Chương 27: Đến căn cứ phía Đông
Chiếc SUV quân dụng chín chỗ dẫn đầu, hất ngã phần lớn xác sống xuống đường, bánh xe nghiến qua.
Chỉ có số ít xác sống từ ven đường lao ra, va vào chiếc xe Hoắc Miên đang ngồi.
Sau khi bị đâm, nửa thân trên của con xác sống đập mạnh xuống nắp capo, đầu lập tức vỡ tung, óc văng tứ tung, kính chắn gió cũng bị vấy bẩn.
Nhưng kỳ lạ là, không biết tấm kính đó làm bằng chất liệu gì, máu vừa bắn lên đã nhanh chóng trượt xuống, chẳng để lại vết bẩn nào.
Hoắc Miên thầm kinh ngạc. So với chiếc xe trước đó cô ngồi cùng Hứa Minh Phàm, cảnh tượng lần này đỡ hơn nhiều, nhìn cũng không thấy quá ghê tởm.
Xe việt dã quân dụng quả nhiên không tầm thường, ngầu thật đấy!
Hạ Ngạn sáng nay ra ngoài tìm xe cũng trải qua cảnh tương tự, nên giờ vẫn còn trấn tĩnh.
Giáo sư Dương dù sao cũng đã lớn tuổi, đối mặt với cảnh máu me, hơi không chịu nổi.
Ông uể oải, sắc mặt hơi tái, ngồi dựa bất lực vào ghế, ánh mắt đầy mệt mỏi.
Hoắc Miên vô tình thoáng thấy sắc mặt khó coi của ông, khựng lại một chút, rồi kéo khóa ba lô, lấy ra một thanh sô-cô-la được gói đẹp mắt, đưa đến trước mặt ông.
“Giáo sư, giáo sư ăn chút gì đi ạ, bổ sung chút sức lực, có lẽ sẽ thấy khá hơn.”
Giáo sư Dương khẽ lắc đầu, vẻ mặt thoáng một nụ cười khổ: “Tôi bị đường huyết cao, đồ ngọt thế này không dám ăn.”
Hoắc Miên lặng lẽ rụt tay lại, rồi móc từ trong ba lô ra một chai nước khoáng, lại đưa cho Giáo sư Dương.
“Vậy giáo sư uống chút nước cho dễ chịu hơn.”
Lần này Giáo sư Dương không từ chối, cầm lấy, mở nắp và uống vài ngụm.
Dòng nước mát trôi qua cổ họng, khiến ông đỡ hơn phần nào.
Tào Khang nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, qua gương chiếu hậu trong xe thấy Giáo sư Dương uể oải.
Suy nghĩ một lát, anh lấy từ trong không gian trữ vật ra một chiếc bịt mắt ngủ và một chiếc gối chữ U, quay lại đưa cho Giáo sư Dương.
“Giáo sư, giáo sư thử dùng hai thứ này xem, có lẽ sẽ nghỉ ngơi thoải mái hơn.”
Giáo sư Dương thấy hai món đồ, ánh mắt lóe lên niềm vui, nói nửa đùa nửa thật:
“Mấy cậu chuẩn bị khá đầy đủ nhỉ, còn chăn dư không, cho ông già này xin một tấm nữa đi!”
Giáo sư Dương để ý thấy Ôn Tề đang đắp chăn.
Ông nghĩ mình ngủ không có gì đắp, cứ thấy lạnh cả người, bèn thuận miệng hỏi một câu.
Tào Khang hào sảng nói: “Cháu đúng là có đây!”
Nói xong, anh từ không gian trữ vật lấy ra hai tấm chăn, một tấm đưa cho Giáo sư Dương, tấm còn lại đưa cho Hoắc Miên.
Hoắc Miên mặt đầy vui mừng nhận lấy tấm chăn, nói cảm ơn, rồi hai tay khẽ giũ tấm chăn ra đắp lên người.
Kể từ khi cứu Ôn Tề, thái độ của mọi người trong Tiểu đội Tấn Ảnh với cô đã trở nên hòa nhã hơn, điều này khiến trong lòng cô khẽ thở phào.
Thái độ tốt nghĩa là ấn tượng của họ về mình tốt, đợi tìm được thời điểm thích hợp, mình sẽ đề nghị gia nhập, như vậy chắc sẽ không bị từ chối nhỉ?
Đắp chăn mỏng xong, cơn buồn ngủ ập tới. Hoắc Miên ngáp một cái rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tào Khang nghĩ Hoắc Miên sớm muộn cũng gia nhập tiểu đội của họ, đối xử tốt với người nhà là chuyện đương nhiên.
Còn Hạ Ngạn bên cạnh, Tào Khang thấy anh ta một người đàn ông, giữa thời mạt thế nên cứng rắn và tự lập hơn, không cần ai chăm sóc.
Thấy Giáo sư Dương nhận chăn xong, sắc mặt rõ ràng dịu lại, không còn lạnh lùng với họ nữa.
Tào Khang nhiệt tình nói tiếp: “Giáo sư cứ yên tâm ngủ.
Chiếc xe này dùng vật liệu chống đạn mới nhất, kính xe không những có khả năng chống nhìn trộm mà còn cực kỳ kiên cố.
Cho dù là súng phóng tên lửa cũng không công phá được.”
Anh giải thích như vậy cũng là để trấn an Giáo sư Dương.
Dù sao trước đó thằng nhóc Phó Hướng Vinh kia đã ác ý gièm pha, bảo họ không hề để tâm đến Giáo sư Dương.
Anh cần xóa bỏ hiểu lầm, tránh những rạn nứt không đáng có, để mọi người ở chung với nhau cũng vui vẻ hơn.
Hơn nữa anh không hề nói khoác. Số chiếc xe loại này đếm trên đầu ngón tay là hết.
Nếu không nhờ Thẩm tiên sinh, Hành tinh Xanh đến giờ vẫn chưa có công nghệ “đen” này!
Ở căn cứ, anh từng đề nghị lái chiếc xe này xuất phát, ấy vậy mà đội trưởng nhất quyết không đồng ý.
Giáo sư Dương nghe những lời này, chút bất mãn nhỏ nhoi trong lòng lập tức tan biến, cả người đều thấy dễ chịu.
Trước đây ông đúng là hiểu lầm Tiểu đội Tấn Ảnh, tưởng họ không coi trọng mình, nên mới để mặc Phó Hướng Vinh gây khó dễ cho họ.
Mãi đến khi thấy Hoắc Miên bị Phó Hướng Vinh cố tình chèn ép, ông mới xuống xe ngăn cản.
Dù sao thì Dương Chính Hoài cũng không phải là kẻ vong ân bội nghĩa.
Trước đó trong phòng thí nghiệm, lúc ông sốt chưa đến mức mê man, Ngụy Ích từng đề nghị cho ông uống chút nước cất.
Nhưng ba người bọn Phó Hướng Vinh không đồng ý, bảo không biết cứu viện khi nào mới tới, cho uống chỉ phí nước, coi như tuyên án tử ông.
Từ khoảnh khắc họ quyết định từ bỏ ông, Giáo sư Dương đã chẳng còn chút cảm tình nào với mấy người đó.
Cho dù không có chuyện Hoắc Miên này, ông cũng sẽ không để Phó Hướng Vinh mượn danh nghĩa của mình để trục lợi.
Đoàn xe thong thả tiến về phía trước. Khi chạy qua một con phố thương mại, số lượng xác sống đột nhiên tăng vọt.
Dù có hai chiếc SUV dẫn đầu phía trước, vẫn có không ít xác sống vây về phía xe buýt.
Bởi thân xe buýt khá lớn, nên thi thoảng lại bị xác sống đâm vào.
Chúng gầm rú chói tai, bản năng khát máu thôi thúc chúng lao vào thân xe.
Tiếng “bình bịch” va đập vang lên không ngớt, mỗi cú đụng khiến kính cửa sổ rung lên khe khẽ.
Nhưng ngay giây sau, những con xác sống đó đã bị bánh xe nghiến qua, phát ra âm thanh “ken két” buồn nôn.
Tay chân đứt lìa văng tứ tung, máu và óc xác sống bắn lên thân xe lẫn kính cửa sổ, hết sức hỗn loạn.
Những cô gái trên xe buýt, đa số là người yếu đuối chưa từng trải sự đời, làm sao đã từng trải qua cảnh máu me thế này.
Trước đó ở nhà ăn, đã có không ít nữ sinh thà nhịn đói cũng không muốn đối mặt với xác sống.
Lúc này, nhìn từng con xác sống ngoài cửa sổ điên cuồng lao vào xe, phòng tuyến trong lòng họ lập tức sụp đổ.
Họ sợ hãi thét lên, âm thanh chói tai không ngừng vang vọng trong khoang xe, thậm chí vọng cả ra ngoài.
Chỉ một lát sau, càng nhiều xác sống bị âm thanh thu hút, từ bốn phương tám hướng vây lại gần.
Chúng bước đi những bước cứng nhắc, miệng phát ra tiếng gầm rú khiến người ta sởn gai ốc, hung hãn lao về phía đoàn xe.
Trong xe buýt, một số người còn giữ được bình tĩnh thấy vậy lập tức đứng ra duy trì trật tự, lớn tiếng hô hoán mọi người giữ yên lặng.
Tuy nhiên, đám xác sống nghe tiếng kéo tới cứ như được gắn định vị trên xe, vẫn điên cuồng nhào vào chiếc xe.
Trên chiếc xe buýt cuối đoàn, mọi người náo loạn hết cả lên, những tiếng chửi bới giận dữ từ khắp nơi vang lên.
“Cái đám phía trước bị làm sao thế! Hét to như vậy, sợ lũ xác sống không biết chúng ta đang ở đây à?”
Một cô gái vừa khóc vừa nói: “Giờ làm sao đây? Lũ xác sống đều đổ dồn về phía chúng ta, hu hu…”
Một nam sinh nóng tính mắng: “Mẹ kiếp, đám phía trước đem xác sống tới, nguy hiểm lại để phía sau chúng ta gánh, đúng là khốn nạn!”
Có kẻ phụ họa: “Chính thế, mẹ kiếp, vừa sợ chết lại còn xông lên đi tìm chết!”
“Bác tài, bác mau đạp ga vượt lên đám phía trước đi! Cứ thế này, xe chúng ta sớm muộn gì cũng bị lũ xác sống đâm hỏng!”
Bác tài vốn đã bị cục diện hỗn loạn này chọc cho một bụng bực, trong lòng nghẹn hờn.
Nghe vậy, bác không chút do dự giẫm mạnh ga, thân xe run lên dữ dội rồi lao vọt về phía trước.
Chiếc xe nhanh chóng vượt qua chiếc xe buýt thứ tư, chạy song song với chiếc thứ ba, có thế là vượt luôn chiếc thứ ba.
Những người trên chiếc xe buýt thứ hai phát hiện phía sau có xe đang vượt lên, nhất thời cuống cả lên.
Có người vội hét: “Bác tài, nhanh lên, đạp ga đi, không thể để họ chạy lên trước!”
Bác tài nghiến răng, cũng dồn sức đạp ga, chiếc xe phóng vút đổi làn…
