Chương 3: Bị mắc kẹt trong phòng
Tiếng động đột ngột khiến Hoắc Miên giật bắn cả người, tim như muốn ngừng đập một nhịp.
Khi hoàn hồn, cô nắm chặt sợi dây thừng, dùng lực lắc mạnh, mượn đà lắc của sợi dây, người khẽ đu qua.
Cô đáp gọn gàng xuống bệ đặt cục nóng điều hòa ngoài trời của tầng mười bảy.
Hoắc Miên dùng hai tay bám vào bậu cửa sổ, mặt đầy vẻ hoảng hốt nhìn vào trong phòng.
Thấy Hứa Minh Phàm đang vẻ mặt hoảng loạn dùng hai tay đẩy cửa, hai chân liều mạng chống xuống sàn, đôi dép tông bị ném sang một bên.
Bên cạnh anh, một cánh tay màu xanh tái thò vào từ khe cửa một cách đột ngột.
Những ngón tay co duỗi cứng đờ, điên cuồng quờ quạng trong không trung.
Hứa Minh Phàm liếc thấy Hoắc Miên, như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng.
“Miên, mau qua đẩy cái tủ này tới chặn cửa lại! Ngoài cửa có hai con thây ma!”
Giọng anh có chút run rẩy, nói rất nhanh, rõ ràng tình thế đã vô cùng nguy cấp.
Hoắc Miên vội chống tay lên bậu cửa sổ, nhanh nhẹn trèo vào.
Khi nhảy xuống, cô loạng choạng suýt ngã.
Nhưng cô chưa kịp đứng vững đã vội tháo sợi dây buộc trên người xuống, mấy bước chạy tới bên tủ quần áo.
Hoắc Miên dùng hai tay nắm chặt một bên tủ, dùng hết sức lực để dịch chuyển nó.
Gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, thế nhưng chiếc tủ vẫn đứng yên bất động.
Hoắc Miên sốt ruột thở hổn hển, liếc sang bên cạnh, lúc này mới phát hiện phía sau tủ đã bị đóng chặt vào tường bằng mấy chiếc đinh.
Không kịp suy nghĩ nhiều, cô vội chạy ra sau cánh cửa, cùng Hứa Minh Phàm chặn cửa lại.
“Tủ bị đóng đinh chặt rồi, em kéo không nổi. Hay là anh đi kéo đi, em ở đây chặn!”
Hứa Minh Phàm nghe vậy, lông mày nhíu đến mức có thể kẹp chết một con muỗi.
Hai con thây ma ngoài cửa va vào mạnh kinh khủng, một người đàn ông cao lớn như Hứa Minh Phàm còn phải chống đỡ vất vả, nói gì đến Hoắc Miên, một cô gái yếu đuối.
Cô chắc chắn không trụ nổi.
Hứa Minh Phàm thở dài, giọng chán nản: “Miên à, tụi mình nghĩ cách khác thôi, một mình em không chịu nổi hai con thây ma đâu.”
Nghe vậy, Hoắc Miên khẽ mím môi, trầm mặc.
Cô cụp mắt xuống, liếc thấy cánh tay thây ma ngay sát bên cạnh, mũi ngập mùi hôi thối, bên tai là tiếng gầm rú chói tai.
Hoắc Miên lúc này cảm thấy da đầu tê dại, tóc gáy dựng đứng.
Vừa định dời ánh mắt đi, cô vô tình quét qua ổ khóa cửa, trong đầu lóe lên một ý tưởng, mắt đột nhiên sáng rực.
“Anh Minh Phàm, hay là anh thử dùng dị năng xem, xem có thể dùng một thanh kim loại hàn chặt ổ khóa với khung cửa không.”
Hứa Minh Phàm nghe thế, lập tức cảm thấy mình đúng là óc lợn.
Chỉ nghĩ đến việc làm tan chảy kim loại, mà lại không nghĩ đến việc tạo ra kim loại.
Trong mắt anh bùng lên tia hy vọng, giọng kích động: “Để anh thử xem!”
Vừa dứt lời, Hứa Minh Phàm lập tức vận dụng dị năng.
Lòng bàn tay phải hiện lên một lớp ánh kim loại nhàn nhạt, anh cẩn thận tránh cánh tay thây ma, đặt tay lên tay nắm cửa.
Chẳng bao lâu, một thanh kim loại to bằng đùi người lớn hàn chặt ổ khóa với khe khóa trên khung cửa.
Hứa Minh Phàm thu dị năng, bảo Hoắc Miên thử buông tay đang chặn cửa ra.
Hai người gắt gao nhìn chằm chằm cánh cửa, thấy thanh kim loại dưới sự va đập dữ dội của mấy con thây ma vẫn khóa chặt cửa, trong lòng hơi thả lỏng.
Họ nín thở đợi thêm một lúc, thấy thanh kim loại vẫn vững chắc như ban đầu, hai người lúc này mới thả lỏng dây thần kinh đang căng thẳng.
Nguy cơ tạm thời được giải trừ, Hoắc Miên lúc này mới có tâm trạng hỏi Hứa Minh Phàm về chuyện sau khi anh bước vào nhà.
Vẻ mặt Hứa Minh Phàm cứng đờ một chút, rồi kể lại những gì anh gặp phải sau khi vào nhà.
Thì ra, Hứa Minh Phàm vừa bước vào căn phòng, đã phát hiện ra đây là phòng thay đồ. Anh biết chặng đường sắp tới chắc chắn sẽ nguy hiểm khôn lường, nên muốn tìm một thứ vũ khí vừa tay để phòng thân.
Nhưng anh đã đi một vòng quanh căn phòng, vẫn không hề phát hiện thứ gì có thể dùng làm vũ khí.
Thế là Hứa Minh Phàm đi ra phòng khách. Phòng khách cực kỳ trống trải, liếc một cái là thấy hết, căn bản không có dụng cụ nào dùng được.
Bất đắc dĩ, anh quyết định sang các phòng khác thử vận may.
Anh đi đến cửa một phòng ngủ, thấy cửa phòng đóng chặt.
Dù đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khoảnh khắc đẩy cửa ra, một con thây ma nữ phát ra tiếng gầm rú “hộc hộc”, mặt mày hung tợn lao thẳng vào anh.
Hứa Minh Phàm vẫn bị cảnh tượng này dọa cho hốt hoảng lùi lại.
Đôi dép dưới chân trơn trượt, cả người anh không kiểm soát được ngã lăn ra sau.
Sau đầu đập mạnh xuống sàn nhà, khiến anh choáng váng, hoa mắt.
Chờ đến khi anh loạng choạng bò dậy từ dưới đất, con thây ma nữ đã cách anh chỉ vài bước chân.
Trong cơn hoảng sợ, khóe mắt Hứa Minh Phàm liếc thấy một cánh cửa đối diện, không cần suy nghĩ, anh liền xông tới một tay đẩy ra.
Vận xui lại lần nữa giáng xuống đầu anh, sau cánh cửa đó lại có một con thây ma nam.
Anh hoảng loạn muốn đóng cửa, nhưng con thây ma nữ phía sau lại lần nữa lao vào anh.
Hứa Minh Phàm vội nghiêng người né qua, suýt soát tránh được đòn tấn công, nhưng cánh cửa lại không kịp đóng.
Trong cơn hoảng loạn, anh vội vàng chạy về căn phòng ban đầu.
Chạy ngang phòng khách, khóe mắt liếc thấy một chiếc máy sưởi gió, không kịp nghĩ nhiều, anh tiện tay chộp lấy, hung hăng ném về phía con thây ma sau lưng.
Đáng tiếc, Hứa Minh Phàm quá hoảng sợ, ném lệch hướng, chiếc máy sưởi đó bay vụt qua người con thây ma, căn bản không chạm được vào nó.
Chờ anh chạy được đến căn phòng này, vẫn chậm một bước, một cánh tay của con thây ma nam đã kẹt vào khe cửa, khiến anh không kịp đóng cửa.
Chuyện xảy ra sau đó, Hoắc Miên đều tận mắt chứng kiến.
Hứa Minh Phàm lén liếc nhìn Hoắc Miên, thấy cô đang chăm chú nhìn cánh cửa, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Trên mặt cô không hề lộ ra vẻ trách móc.
Anh mím môi, trong lòng dâng lên cảm giác xấu hổ, nhận ra cách hành xử lúc trước của mình quá liều lĩnh.
Do dự một lúc lâu, môi Hứa Minh Phàm khẽ run run, dò hỏi:
“Ừm... Miên, hay là tụi mình đi xuống tầng mười sáu từ cửa sổ nhé?”
Hoắc Miên nghe vậy, trong lòng nghẹn lại, liếc anh một cái, hỏi ngược lại: “Nếu tầng mười sáu cũng có thây ma thì sao?”
Nói đến đây, cô trấn tĩnh lại, ánh mắt tối sầm.
“Biết đâu tầng dưới còn nhiều thây ma hơn ở đây!”
Hứa Minh Phàm thấy Hoắc Miên có vẻ biết chút tình hình tầng dưới, vội hỏi tiếp: “Miên, tầng mười sáu có những ai ở vậy?”
Hoắc Miên hơi nhíu mày, trầm ngâm một lúc rồi chậm rãi nói: “Em chỉ biết nhà đó có ba đứa trẻ, chúng thường xuyên đùa giỡn ồn ào trong nhà, ở trên lầu em vẫn thường nghe thấy tiếng chúng cãi vã om sòm.”
Nói đến đây, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Từ những lời nói vụn vặt hằng ngày của họ, có thể nghe được họ nhắc đến ông bà, bố mẹ và cô.”
Hứa Minh Phàm lập tức hiểu ý Hoắc Miên.
Hôm nay là thứ Bảy, trẻ con không phải đi học, người lớn không phải đi làm, mà thây ma bùng phát vào ban đêm.
Nếu gia đình này không may đều biến thành thây ma, chẳng phải sẽ thành một ổ thây ma sao...
Nghĩ đến đây, sắc mặt Hứa Minh Phàm lập tức trở nên vô cùng khó coi, tự trách nói:
“Đều tại anh, không có chuyện gì lại đi mở cửa lung tung, thả ra hai con thây ma chết tiệt chặn mất cửa.”
Nói xong, anh đột ngột giơ tay trái lên, hung hăng đập vào tay phải mình.
