Chương 34: Hôn mê
Hoắc Miên thấy Ôn Tề mở cửa xe, lo lắng lên tiếng: “Ôn Tề, vết thương của anh chưa lành, đợi thêm chút nữa đi, đội trưởng Hoắc bọn họ…”
“Không kịp nữa. Nếu không giải quyết con xác sống cấp một, sẽ còn nhiều người chết.”
Ôn Tề ngắt lời cô, trong mắt mang theo một tia quả quyết.
Vừa dứt lời, anh lấy từ trong không gian ra một thanh trường đao, tiện tay đóng cửa xe, nhanh chóng lao về phía con xác sống.
Từ lần trước ở hành lang phòng thí nghiệm, Ôn Tề bị xác sống hất văng cả người lẫn cây thương, anh liền dứt khoát từ bỏ cây thương, chọn trường đao làm vũ khí.
Ôn Tề vượt qua những người sống sót đang chạy ngược lại, sải bước xông đến trước mặt xác sống, tay phải vung mạnh, thanh trường đao chém về phía nó.
Con xác sống đang mải mê ăn, cảm nhận nguy hiểm, nó vội nghiêng người sang bên, lưỡi đao cứa qua xương quai xanh, để lại một vết thương sâu thấy tận xương.
Con xác sống dường như bị cú tấn công của Ôn Tề chọc giận, cổ họng phát ra tiếng gầm trầm thấp, mặt mày hung tợn chộp về phía anh.
Ôn Tề nghiêng người né tránh, đồng thời vung đao chém vào tay nó.
Con xác sống cảm nhận nguy hiểm, nhanh chóng thu móng vuốt, liên tục thay đổi góc độ tấn công.
Một người một xác sống đánh mấy hiệp, trên người xác sống thêm không ít vết đao.
Dường như phát hiện Ôn Tề không dễ đối phó, con xác sống nhanh chóng lách khỏi anh, lao về phía chiếc xe buýt.
Ôn Tề thấy vậy, khẽ nheo mắt, nhanh như chớp lao lên chặn lại.
Những người sống sót thấy thế, hối thúc tài xế nổ máy.
Trong khoảnh khắc, tiếng xe rồ vang lên, đủ loại xe cộ nối nhau ào ạt rời khỏi khu dịch vụ.
Xác sống thấy con mồi chạy thoát, đầy căm phẫn với Ôn Tề – kẻ phá đám, gầm lên một tiếng rồi bất chấp tất cả nhào tới anh.
Ánh mắt Ôn Tề trở nên sắc lạnh, vung đao chém mạnh vào móng vuốt của xác sống.
Con xác sống phản ứng cực nhanh, nghiêng người sang phải, thế mà lại dùng cánh tay trái đón đỡ thanh trường đao của Ôn Tề, đồng thời tay phải chộp tới cổ anh.
“Phập!”
Cánh tay trái của xác sống bị chém đứt rời, cánh tay rơi xuống đất.
Cùng lúc đó, lớp băng trên cổ Ôn Tề bị xác sống giật đứt mạnh bạo, máu tươi lập tức trào ra.
Ôn Tề nhanh chóng lùi về sau, hai tay siết chặt chuôi đao, khớp ngón tay trắng bệch, sự khó chịu vì mất máu ập tới.
Xác sống ngửi thấy mùi máu, rơi vào trạng thái điên cuồng, thế công càng lúc càng dữ dội.
Những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trên trán Ôn Tề, vết thương dưới động tác kịch liệt bị nứt toạc, máu tươi không ngừng chảy ra, nhuộm đỏ vạt áo.
Giáo sư Dương theo bản năng thốt kêu: “Làm sao đây? Ôn Tề có lẽ không thắng nổi con xác sống đó, cứ tiếp tục thế này thì cậu ấy nguy mất. Bọn họ sao không biết tới giúp cậu ấy một tay chứ? Ai nấy cũng chỉ biết chạy thoát thân, thật đúng là vong ân bội nghĩa!”
Giọng ông đầy bất bình.
Hoắc Miên ngẩng mắt nhìn, chỉ thấy đủ loại xe lớn bé gần đó ào ào lao ra, chỉ trong chốc lát đã biến mất hút ở cuối đường.
Cô cắn môi, lo lắng nhìn Ôn Tề, đôi tay vô thức siết chặt khẩu súng, khớp ngón tay vì quá sức mà trắng bệch.
Ôn Tề cùng xác sống sau một trận kịch chiến, thể lực dần cạn kiệt, động tác cũng càng lúc càng chậm chạp.
Chân anh loạng choạng một cái, xác sống dường như bắt được sơ hở, né tránh thanh đao dài như một bóng ma, móng tay sắc bén vạch về phía cổ Ôn Tề.
Ôn Tề vội vàng né về sau, nhưng vẫn chậm một nhịp, cổ bị móng tay xác sống rạch ra một vết thương mới, máu tươi phun ra ngay lập tức.
Mất máu quá nhiều khiến anh bắt đầu choáng váng, cảnh vật trước mắt mờ nhạt không rõ, anh chỉ có thể dựa vào bản năng cơ thể, máy móc né trái tránh phải, miễn cưỡng tránh đi những đòn tấn công chí mạng liên tiếp của xác sống.
Trong cơn mê man, khóe mắt anh thoáng thấy một chiếc xe quen thuộc đang vun vút lao tới từ phía xa, ngay sau đó là hai tiếng súng khô khốc vang lên.
Ôn Tề cắn đầu lưỡi, nhìn kỹ lại, mới bàng hoàng nhận ra những gì trước mắt không phải ảo giác.
Thì ra Hoắc Miên và Giáo sư Dương phát hiện Ôn Tề đang gặp nguy hiểm tính mạng, bèn bàn bạc rồi tìm ra đối sách.
Giáo sư Dương phụ trách lái chiếc SUV tiếp cận Ôn Tề, còn Hoắc Miên thì thử dùng tiếng súng để thu hút sự chú ý của xác sống.
Thế nhưng con xác sống dường như chỉ hứng thú với mỗi Ôn Tề, tuyệt nhiên không thèm để ý đến tiếng súng dinh tai.
Khi chiếc xe từ từ tiến lại gần, từ không xa vọng ra giọng nói khàn đặc của Ôn Tề: “Hoắc Miên, mau bắn!”
Hoắc Miên cắn chặt môi, theo bản năng đưa họng súng nhắm vào xác sống, ngón tay khẽ đặt lên cò, thế nhưng mãi vẫn không dám bóp.
Nhìn Ôn Tề và xác sống liên tục đổi vị trí, cô căn bản không thể đảm bảo một phát súng bắn ra sẽ không lầm đến Ôn Tề.
Xác sống phóng mạnh tới, Ôn Tề miễn cưỡng dùng đao đỡ, chặn lại khuôn mặt đang áp sát của nó.
Mất máu khiến thân thể anh lảo đảo: “Hoắc Miên, bắn mau, tôi tin cô.”
Thấy xác sống há to miệng định cắn vào cổ Ôn Tề, ánh mắt Hoắc Miên ngưng lại, lớn tiếng hô: “Ôn Tề, nằm xuống!”
Ôn Tề nghe vậy, dùng hết sức lực cuối cùng hạ thấp người xuống.
Con xác sống tưởng con mồi đã hết khả năng chống cự, khóe miệng chảy ra dòng nước miếng đầy tham lam.
Nó nghiêng người về trước, há to miệng, vừa định cúi xuống cắn cổ Ôn Tề.
“Đoàng!”
Hoắc Miên mạnh tay bóp cò, một viên đạn chuẩn xác xuyên từ trán xác sống ra phía sau đầu.
Lực xung kích của viên đạn khiến nó từ từ ngã ngửa về sau.
Giáo sư Dương đỗ xe vững vàng bên cạnh Ôn Tề, Hoắc Miên lập tức mở cửa bước xuống, vài bước tới chỗ anh.
Lúc này, quanh cổ Ôn Tề đã nhuộm một mảng đỏ thẫm, cả người anh nằm ngửa trên đất, mắt nhắm nghiền, thoạt nhìn như hiện trường án mạng trong phim truyền hình.
Hoắc Miên lòng hoảng loạn, giục: “Giáo sư, mau qua đây, chúng ta phải đưa Ôn Tề lên xe.”
Giáo sư Dương tháo dây an toàn, xuống khỏi xe, nhìn thấy bộ dạng thảm thương của Ôn Tề, đôi mắt nhỏ trợn to lên.
“Ôi trời, sao Ôn Tề chảy nhiều máu thế, như vầy còn cứu được nữa sao?” Giọng ông mang vài phần không chắc chắn.
Hoắc Miên sắc mặt ngưng trọng: “Trước hết khiêng anh ấy lên xe, tôi sẽ cố gắng chữa trị cho anh ấy.”
Giáo sư Dương gật đầu, lau mồ hôi lạnh trên trán, không nói thêm gì.
Ôn Tề cao một mét tám bảy, toàn thân cơ bắp rắn chắc, tuy trông không mập nhưng cân nặng tới hơn bảy mươi lăm ki-lô-gam.
Hoắc Miên lúc này cũng chỉ coi như nửa người bệnh, còn Giáo sư Dương thì tuổi già sức yếu.
Hai người thật sự không khiêng nổi anh, bèn mỗi người đỡ một bên cánh tay, vừa lôi vừa kéo đưa Ôn Tề lên xe.
Sau một đêm cộng với nửa ngày dài tĩnh dưỡng, dị năng của Hoắc Miên đã khôi phục đến trạng thái đầy đủ.
Cô trấn tĩnh lại, nhanh chóng khởi động dị năng, lòng bàn tay hiện ra một lớp ánh sáng leo lét, run run bao phủ lên miệng vết thương của Ôn Tề.
Ban đầu, việc truyền dị năng rất thuận, nhưng mới được một lúc, đầu Hoắc Miên bỗng đau nhói.
Cô cắn răng chịu đựng cơn đau như kim châm, kiên trì thêm hơn mười giây nữa, đến khi vết thương của Ôn Tề bắt đầu liền lại mới ngừng truyền dị năng.
Hoắc Miên liếm đôi môi khô nẻ, tay chống vào ghế, từ từ đứng dậy, định bụng đi tìm chút gì đó ăn.
Cơn choáng váng dữ dội đột ngột ập tới, trước mắt cô tối sầm, cả người không kiểm soát được đổ nhào xuống người Ôn Tề, ý thức trong nháy mắt biến mất.
“Ưm…”
Ôn Tề bị đánh thức bởi cảm giác đè nặng khác thường trên ngực, cảm giác tựa như có vật gì đó đè lên, không đau, chỉ thấy tức tức.
Anh mở mắt ra, đập vào mắt là trần xe quen thuộc, vết thương trên cổ không còn đau đớn nữa, chỉ còn ngực vẫn hơi tức.
Ôn Tề khó hiểu cụp mắt nhìn xuống, liền thấy cái đầu với mái tóc đen nhánh của Hoắc Miên đang gối trên ngực mình.
Anh lập tức sững sờ, đầu óc như tê liệt, suy nghĩ trắng xóa.
Dường như chợt nghĩ ra điều gì, anh giơ tay sờ lên cổ, nơi đó trơn nhẵn.
Ánh mắt Ôn Tề lóe lên một tia gấp gáp, tay phải đỡ gáy Hoắc Miên, tay trái chống ghế từ từ ngồi dậy.
Anh khẽ nghiêng người, tay trái luồn qua khoeo chân Hoắc Miên, đặt cô nằm ngay ngắn lên ghế.
Thấy Hoắc Miên mặt mày tái nhợt, Ôn Tề ngẩng đầu nhìn về ghế lái, hốt hoảng gọi: “Giáo sư, dừng xe mau, sao thầy lại lái xe đi rồi?”
Lúc này, Giáo sư Dương đã lái xe đến gần khu vực trạm xăng của khu dịch vụ.
Nghe tiếng Ôn Tề, ông hơi ngạc nhiên, nghe xong câu hỏi của anh, thân thể cứng đờ.
Bọn Hoắc Thiếu Thần lâu lắm vẫn chưa đến tiếp ứng, Giáo sư Dương đoán bọn họ có lẽ bị xác sống lợi hại hơn níu chân, cứ ở lại đó thì rủi ro quá lớn.
Ông vô thức liếc vào gương chiếu hậu, lại thấy Hoắc Miên nằm bất động trên ghế.
Giáo sư Dương vội đạp phanh, giọng không tự chủ được cất cao: “Miên làm sao vậy?”
Ôn Tề vẻ mặt ngưng trọng: “Cô ấy bị mất nước, thầy quay đầu xe lại nhanh lên, trong không gian của Thiếu Thần có thuốc.”
Giáo sư Dương nghiến răng, nhanh chóng quay đầu xe.
Một lát sau, xe lại dừng trước cửa trung tâm thương mại.
Ôn Tề nhanh chóng mở cửa xe, xuống xe rồi không quên tiện tay đóng cửa.
Khi đi ngang qua thi thể con xác sống cấp một, anh cúi người nhặt thanh trường đao dính đầy bụi bẩn, vội vã chạy vào trung tâm thương mại.
