Chương 53: Chữa khỏi cho đồng đội
Hoắc Miên và Bạch Ngưng Dung đang chuẩn bị xuống xe thì thấy Ôn Tề vẻ mặt nặng nề bước tới bên xe.
“Miên Miên, tai Tào Khang bị thương rồi, cần cậu chữa trị.”
Nghe vậy, lòng Hoắc Miên thắt lại, vội bước xuống xe: “Tôi qua xem ngay đây.”
Lời còn chưa dứt, cô đã nhanh chân đi về phía Tào Khang.
Từ Khải Dương thấy bóng dáng Hoắc Miên, vội tiến lên mấy bước, giọng gấp gáp:
“Miên Miên, cậu mau xem cho Tào Khang đi, bọn tôi gọi cậu ấy mãi mà chẳng thấy phản ứng gì, không phải là bị tổn thương não đấy chứ?”
Hoắc Miên nghe vậy, bước nhanh tới bên Tào Khang, ngẩng đầu nhìn tai anh.
Chỉ thấy vành tai Tào Khang vẫn còn vương vết máu, mơ hồ thấy bên trong vẫn đang rỉ máu.
Hoắc Miên thoáng giật mình, chẳng lẽ màng nhĩ của Tào Khang bị vỡ rồi?
Cô trấn tĩnh lại, gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn, lập tức vận dụng dị năng. Lòng bàn tay tỏa ra ánh trắng trong vắt, cô giơ tay lên cao, đưa về phía tai Tào Khang.
Hoắc Thiếu Thần đứng trước mặt Tào Khang, thấy cô giơ tay bất tiện, bèn đưa hai tay đặt lên vai Tào Khang, dùng lực ấn mạnh xuống.
Tào Khang cao một mét chín tư lập tức bị ép thành tư thế nửa ngồi xổm.
Hoắc Miên không còn phải vất vả giơ tay chữa trị nữa, cô cảm kích nhìn Hoắc Thiếu Thần một cái rồi nhanh chóng thu ánh mắt lại, chuyên tâm truyền dị năng.
Bị Hoắc Thiếu Thần ấn mạnh xuống, Tào Khang cảm thấy một luồng hơi ấm truyền vào tai trái, tinh thần lập tức tỉnh táo.
Lúc này, anh ý thức được mình vừa bị cái dị năng siêu âm của thằng khốn đó làm cho điếc, còn em Miên Miên đang chữa trị cho mình.
Tào Khang phối hợp nửa ngồi xổm, trong lòng dâng lên niềm hy vọng mãnh liệt, mong Hoắc Miên có thể chữa khỏi tai cho mình.
Ông trời dường như nghe thấy lời cầu khẩn của anh, cái tai vốn không có phản ứng gì dần dần có cảm giác ngứa ran.
Tào Khang mừng rỡ, nhớ lại trước đây mỗi lần bị thương, lúc vết thương lành lại cũng kèm theo cảm giác ngứa tương tự.
Đôi mắt Tào Khang hơi rưng rưng, trong lòng trăm mối ngổn ngang, nhưng cuối cùng niềm vui vẫn chiếm ưu thế.
Tai mình có thể cứu được rồi!!
Một lúc sau, dị năng phản hồi cho Hoắc Miên biết tai trái Tào Khang đã không còn hấp thụ dị năng nữa, nên cô thu hồi dị năng.
Hoắc Thiếu Thần thấy vậy, vỗ vai Tào Khang, giọng hơi căng thẳng: “Tào Khang, nghe được không?”
Tào Khang giữ nguyên tư thế nửa ngồi xổm, ngẩng đầu nhìn Hoắc Thiếu Thần, cười lớn: “Ha ha ha, đội trưởng, tai trái của tôi nghe được thật rồi!”
Mọi người nghe vậy đều thở phào nhẹ nhõm.
Hoắc Miên lên tiếng: “Để em chữa nốt bên tai còn lại cho anh nhé?”
Tào Khang nghe vậy, lập tức nghiêng tai phải về phía Hoắc Miên, giọng kích động nói:
“Miên Miên ơi, em đúng là quý nhân của anh! Nếu không có em, anh đã thành kẻ điếc thật rồi. Sau này em có việc gì cứ nói một tiếng, anh sẽ lo liệu trọn vẹn cho em!”
Sau khi nếm trải cảm giác làm kẻ điếc, giờ lại được trở về bình thường, Tào Khang lúc này chỉ thấy may mắn. Thần may mắn quả nhiên vẫn chiếu cố đến anh.
Hoắc Miên khẽ mỉm cười, đùa lại: “Được thôi, vậy sau này em có việc sẽ nhờ anh giúp.”
Vừa dứt lời, cô thành thục vận dụng dị năng, tay áp sát tai phải của Tào Khang, luồng ánh sáng trắng dịu nhẹ chui thẳng vào tai anh.
Một phút sau, Hoắc Miên lại thu tay.
Tào Khang theo phản xạ đưa tay sờ tai, không còn cảm thấy đau nữa. Nếu không nhờ vết máu trên tay, anh còn tưởng tất cả chỉ là ảo giác.
Từ Khải Dương đưa cho anh một chậu nước, giọng thoải mái bảo: “Tào Khang, mau rửa mặt đi, mặt đầy máu nhìn ghê rợn lắm.”
Tào Khang: ...
Vì kính chắn gió của chiếc SUV chín chỗ đã bị thủng nhiều lỗ nhỏ hình mạng nhện, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tầm nhìn, Hoắc Thiếu Thần bèn thu nó vào không gian.
Sau đó, anh lấy ra chiếc SUV tám chỗ mà Giáo sư Dương ao ước bấy lâu và một chiếc SUV thường.
Hoắc Thiếu Thần thấy Giáo sư Dương vẫn còn hậm hực, bèn quyết định để ông ngồi nguyên cả hàng ghế sau.
Tào Khang, Từ Khải Dương và Tạ Lệ Thừa lên chiếc SUV thường, những người còn lại lên chiếc tám chỗ.
Tảng đá lớn giữa đường đã được Tào Khang dùng sức dời sang bên đường.
Vương Duệ lái xe dẫn đầu, Ôn Tề ngồi ghế phụ, vận dụng dị năng quan sát động tĩnh xung quanh.
Xe chạy một mạch, qua hai khúc cua lớn, phía trước bên trái hiện ra một ngôi làng nhỏ.
Trước khi xuất phát, cả đội đã quyết định sẽ đến ngôi làng nhỏ để tiêu diệt thế lực bọn cướp.
Vì vậy, Vương Duệ cho xe rời khỏi đường cao tốc, lái về phía ngôi làng.
Vừa đến gần cổng làng, mọi người từ xa đã thấy hai gã to con đầu trọc đang đứng canh gác ở cổng làng.
Thấy chiếc SUV, hai gã nở nụ cười hớn hở, chạy chậm về phía xe.
Vì toàn bộ kính xe đều là kính một chiều, nên hai gã không phát hiện ra người trong xe không phải đồng bọn của chúng. Chúng không chút cảnh giác, đi đến bên đường cách xe không xa.
Vương Duệ đạp phanh, xe vừa dừng hẳn, Hoắc Thiếu Thần và Ôn Tề lập tức đẩy cửa xe, chớp mắt đã lao đến trước mặt hai gã.
Thấy người xuống xe không phải đồng bọn, nụ cười trên mặt hai gã lập tức biến mất, hoảng hốt giơ súng lên định bắn.
Hoắc Thiếu Thần và Ôn Tề lập tức đá ngã chúng, thuận tay giật lấy súng, rồi khóa tay bọn cướp ra sau lưng và còng lại.
Hoắc Thiếu Thần đứng trước mặt hai gã, vẻ mặt lạnh lùng hỏi: “Bọn mày còn hai đồng bọn nữa đang ở đâu?”
Cả hai đều hoảng hốt, vẻ mặt sợ hãi. Một gã buột miệng nói: “Ngay trong căn biệt thự trắng lớn phía trước, cách đây một trăm mét.”
Hoắc Thiếu Thần dí họng súng vào đầu gã, giọng lạnh băng: “Mày tốt nhất đừng giở trò, súng của tao không có mắt đâu.”
Gã co rúm lại, luống cuống đáp: “Không dám... không dám!”
Tào Khang và Tạ Lệ Thừa bước tới, trói chặt chân của cả hai, lấy hai miếng vải thô nhét vào miệng từng người, rồi đưa chúng lên xe phía sau.
Hai chiếc xe tiếp tục tiến về phía trước.
Một lát sau, xe dừng lại gần một căn biệt thự trắng lớn.
Đó là một căn biệt thự hai tầng, mái lợp ngói đỏ, xung quanh có bức tường cao hơn hai mét.
Từ Khải Dương ở lại trên xe trông chừng hai gã, Tào Khang và Tạ Lệ Thừa xuống xe hội hợp với Hoắc Thiếu Thần.
Năm người trong đội khom lưng lẻn đến gần cổng, từ trong nhà mơ hồ vọng ra tiếng gầm rú của xác sống.
Sắc mặt Ôn Tề từ lúc xuống xe đã trở nên khó coi. Anh ta gật đầu với Hoắc Thiếu Thần.
Hoắc Thiếu Thần nhìn Tào Khang, ra hiệu cho Tào Khang tiến lên đá cửa.
Tào Khang hiểu ý, nhanh chóng bước tới trước cổng, vận dụng dị năng, đá một cú thật mạnh làm tung cánh cổng sắt.
“Rầm!”
Cánh cổng bị Tào Khang đá sập xuống đất.
