Chương 69: Dung nhan không chỉnh
Mọi người ai cũng có không ít vết thương, may mà đều là dị năng giả, đã miễn dịch với virus xác sống, không cần lo sẽ bị đồng hóa thành xác sống.
Nếu không, cả tiểu đội sẽ phải bỏ mạng.
Tuy đã hoàn thành nhiệm vụ, nhưng không khí trong tiểu đội có chút nặng nề.
Trên mặt Ôn Tề có một vết sẹo ngang, khuôn mặt vốn ôn nhu như ngọc ngày trước, giờ nhìn đặc biệt dữ tợn.
Anh trầm lặng ngồi đó, nhìn ra cửa sổ xe ngẩn ngơ.
Hoắc Thiếu Thần nhìn thấy cảnh đó qua gương chiếu hậu, có chút khó chịu. Nói ra thì vết sẹo này trên mặt Ôn Tề là vì mình mà phải chịu.
Từ khi dị năng của anh được nâng cấp, thể năng và tốc độ đều được tăng lên. Để một đòn hạ gục, Vương Duệ chủ động đề nghị làm mồi nhử, thu hút sự chú ý của xác sống.
Hoắc Thiếu Thần và những người khác nhân cơ hội đánh lén từ phía sau xác sống. Khi đó con xác sống đột nhiên quay lại, Ôn Tề từ bên cạnh chắn giúp anh một phát, anh mới có cơ hội đâm trường đao vào đầu xác sống.
Nhìn dáng vẻ của Ôn Tề, trong mắt Hoắc Thiếu Thần thoáng qua một tia bất lực.
Cái lòng tự trọng đáng thương của đàn ông lại trỗi dậy...
Hoắc Miên ở lại tòa nhà văn phòng của căn cứ cả một buổi chiều, đến lúc chiều muộn mới theo Hoắc Thanh Sơn trở về biệt thự của Thẩm Hàn Tranh.
Hai người vừa nói vừa cười bước vào cửa.
Giọng Hoắc Thanh Sơn lộ rõ niềm vui không giấu được: “Miên Miên, mai lại đi làm cùng ông nhé? Năng lực làm việc của cháu, làm thư ký cho ông còn thừa sức.”
Hoắc Miên nghe vậy, theo phản xạ đáp: “Vâng được ạ, mai cháu sẽ dậy sớm, ông nhớ phái người qua đón cháu nhé.”
Hoắc Thanh Sơn tươi cười, vừa định gật đầu thì phát hiện đầu mình không thể gật xuống được...
Ông sững sờ nhìn Thẩm Hàn Tranh trong phòng khách, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Thẩm Hàn Tranh ngồi trên sofa với vẻ mặt không chút cảm xúc, đôi mắt như hai lưỡi dao sắc bén, thẳng tắp phóng về phía ông.
Cơ thể Hoắc Thanh Sơn chợt cứng đờ, như chợt nhớ ra điều gì, vội quay đầu nhìn Hoắc Miên, giọng gấp gáp nói:
“Miên Miên, suýt nữa quên mất, mai cháu còn phải chữa trị cho cậu Thẩm, thôi khỏi cần đi nữa, ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Ông còn có việc khác phải xử lý, đi trước đây.”
Nói xong, ông vẫy tay chào Hoắc Miên, nhanh chóng quay người, bước vội ra khỏi biệt thự.
Không đi không được, ông sợ Thẩm Hàn Tranh sẽ trút giận lên Hành tinh Xanh.
Ai biết được cái tên người ngoài hành tinh họ Thẩm này còn có vũ khí tiên tiến hay không, lỡ đâu chọc giận hắn, Hành tinh Xanh tiêu đời.
Huống hồ, người Hành tinh Xanh bọn họ còn trông chờ hắn cứu giúp một phần.
Mà hiện tại Hoắc Miên chính là liều thuốc cứu mạng của Thẩm Hàn Tranh, là người chữa trị tinh thần lực cho hắn, chắc chắn hắn sẽ không làm gì cô đâu.
Nghe Hoắc Thanh Sơn nhắc, Hoắc Miên cũng nhớ ra chuyện trị liệu.
Vẻ ngượng ngùng thoáng hiện trên mặt cô, nhưng chỉ duy trì được vài giây đã biến mất.
Hoắc Miên đi đến trước mặt Thẩm Hàn Tranh, giọng dè dặt: “Thẩm tiên sinh, buổi trị liệu ngày mai có thể dời sang buổi tối được không? Ban ngày tôi có việc...”
“Không được.”
Thẩm Hàn Tranh mặt không chút cảm xúc, lạnh lùng cắt ngang lời cô.
Hoắc Miên nghiến răng, trong mắt mang một tia nhẫn nhịn.
Mẹ nó, kiểu hành xử này đúng là độc tài.
Cô bực bội bước qua người hắn, đi về phòng.
Ba mươi phút sau, Hoắc Miên từ nhà tắm bước ra, trên tay cầm khăn lau tóc, sau đó lục tung khắp ngăn tủ một lượt cũng không tìm thấy máy sấy tóc.
Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ, Hoắc Miên nhanh bước ra mở cửa.
Giọng Thím Lý nhẹ nhàng vang lên: “Hoắc tiểu thư, bữa tối đã chuẩn bị xong, mời qua phòng ăn dùng bữa.”
Hoắc Miên gật đầu: “Vâng, tôi ra ngay đây.”
Nói xong, cô đặt khăn lại trong phòng, lê dép ra phòng khách.
Thẩm Hàn Tranh ngồi bên bàn ăn với khuôn mặt vô cảm, bàn tay thon dài nhấc cốc nước, nhấp một ngụm, động tác thanh lịch, ung dung.
Nghe tiếng “lộp cộp lộp cộp”, hắn quay đầu nhìn, ánh mắt dừng lại vài giây rồi thản nhiên dời đi.
Hoắc Miên bước vào phòng ăn, hương thơm đồ ăn xộc vào mũi, ánh mắt lướt qua các món ngon trên bàn.
Cá quế chua ngọt, địa tam tiên, thịt viên sư tử sốt đỏ, còn vài đĩa không biết tên, nhìn mà thèm ăn.
Hoắc Miên vội ngồi xuống, tay cầm đũa vươn tới món cá quế chua ngọt gần nhất.
Giây tiếp theo, đũa vướng phải một lực cản, cô khó hiểu nhìn người đàn ông.
Thẩm Hàn Tranh đưa ánh mắt thờ ơ quét qua mái tóc đang nhỏ nước của cô, môi mỏng khẽ nhả: “Dung nhan không chỉnh, làm khô tóc rồi hãy ăn.”
Hoắc Miên nghiến răng, giọng mang theo chút oan ức: “Trong phòng tôi không có máy sấy tóc.”
Nếu không phải chuyển đến đây ở, cô đâu cần hạ thấp mức sống như vậy.
Thẩm Hàn Tranh nhíu mày, tay thuận thế vung lên, một chiếc máy sấy tóc lập tức lơ lửng trước mặt cô.
Hoắc Miên khựng người, ánh mắt đổ dồn vào chiếc máy sấy màu đen, theo phản xạ chớp mắt rồi mới giơ tay nhận lấy, sau đó đứng dậy, nhanh chân ra phòng khách cắm điện bắt đầu sấy tóc.
Thẩm Hàn Tranh quay đầu nhìn, thấy cổ tay cô vẫn còn một vòng bầm tím, trong mắt thoáng qua một tia tối lại.
Hoắc Miên sấy khô tóc, đến bàn ăn ngồi xuống, thấy người đàn ông vẫn chưa cầm đũa, cô mím môi, định mở lời.
Người đàn ông đột nhiên lên tiếng, cắt ngang lời cô: “Cô không chữa vết bầm trên cổ tay, là muốn khiến tôi áy náy sao?” Giọng điệu mang đầy vẻ châm chọc.
Hoắc Miên khựng lại một chút, liếc nhìn vết bầm trên cổ tay mình, gượng gạo nhếch môi cười ngoan ngoãn: “Thẩm tiên sinh, ngài hiểu lầm rồi, tôi muốn dành dị năng để chữa trị cho ngài.”
Cô cố ý đấy thôi, sợ lúc nào đó lại chọc giận hắn, đến lúc đó phô ra vết thương này, hi vọng hắn có thể buông tha cho mình.
Thẩm Hàn Tranh khẽ hừ một tiếng, khóe môi nhếch lên một đường cong châm biếm, trên mặt lộ rõ vẻ “Cô nghĩ tôi là đồ ngốc à?”.
Hoắc Miên thấy vậy, chậm rãi vận dị năng di chuyển trên cổ tay, một lúc sau, vết bầm tím vốn dữ tợn dần biến mất, làn da khôi phục lại vẻ trắng trẻo bình thường.
Thẩm Hàn Tranh thản nhiên thu hồi ánh nhìn, cầm đũa lên, thần sắc bình tĩnh bắt đầu ăn cơm.
Hoắc Miên liếc người đàn ông phía đối diện, thấy hắn không nói gì thêm, bèn cầm đũa, gắp một miếng thịt cá đưa vào miệng.
Món cá quế chua ngọt có lớp da ngoài giòn rụm, thịt cá tươi ngon mềm mịn, kết hợp với nước sốt chua ngọt khiến người ta thèm ăn.
Cảm giác như tay nghề của Thím Lý lại tiến bộ hơn không ít.
Trưa nay cô ăn cơm ở tòa nhà văn phòng, toàn cơm hộp tiêu chuẩn, hương vị căn bản không thể so sánh.
Một lúc sau, trong phòng ăn vang lên tiếng bát đĩa sứ và đũa tre va chạm...
Trước khi trời tối, Tiểu đội Tấn Ảnh cuối cùng đã đến được căn cứ Trung Bộ.
Việc đầu tiên khi mọi người trở về biệt thự chính là tắm rửa thỏa thích, tẩy sạch mùi hôi bẩn trên người.
Hoắc Thiếu Thần vừa sấy tóc xong cho Bạch Ngưng Dung, thì dì Trương đột nhiên bước vào biệt thự, trên mặt mang theo một tia lo lắng.
“Tiểu Thần, ông chủ có việc tìm cậu, bảo cậu về nhà một chuyến ngay bây giờ.”
Hoắc Thiếu Thần thấy thần sắc lo lắng trên mặt dì Trương, suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Hôm nay đã xảy ra chuyện gì à?”
Dì Trương vẻ mặt có chút cứng nhắc, chậm rãi nói: “Sáng nay, Tiểu Du bị ông cụ phái người đưa về nhà cũ, mặt sưng vù lên, còn truyền lời bảo ông chủ phải quản Tiểu Du cho kỹ, thời gian tới không cho phép nó ra ngoài nữa.”
Hoắc Thiếu Thần nghe vậy, trong mắt thoáng qua một tia chán ghét, không biết nghĩ đến điều gì, sắc mặt dịu xuống, trầm giọng nói: “Tôi biết rồi, lát nữa tôi sẽ về.”
Dì Trương gật đầu: “Vâng, vậy tôi về báo với ông chủ một tiếng.”
Hoắc Thiếu Thần khẽ “ừ” một tiếng, sau đó quay sang nhìn Ôn Tề, giọng trầm ổn nói: “Ôn Tề, hôm nay không còn sớm nữa, mai chúng ta sẽ đi tìm Miên Miên, để cô ấy chữa vết thương trên mặt cho cậu.”
Ôn Tề ngồi trên sofa, ngẩng mắt nhìn lại, vẻ mặt thản nhiên: “Được.”
Bạch Ngưng Dung kéo tay áo Hoắc Thiếu Thần, anh quay sang nhìn cô.
“Thiếu Thần, em muốn về nhà. Lần trước về vừa lúc gặp anh trai em đi làm nhiệm vụ, bây giờ chắc anh ấy về rồi.”
Hoắc Thiếu Thần suy nghĩ hai giây, gật đầu: “Được, đi thôi, anh đưa em về.”
Bạch Ngưng Dung gật đầu, hai người cùng nhau đi ra cửa.
