Chương 51: Bị Tập Kích
Lục Ngọc Viên đứng tại chỗ, ánh mắt dõi theo chiếc xe dần khuất xa, mãi đến khi chiếc xe bị chướng ngại vật che lấp, cô mới thu hồi tầm mắt.
Lục Ngọc Viên vừa xoay người lại thì nhìn thấy Hạ Ngạn đứng cách đó không xa, đăm đăm nhìn về hướng chiếc xe chở Hoắc Miên đã rời đi, vẻ mặt đầy vẻ lạc lõng.
Theo phản xạ, Lục Ngọc Viên hé môi định nói gì đó, nhưng nghĩ ngợi một lát, cuối cùng vẫn nuốt lời vào trong.
Cô khẽ gật đầu với Hạ Ngạn, rồi nhanh chóng rời đi.
...
Vương Duệ lái xe theo lộ trình đã định với tốc độ rất nhanh. Nếu đường thuận lợi, khoảng bảy giờ tối là có thể đến căn cứ Trung Bộ.
Đến trưa, xe đi qua một đoạn đường đèo quanh co, hai bên đường là núi cao rừng rậm.
Trong xe, Hoắc Miên cùng mọi người đang nhấm nháp đồ ăn vặt, cả khoang xe phảng phất mùi thịt khô.
Chiếc ba lô Lục Ngọc Viên để lại chất đầy bò khô và thịt heo khô.
Giáo sư Dương vừa nhai bò khô vừa xuýt xoa: “Món bò khô này ngon đấy.”
Dứt lời, ông khẽ thở dài, buồn bã nói: “Tiếc thật, sau này muốn ăn cũng khó.”
Thấy ông có vẻ xúc động, Hoắc Miên lại đưa thêm ít thịt khô: “Thầy thích thì ăn thêm đi ạ.”
Giáo sư Dương xua tay: “Răng thầy không còn tốt, nhai không nổi nhiều, các em cứ để mà ăn.”
Nói rồi, ông nghiêng người nhìn Ôn Tề: “Ôn Tề, trong không gian của em còn đồ gì mềm mềm không?”
Ôn Tề suy nghĩ một chút, từ không gian trữ vật lấy ra một túi bánh mì, đưa cho ông: “Giáo sư, đây là bánh mì nguyên cám không đường, hợp với thầy đấy ạ.”
Giáo sư Dương đưa tay nhận lấy bánh mì, ánh mắt tinh tường liếc thấy chiếc vòng tay không gian trên cổ tay Ôn Tề, đôi mắt nhỏ lóe lên tia hiếu kỳ.
“Ôn Tề, nguyên lý hoạt động của vòng tay không gian này là gì? Có thể cho lão già này thử một chút không?”
Hồi còn ở phòng thí nghiệm Trường F, ông đã vô cùng hứng thú với vòng tay không gian. Nhưng lúc đó còn chưa thân với mọi người trong tiểu đội, không tiện mở lời hỏi, dù sao cũng phải giữ chút thể diện.
Sau mấy ngày ở chung, ông phát hiện trong tiểu đội, Ôn Tề là người có tính tình tốt nhất, cũng tốt bụng nhất, nên mới mặt dày hỏi thử.
Ôn Tề thấy vẻ mặt Giáo sư Dương hăm hở muốn thử, khẽ mím môi, giải thích: “Giáo sư, người thường không dùng được vòng tay không gian đâu. Trước khi dùng, chúng tôi cần dùng ý niệm để liên kết với không gian, cũng chính là nhận chủ.”
“Như vậy, dù không may làm rơi mất có người nhặt được, người đó cũng không thể mở ra, trừ khi ý niệm của người đó mạnh hơn chủ nhân ban đầu của không gian.”
Nghe vậy, gương mặt đầy kỳ vọng của Giáo sư Dương lập tức xụ xuống, bất mãn nói: “Cái người chế tạo ra vòng tay không gian này chẳng phải là kỳ thị người thường chúng ta sao? Dùng một món đồ mà còn phải kén người.”
Tạ Lệ Thừa ngồi ngay phía trước Giáo sư Dương, nghe ông phàn nàn bèn quay đầu giải thích: “Giáo sư, thầy hiểu lầm người ta rồi.”
“Ý niệm chỉ là cách nói nôm na thôi. Nói theo chuyên môn thì nên gọi là tinh thần lực. Tinh thần lực bao gồm nhiều phương diện, ý niệm chỉ là một phần trong đó.”
“Tinh thần lực của người thường quá yếu, không thể xây dựng liên kết với không gian, nên không liên kết được, đương nhiên cũng không dùng được không gian.”
Hoắc Miên đang nhai bò khô, chớp chớp đôi mắt đào hoa xinh đẹp, nghe mà ngẩn người.
Cô chỉ biết dùng ý niệm là có thể kích hoạt dị năng, không ngờ ngay cả việc liên kết với không gian cũng cần đến ý niệm.
Giáo sư Dương nghe xong, cố cãi: “Vậy thì người chế tạo ra không gian vẫn là thực lực quá kém. Nếu không, sớm đã có thể thiết kế ra một loại không gian trữ vật không cần tinh thần lực hỗ trợ, người thường cũng có thể dùng được.”
Tạ Lệ Thừa nghe vậy, lập tức phản bác: “Giáo sư, thầy tự mình không đủ thực lực thì cũng không nên tùy tiện đổ thừa cho người khác! Thẩm tiên sinh lợi hại lắm!”
Giáo sư Dương nghe lời phản bác thẳng thừng như vậy, gương mặt già nua đỏ bừng, cứng miệng nói: “Tạ Lệ Thừa, cậu để cái ông Thẩm gì đó chế tạo ra một không gian trữ vật mà người thường dùng được, thì tôi mới công nhận ông ta lợi hại.”
Mọi người nghe ông nói càn quấy như thế, khóe miệng không nhịn được mà co giật.
Tạ Lệ Thừa còn định nói tiếp thì Từ Khải Dương bên cạnh vỗ vai anh, ra hiệu đừng tranh cãi nữa.
Tạ Lệ Thừa quay đầu đi, không thèm để ý đến Giáo sư Dương, từ không gian trữ vật lấy ra một ổ bánh mì, cắn một miếng thật mạnh như trút giận.
Ôn Tề từ không gian trữ vật lấy ra mấy túi bánh mì, đưa đến trước mặt Hoắc Miên, giọng dịu dàng hỏi: “Miên Miên, em thích vị gì?”
Hoắc Miên nhìn mấy túi bánh mì trước mặt, tiện tay cầm một túi, quay đầu nhìn Ôn Tề: “Tôi không kén đồ ăn, cảm ơn anh.”
Ôn Tề lắc đầu, thu số bánh mì còn lại vào không gian trữ vật, trên mặt nở nụ cười ấm áp: “Miên Miên, không cần khách sáo.”
Hoắc Miên mỉm cười với anh, sau đó bóc túi bánh mì ra ăn.
Cô chưa ăn được mấy miếng thì phía trước đột nhiên truyền đến giọng Tào Khang: “Miên Miên ơi, cho anh thêm ít bò khô nữa đi, thứ này ăn ngon thật đấy!”
Hoắc Miên nghe vậy, vừa định với tay lấy ba lô thì Ôn Tề bên cạnh đã nhanh hơn một bước: “Cứ ăn đi, tôi đưa cho anh ấy.”
Hoắc Miên gật đầu, tiếp tục ăn bánh mì từng miếng nhỏ.
Ôn Tề đưa ba lô cho Từ Khải Dương ngồi phía trước, nhờ cậu chuyển tiếp cho Tào Khang.
Hoắc Miên ăn xong bánh mì, vừa định lấy chai nước từ ba lô thì Ôn Tề bên cạnh đột nhiên đứng phắt dậy, sốt ruột hô to: “Dừng xe!”
Vương Duệ ngồi ở ghế lái vốn đã duy trì cảnh giác cao độ, nghe tiếng Ôn Tề liền lập tức đạp phanh.
Khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng phanh gấp chói tai vang lên, chiếc xe dừng lại đột ngột.
Trong xe, mọi người bị quán tính hất người về phía trước. Ôn Tề nhanh tay đỡ Hoắc Miên một cái.
Giáo sư Dương lúc lên xe còn mải bực bội nên quên thắt dây an toàn, trán đập vào lưng ghế phía trước, đau đớn kêu lên một tiếng “ối”.
Hoắc Thiếu Thần vừa định lên tiếng hỏi thì một tảng đá lớn từ trên núi lăn xuống, “rầm” một tiếng, đập xuống mặt đường làm lõm sâu một vết, dừng lại cách xe họ chưa đầy năm mét.
Mọi người đều hít một hơi lạnh. Nếu không có Ôn Tề cảnh báo trước, tảng đá này rơi trúng xe thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
“Thiếu Thần, phía trước hai mươi mét, hai bên đường có mai phục.” Lời Ôn Tề khiến lòng mọi người lập tức thắt lại.
Sắc mặt Hoắc Thiếu Thần trở nên lạnh lùng nghiêm nghị: “Có bao nhiêu người?”
Ôn Tề kích hoạt dị năng, cẩn thận cảm nhận một lát rồi trả lời: “Bên trái tám người, bên phải năm...”
Nói chưa dứt câu, hai bên đường đã xông ra một đám người, giơ súng bắn xối xả về phía họ.
“Đoàng đoàng...”
Hoắc Thiếu Thần hét lớn: “Nằm xuống! Vương Duệ, lùi xe!”
Nghe tiếng anh, mọi người lập tức nằm rạp xuống gầm ghế.
Giáo sư Dương lại lỡ đập đầu vào ghế phía trước, ôm trán kêu “ối” một tiếng.
Ông không nhịn được mà cằn nhằn: “Đã bảo các cậu chia làm hai xe mà cứ không chịu. Nếu đi hai xe, bày trận thế ra đó, người ta nhìn từ xa chỉ sợ cũng phải từ bỏ ý định cướp.”
“Giờ thì hay rồi, đúng là ‘không nghe lời người già, thiệt thòi trước mắt’! Nhìn cái chuyện vớ vẩn các cậu làm kìa!”
Hoắc Thiếu Thần nghe vậy, khóe miệng co giật, không thèm để ý đến lời cằn nhằn, trong mắt lóe lên tia kiên quyết: “Mọi người chuẩn bị chiến đấu!”
Mọi người nghe chỉ thị, dứt khoát đáp: “Rõ!”
