Chương 39: Chó xác sống
Trên núi sau của một ngôi làng nhỏ, một người đàn ông trung niên thân hình cao lớn vẻ mặt hớt hải bước vào hang núi. Trên mặt anh ta lộ rõ vẻ mừng rỡ, đi đến trước mặt một ông lão, giọng nói gấp gáp:
– Bác ơi, phía trường học có người đến rồi! Vừa nãy cháu đứng ngoài cửa hang nhìn thấy rất rõ, dẫn đầu còn là hai chiếc SUV quân đội, phía sau còn nối theo một dãy xe dài.
Nghe vậy, ánh mắt đục ngầu của trưởng thôn Lô Gia Thôn lập tức tràn ngập vui mừng:
– Cương à, cháu nói thật đấy chứ?
Giọng ông run lên vì kích động, mang theo vẻ khó tin, sốt ruột muốn được xác nhận.
Lô Cương gật đầu thật mạnh:
– Bác ơi, họ có phải là người đến cứu không? Mọi người có được cứu rồi không?
Niềm vui của trưởng thôn chỉ kéo dài được một lát rồi ông nhíu mày, trên mặt lộ ra vẻ lo âu:
– Lũ quái vật đó cứ canh giữ ở cửa hang, chúng ta làm sao đi cầu cứu được?
Dứt lời, ông vẻ mặt chán nản, hy vọng vừa nhóm lên lập tức bị một gáo nước lạnh dập tắt.
Lô Cương cũng từ kích động ban đầu lấy lại lý trí, ánh mắt mang theo vẻ quả quyết:
– Bác, thời gian gấp quá, không thể chờ thêm được nữa. Cháu xuống núi cầu cứu ngay bây giờ. Nếu cháu xảy ra chuyện gì, Tiểu Cường và Phương Phương xin nhờ bác chăm sóc giúp.
Tài nguyên trên núi không nhiều, mọi người bị vây khốn, cứ tiếp tục ở lại thì sớm muộn gì cũng chết.
Trưởng thôn vội vàng can ngăn:
– Cương à, cháu đừng vội. Trời cũng đã muộn rồi, mình nghĩ cách khác trước đã. Bác già rồi, Tiểu Cường và Phương Phương còn phải trông cậy vào bố là cháu đấy. Cháu mà có mệnh hệ nào, hai đứa nhỏ biết trông cậy vào ai?
Lô Cương vành mắt đỏ hoe, chậm rãi cúi đầu, khẽ đáp:
– Cháu biết rồi, bác. Vậy cháu ra canh ở cửa hang trước, phòng khi lũ đó xông vào.
Trưởng thôn nhìn bóng lưng nó rời đi, thở dài một tiếng.
Lô Cương là cháu họ của ông. Em họ của ông mất sớm, chỉ để lại đứa con trai duy nhất này, từ nhỏ được họ hàng giúp đỡ, nuôi nấng. Vất vả lắm mới cưới được vợ, ai ngờ lúc Phương Phương chào đời, vợ anh ta sinh khó băng huyết, người không giữ được. Lô Cương một thân một mình, vừa làm bố vừa làm mẹ, mới ba mươi lăm tuổi mà trông đã tiều tụy như bốn mươi lăm.
Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, mọi người vẫn còn chìm trong giấc ngủ. Bỗng nhiên, bên ngoài trường học vọng đến một trận tiếng chó sủa chói tai dồn dập, âm thanh từ xa tiến dần đến gần, phá tan bầu không khí yên tĩnh.
Ôn Tề đứng bật dậy, vẻ mặt ngưng trọng:
– Thiếu Thần, là chó xác sống!
Hoắc Thiếu Thần quyết đoán ngay, giọng không cho phép bàn cãi:
– Cả tiểu đội theo tôi ra ngoài, những người khác ở lại trong lớp.
Nói xong, anh bước dài vội vã ra khỏi lớp, các thành viên khác theo sát phía sau.
Hoắc Thiếu Thần đi đến cổng lớn, nhìn ra ngoài qua song sắt. Chỉ thấy một người đàn ông trung niên thân hình mập mạp đang nhanh chóng chạy về phía trường học, phía sau là hơn chục con chó có bộ dạng kỳ quái, thậm chí có một con đang bám trên bắp chân anh ta, nhưng anh ta như chẳng hề biết đau, mặc kệ tất cả mà tiếp tục chạy.
Đám chó xác sống đã hoàn toàn không còn vẻ sinh động và hiền lành ngày trước. Mắt chúng trắng đục, nước dãi sền sệt không ngừng chảy xuống từ khóe miệng.
Hoắc Thiếu Thần không chút do dự vận dụng dị năng, một quả cầu lôi điện trong nháy mắt ngưng tụ trong lòng bàn tay. Anh vung mạnh, quả cầu lôi điện bay vụt về phía đàn chó.
– Ầm!
Quả cầu lôi điện nổ tung, lực xung kích mạnh mẽ tạm thời chặn được đàn chó phía sau người đàn ông, giúp anh ta tranh thủ được chút thời gian để chạy thoát.
Người đàn ông thở hồng hộc chạy đến trước cổng, Vương Duệ vung tay phóng ra một lưỡi gió, trong nháy mắt chém con chó xác sống đang bám trên bắp chân anh ta thành hai đoạn.
Hoắc Thiếu Thần nhanh tay phá ổ khóa, tay phải kéo cánh cổng sắt, tay trái nắm cánh tay người đàn ông kéo mạnh vào trong, rồi lập tức đóng cổng và khóa chặt lại.
Đàn chó xác sống bị quả cầu lôi điện tập kích, lông lá cháy đen quăn tít, lộ ra lớp da xanh xám, thậm chí có con trên người vẫn còn bốc khói đen. Chúng phát cuồng gào rú loạn xạ, không ngừng dùng thân mình húc vào cánh cổng.
Tiếng “rầm rầm” vang dội như muốn điếc tai, cánh cổng sắt bị húc đến rung lắc, dường như sắp chịu đựng không nổi.
Hoắc Thiếu Thần thấy vậy, không chút suy nghĩ lên tiếng:
– Dùng súng bắn!
– Rõ! – Mấy người đồng thanh đáp lại, sau đó rút súng ngắn từ thắt lưng, nhắm về phía đàn chó xác sống mà bắn.
– Đoàng đoàng đoàng…
Tiếng súng dữ dội nổ liên hồi trong không trung, đầu nòng lóe tia lửa, đạn như mọc mắt, bay thẳng vào đám chó xác sống.
Chưa đầy một phút, toàn bộ đàn chó xác sống đều bị bắn chết. Xác chúng chồng chất bên ngoài cổng, máu đen nhuộm đen cả mặt đất. Bầu không khí vốn ồn ào dần dần trở lại yên tĩnh.
Hoắc Thiếu Thần quay đầu nhìn người đàn ông. Đối phương mặc quần áo dày, cả phần chân quấn kín từng lớp vải, bắp chân đã bị máu tươi thấm đỏ. Hoắc Thiếu Thần nghiêng đầu sang, dặn dò:
– Khải Dương, cậu băng bó vết thương cho anh ấy đi.
Từ Khải Dương đáp một tiếng, đưa tay tháo lớp vải quấn trên chân người đàn ông, sau đó vén ống quần lên, nhanh nhẹn xử lý vết thương.
Hoắc Thiếu Thần hỏi:
– Anh là người sống sót trong thôn à?
Người đàn ông đỏ hoe vành mắt, thân thể run nhẹ, kích động nói:
– Đồng chí, tôi tên là Lô Cương, dân thôn Lô Gia. Xin các anh cứu người trong thôn tôi với. Họ bị đám chó đáng sợ đó vây hãm trong hang núi, xin các anh mau dẫn người đi cứu họ!
Giọng Lô Cương nghẹn ngào van xin. Vừa dứt lời, hai đầu gối anh ta đột nhiên khuỵu xuống định quỳ. Hoắc Thiếu Thần nhanh mắt nhanh tay đỡ lấy, ngăn không cho anh ta quỳ xuống, vẻ mặt nghiêm túc hỏi:
– Trong hang có bao nhiêu người sống sót?
Thân thể Lô Cương vẫn run không ngừng, anh ta cố gắng trấn tĩnh lại một chút.
– Có 55 người, hầu hết là trẻ em, phụ nữ và người già. Thanh niên trai tráng trong thôn phần lớn đã lên thành phố làm công, những người ở lại đều là phụ nữ, trẻ em và người già, nên nhà nào cũng nuôi một hai con chó giữ nhà. Mấy hôm trước không hiểu sao, không chỉ người biến thành quái vật, mà ngay cả lũ chó cũng biến dị, thấy người là cắn. Bọn tôi bị ép phải trốn vào núi sau.
Vừa nói, anh ta vừa dùng tay quẹt nước mắt trên mặt, ánh mắt đầy hoảng sợ và bi thương.
Hoắc Thiếu Thần hỏi tiếp:
– Nói xem bọn họ đang trốn ở đâu, và số lượng chó xác sống là bao nhiêu?
Lô Cương định thần lại một lát, trả lời:
– Ngay trên núi sau phía tây thôn. Chúng tôi đã bố trí lưới điện bẫy thú gần cửa hang, đám chó xác sống đó không dám lại gần. Lúc tôi xuống núi, vẫn còn hơn hai mươi con ở đó…
Tào Khang nhịn không được chen ngang:
– Mọi người chạy lên núi làm gì? Ở nhà không phải trốn được à?
Nghe Tào Khang nói, trên mặt Lô Cương lộ ra vẻ ngượng ngùng và cười khổ:
– Đồng chí ơi, thôn Lô Gia chúng tôi là một ngôi làng quây quần theo gia tộc. Người trong thôn đều có họ hàng thân thích với nhau, đứng trước người thân biến thành quái vật, chúng tôi thật sự không nỡ ra tay với họ. Ở trong nhà lại cảm thấy không an toàn, nên mới nghĩ đến việc tìm một nơi vắng vẻ để chờ cứu viện.
Hoắc Thiếu Thần nắm rõ tình hình, cân nhắc đến việc số lượng chó xác sống đông, tốc độ lại không chậm, hơn nữa mọi người còn phải sớm lên đường, bèn quyết định dùng súng để đối phó với đám xác sống.
Hai mươi phút sau, tiểu đội của Hoắc Thiếu Thần đến được núi sau. Từ lưng chừng núi thỉnh thoảng vọng lại một trận tiếng chó sủa, mọi người vẻ mặt đề phòng, nhẹ nhàng men theo đường núi tiến lên.
Đi mãi đến gần cửa hang, Tạ Lệ Thừa giẫm phải một đoạn cành cây khô, tiếng “răng rắc” khe khẽ vang lên. Đám chó xác sống dường như phát giác ra động tĩnh, nhanh chóng quay đầu, như phát điên vì đói lao về phía mọi người.
Hoắc Thiếu Thần thấy vậy, lập tức hạ lệnh:
– Giải quyết nhanh gọn!
Mọi người nghe lệnh liền hành động, tay cầm súng tiểu liên, dàn thành hình cánh quạt, tạo thành một đội hình chiến đấu chặt chẽ.
– Rào rào rào…
Một trận tiếng súng quét dữ dội vang lên, đầu nòng phun ra tia lửa, đạn bay vun vút về phía đàn chó. Đám chó xác sống tuy hung hãn, nhưng trước hỏa lực mãnh liệt như vậy cũng khó lòng chống đỡ. Từng con liên tiếp ngã xuống, máu đen loang ra trên mặt đất, tạo thành một mảng hình kỳ dị như vết mực. Cho đến khi con chó xác sống cuối cùng bị tiêu diệt, mọi người mới ngừng bắn, đi về phía hang núi.
