám đông, phần lớn mọi người đều đang cố sức giết xác sống, vẫn còn một số ít người lén lút lười biếng.

 

Hễ phát hiện xác sống chưa chết hẳn là họ tránh xa.

 

Thậm chí có người còn trốn trong đống thi thể đã được dọn dẹp, thỉnh thoảng đi lại qua lại cho có lệ.

 

Hoắc Miên hơi nhíu mày, không bình phẩm gì về cách làm của những người này.

 

Muốn giữ mạng là điều bình thường, nhưng nếu chỉ biết tránh né, thì sau này làm sao sống nổi trong cái mạt thế tàn khốc này?

 

Cô lắc đầu, không để ý đến người khác nữa, chuyên tâm tìm kiếm xác sống còn sống.

 

Hễ phát hiện ra một con, cô lập tức giơ dao lên chém...

 

Hạ Ngạn giết được bảy tám con xác sống, liếc sang phía sau, thấy không ít người đang làm việc cầm chừng.

 

Anh hơi bặm môi, sải bước đi tới trước mặt những người đó, phân công họ khiêng thi thể xác sống lên bãi cỏ phía xa.

 

Những người đó không dám giết xác sống, bỗng được Hạ Ngạn sắp xếp đi khiêng xác, ai nấy đều rất phối hợp.

 

Sắp xếp xong xuôi, khóe mắt Hạ Ngạn vô tình lướt qua bóng dáng Hoắc Miên.

 

Cô gái đang nắm chặt dao bầu, mặt mày căng thẳng, chém liên tục vào cổ con xác sống dưới đất.

 

Không hề nương tay một chút nào!

 

Có lẽ vì con dao quá cùn, cô phải chém tới năm sáu nhát thì cái đầu xác sống mới rời khỏi thân.

 

Ánh mắt Hạ Ngạn thoáng ý cười, anh chợt thấy mình hình như chẳng hiểu gì về cô gái này.

 

Trước đây tưởng cô yếu đuối, không ngờ lúc chém xác sống lại chẳng hề do dự.

 

Thấy Hoắc Miên có thể đối phó được với xác sống, Hạ Ngạn dời ánh mắt, quay người đi về phía đám xác sống ở vòng ngoài.

 

Bọn chúng bởi không bị ngọn lửa lan tới nên thực lực mạnh hơn những con xác sống khác một chút.

 

Thân là dị năng giả, những con xác sống đó mới là đối thủ của anh.

 

Hoắc Miên chém rơi đầu một con xác sống, vừa đứng thẳng người dậy đã liếc thấy cách bảy tám mét, một con xác sống đang từ từ nhô lên từ đống thi thể.

 

Đôi mắt hoa đào khựng lại, Hoắc Miên nhấc chân bước qua từng thi thể, siết chặt dao bầu tiến tới.

 

Đến khi lại gần, cô mới nhìn rõ đây là một con xác sống nam.

 

Thân hình nó cao lớn, đang quay lưng về phía cô. Tóc bị cháy sạch, quần áo trên người cũng cháy mất hơn nửa, làn da lộ ra bên ngoài ngả sang màu than đen, nhìn khá đáng sợ.

 

Con xác sống dường như cảm nhận được điều gì đó, cứng nhắc xoay người lại, từng bước một đi về phía Hoắc Miên.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi