Chương 32: Nổ súng bắn chết xác sống
Cảnh đám xác sống dồn dập lao vào đập xe lập tức đánh sụp hoàn toàn phòng tuyến tâm lý của Giáo sư Dương.
Ông quay sang trút giận lên Ôn Tề:
“Ôn Tề, thà cậu cứ ngủ tiếp cho xong. Vừa tỉnh dậy là đám xác sống kéo đến, tôi đúng là xui tận tám kiếp!”
Hoắc Miên nghe Giáo sư Dương than phiền, trong lòng cũng thấy đồng tình. Ôn Tề tỉnh dậy đúng vào lúc không thích hợp.
Uống nước xong, Ôn Tề phải cố lắm mới đè được cơn ho khó chịu xuống.
Nghe Giáo sư Dương trách móc, anh không đáp lại ngay, mà đưa mắt nhanh chóng quét một vòng quanh khoang xe.
Nhận ra là chiếc xe địa hình tám chỗ, trong mắt Ôn Tề thoáng hiện vẻ đã hiểu, anh quay đầu nhìn ra cửa sổ bên cạnh.
Một con xác sống nữ mặc váy hồng đang áp sát vào cửa kính, miệng há rộng để lộ hàm răng nhọn hoắt, không ngừng cắn lên tấm kính. Nước dãi đặc quánh làm cửa kính ướt nhẹp, cổ họng phát ra tiếng gầm rú chói tai.
Ôn Tề thản nhiên dời tầm mắt, quan sát một lượt rồi nhận ra bên ngoài có tổng cộng bốn con xác sống.
Anh nhìn Giáo sư Dương và Hoắc Miên, thấy trên mặt hai người đều căng thẳng, bèn trấn an:
“Mọi người đừng lo, đám xác sống không phá được chiếc xe này.”
Hoắc Miên và Giáo sư Dương nghe vậy, thần kinh căng cứng cũng giãn ra được một chút, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào đám xác sống bên ngoài, chỉ sợ giây sau cửa kính sẽ bị chúng đập vỡ.
Một lúc sau, chiếc xe vẫn vững chãi như ban đầu, ngay cả một vết xước cũng không.
Lúc này hai người mới thở phào một hơi, trái tim treo lơ lửng cũng dần đặt trở lại chỗ cũ.
“Ầm ầm ầm…”
Năm phút trôi qua, bốn con xác sống vẫn chưa chịu bỏ đi, tiếp tục điên cuồng tấn công xe.
Tiếng ồn không dứt khiến lông mày Giáo sư Dương lại nhíu chặt đến tận cùng.
Vẻ mặt đầy bực bội, ông không nhịn được càu nhàu:
“Mấy con xác sống này tuy không phá được xe, nhưng đập mãi không ngừng thế này, ông già sắp điếc tai đến nơi rồi.”
Vừa nói ông vừa lấy tay bịt tai, cặp mắt nhỏ nhìn chằm chằm vào Ôn Tề.
“Ôn Tề, chúng ta lái xe đi thôi.”
Ôn Tề lắc đầu, thái độ kiên quyết:
“Không được. Nếu chúng ta đi, đám xác sống này sẽ đi tấn công người khác.”
Hoắc Miên quay đầu nhìn Giáo sư Dương, thấy trên trán ông đã lấm tấm mồ hôi.
Khuôn mặt vốn đầy nếp nhăn lúc này nhăn nhúm cả lại, trông có vẻ rất khổ sở.
Cô quay sang nhìn Ôn Tề, dè dặt mở lời:
“Hay là… chúng ta xử lý đám xác sống này đi?”
Giọng cô vang lên khe khẽ trong khoang xe chật chội, thoáng chút bất an.
Ôn Tề nghe vậy, ngẩng lên bắt gặp ánh mắt của Hoắc Miên và Giáo sư Dương.
Anh trầm mặc một chút, rồi dưới ánh nhìn của hai người, khẽ gật đầu, giọng không lớn nhưng rất dứt khoát:
“Được.”
Nói xong, Ôn Tề lấy ra từ không gian một khẩu súng lục ánh lên vẻ kim loại lạnh lẽo, đưa cho Hoắc Miên, động tác nhanh gọn và tự nhiên.
Trong mắt Hoắc Miên thoáng qua vẻ ngạc nhiên. Sững lại một lúc, cô không kìm được giọng cao hơn:
“Cho tôi á?”
Đôi mắt cô vì kinh ngạc mà tròn xoe, đôi môi đỏ khẽ mở, vẻ mặt không tin nổi, ngơ ngác có chút đáng yêu.
Ôn Tề gật đầu. Trong đáy mắt anh thoáng hiện một tia cười khó thấy, giọng vì vết thương ở cổ nên hơi khàn:
“Biết bắn súng không?”
Hoắc Miên lắc đầu, vẻ mặt hơi căng thẳng.
Từ nhỏ đến lớn, cô chỉ từng cầm qua súng bắn bóng bay.
Ôn Tề thấy vẻ lúng túng của Hoắc Miên, mềm giọng nói:
“Tôi dạy cô.”
Nghe vậy, mắt Hoắc Miên lập tức sáng lên, gương mặt đầy mong chờ:
“Thật không?”
Ôn Tề khẽ gật đầu, khẽ “ừ” một tiếng.
Hoắc Miên lập tức đứng dậy, vừa định men theo lối đi hẹp ra hàng ghế sau thì Ôn Tề ngăn lại:
“Hàng ghế sau chật lắm, ra ghế phụ trước.”
Giáo sư Dương bỗng lên tiếng:
“Tiểu Miên, cháu không cần ra ghế phụ đâu, cứ ngồi đây. Ôn Tề à, cậu nhường chỗ cho tôi, tôi ra hàng sau nằm một lát.
Chà, già rồi chẳng còn dùng được gì. Ngồi xe hơn năm tiếng, bộ xương già này chịu hết nổi rồi.”
Vừa nói, ông vừa chậm rãi đứng dậy, nghiêng người luồn qua lối đi ra hàng ghế sau.
Hoắc Miên nghe Giáo sư Dương nói vậy, lại từ từ ngồi xuống.
Ôn Tề nhanh gọn đứng dậy từ hàng ghế sau, khom lưng bước lên hàng giữa, ngồi xuống bên cạnh Hoắc Miên.
Anh đưa khẩu súng cho Hoắc Miên, vẻ mặt nghiêm túc:
“Đây là khẩu súng lục đã cải tiến, nạp được mười lăm viên đạn. Cô phải nhớ, đừng tùy tiện chĩa họng súng vào người mình.”
“Vâng, tôi biết rồi.”
Hoắc Miên đưa tay nhận lấy khẩu súng. Cảm giác lạnh lẽo và nặng trịch truyền tới, tay cô không khỏi khẽ run.
Ôn Tề thấy vậy, trấn an:
“Đừng căng thẳng. Kết cấu khẩu súng này khá đơn giản, dễ làm quen thôi.”
Hoắc Miên khẽ gật đầu. Nhìn thấy nụ cười ôn hòa trên mặt Ôn Tề, cô dần trấn tĩnh lại.
Ôn Tề lấy khẩu súng từ tay Hoắc Miên, thành thục tháo rời nó, vừa kiên nhẫn giới thiệu từng bộ phận vừa làm mẫu cách lắp ráp, cả quá trình cực kỳ chính xác và mượt mà.
Làm mẫu vài lần, anh để Hoắc Miên tự thử, còn anh đứng bên cạnh hướng dẫn.
Hoắc Miên có trí nhớ rất tốt, chỉ học ba lần là đã nhanh chóng tháo lắp thành thạo.
Ánh mắt Ôn Tề mang theo sự tán thưởng và khích lệ:
“Học khá đấy.”
Hoắc Miên nghe được lời khen, khẽ nở một nụ cười ngại ngùng.
Ôn Tề mở cửa sổ trời, đứng dậy thò nửa người ra ngoài quan sát tình hình đám xác sống.
Hoắc Miên ngẩng nhìn trần xe cao, ước lượng khoảng cách rồi quét mắt quanh trong xe, nhanh chóng dừng lại ở ngăn chứa đồ bên cánh cửa.
Cô với tay lấy ra một chiếc khăn bông, giũ ra trải lên ghế, rồi đứng hẳn lên trên.
Ôn Tề liếc thấy Hoắc Miên bên cạnh bỗng cao hơn hẳn mình một đoạn, không khỏi sững người, theo phản xạ cúi đầu nhìn xuống, hóa ra cô đang đứng trên ghế, dưới chân trải một chiếc khăn.
Nghĩ một giây, anh cũng từ không gian lấy ra một chiếc áo, trải lên ghế rồi đứng lên, thò nửa người ra khỏi cửa sổ trời.
Bốn con xác sống cảm nhận được hơi người của hai người, càng trở nên điên cuồng. Chúng điên loạn vươn cánh tay dài, móng vuốt sắc nhọn vung loạn xạ trong không trung, cố kéo hai người xuống xé thành mảnh vụn để ăn.
Chiếc xe địa hình này khá cao, đủ hai mét, thân xe làm từ vật liệu đặc biệt, không chỉ kiên cố mà bề mặt còn trơn láng vô cùng.
Chất bẩn văng lên cũng nhanh chóng trượt xuống, không để lại vết bẩn. Cũng chính vì vậy mà đám xác sống mãi không trèo lên được nóc xe.
Ôn Tề đứng bên cạnh hướng dẫn:
“Cánh tay duỗi thẳng, nhưng đừng gồng cứng. Khuỷu tay hơi cong một chút, như vậy lực sẽ có chỗ đệm, bắn vững hơn.”
Vừa nói, anh vừa khéo léo chỉnh lại tư thế cầm súng cho Hoắc Miên.
“Mắt nhìn vào điểm ngắm, đưa điểm ngắm, rãnh ngắm và mục tiêu thành ba điểm trên một đường thẳng.”
Hoắc Miên hít một hơi sâu, chĩa họng súng đen ngòm về phía đầu một con xác sống.
“Bóp cò nhẹ nhàng thôi, đừng dùng sức quá mạnh. Kiểm soát lực rất quan trọng.”
Hoắc Miên nghe theo, khẽ bóp cò.
“Đoàng!”
Thân cô khẽ rung lên một cái, lực giật mạnh làm vai cô hơi lắc nhẹ.
Viên đạn bắn trúng đầu con xác sống. Con xác sống lập tức mất đi sức sống, ngã thẳng xuống đất.
Ôn Tề cúi xuống nhìn Hoắc Miên, giọng đầy khích lệ:
“Cô làm rất tốt.”
Nghe vậy, Hoắc Miên bỗng thấy mặt nóng bừng, vì ngượng.
Ôn Tề khen cũng thật qua loa, khoảng cách gần thế này, trừ khi mù, chứ ai bắn cũng trúng thôi.
Cô quay sang nhìn Ôn Tề, vẻ mặt hăm hở:
“Ôn Tề, tôi muốn tự mình làm.”
Ôn Tề không do dự mấy liền đồng ý:
“Ừ, được.”
Nói xong, anh ngồi trở lại trong xe, vận dị năng quan sát xung quanh.
Hoắc Miên hít một hơi thật sâu, từ từ nâng cánh tay lên, đúng theo cách Ôn Tề đã dạy, nhắm vào đầu một con xác sống, rồi bóp cò……
