Chương 76: Gọi tên tôi
Hôm sau.
Hoắc Miên mở mắt, giơ tay xoa nhẹ cái đầu đang nhức nhối, chậm chạp ngồi dậy khỏi giường.
Thấy chiếc chăn hoa đắp trên người, cô khựng lại, đôi mắt hoa đào thoáng vẻ mơ hồ.
Rốt cuộc đêm qua cô về bằng cách nào?
Mà lại chẳng có chút ấn tượng nào.
Cảm giác say rượu còn sót lại ập đến, cô nhíu mày, rồi theo phản xạ điều động dị năng trong đầu.
Một lát sau, cảm giác khó chịu dần tan biến. Cô kéo lê đôi dép đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Thẩm Hàn Tranh ngồi trên sofa trong phòng khách, điều động dị năng nén không gian lại, rồi dung nhập vào khối kim loại hiếm trong tay.
Anh tiếp tục bọc thêm các khối kim loại bao quanh không gian, đồng thời rót dị năng không gian vào trong.
Dần dần, không gian bên trong khối kim loại bắt đầu thành hình, chậm rãi mở rộng, cuối cùng hình thành một dị không gian ổn định.
Như cảm nhận được điều gì, anh quay đầu liếc về phía phòng ngủ, khóe môi hơi nhếch lên.
Ký ức đêm qua hiện về trong đầu, ánh mắt anh thoáng tối lại, đôi môi mím chặt, cả người có chút thất thần.
Một lúc sau, Hoắc Miên bước ra phòng khách. Ánh mắt đảo qua, cô tình cờ thấy gã họ Thẩm đang ngồi cạnh bàn trà, nhàn nhã uống trà.
Cô giơ tay xem giờ trên chiếc vòng đeo tay, đã chín giờ sáng.
Trong mắt cô thoáng vẻ ngạc nhiên. Mọi khi giờ này, anh ta đã lên tầng hai làm việc từ lâu, sao hôm nay lại còn rảnh rỗi ngồi đây uống trà?
Đối phương dường như cảm nhận được ánh nhìn của cô, quay đầu nhìn sang.
Bốn mắt chạm nhau, Hoắc Miên khẽ chớp mắt hoa đào, theo phản xạ nở một nụ cười lịch sự.
“Chào buổi sáng, Thẩm tiên sinh.”
Nghĩ đến sau này vẫn phải sống dưới tay anh ta, cô cảm thấy thái độ thân thiện một chút vẫn hơn, như vậy càng có lợi để tranh thủ chút quyền lợi cho mình.
Thấy đối phương cứ nhìn chằm chằm mình nhưng không có ý bắt chuyện, Hoắc Miên chạm phải bức tường lạnh, ngại ngùng dời tầm mắt, quay sang bàn ăn, tự rót cho mình một cốc nước, nhấp nhẹ vài ngụm.
Cô nhìn quanh một vòng, thấy trong bếp trống trơn, bóng dáng thím Lý cũng chẳng thấy đâu, liền hiểu mình đã bỏ lỡ giờ ăn sáng.
Hoắc Miên đi thẳng đến tủ lạnh, định lấy chút nguyên liệu nấu một bát mì. Tay vừa chạm vào quả cà chua, sau lưng vang lên giọng nói trầm thản của người đàn ông: “Lại đây ăn sáng.”
Hoắc Miên theo phản xạ quay đầu nhìn, thấy người đàn ông đang ngồi ngay ngắn trước bàn ăn, trên bàn bày mấy món điểm tâm còn bốc hơi nghi ngút.
Cô khựng lại một chút, tiện tay đóng cửa tủ lạnh, chậm rãi đi đến ngồi xuống trước bàn ăn.
Cô ngước mắt nhìn người đàn ông, đôi mắt hoa đào đầy tò mò: “Thẩm tiên sinh, anh cũng chưa ăn sáng à?”
Người đàn ông không trả lời, chỉ đưa tay chậm rãi múc một bát cháo tôm đặt trước mặt cô.
Hoắc Miên nhìn bát cháo trước mặt, trong mắt thoáng sững sờ.
Người đàn ông này bị làm sao vậy, lại còn múc cháo giúp cô?
Cô không nhịn được ngước lên nhìn anh ta, muốn tìm kiếm điều gì đó trên gương mặt anh ta.
Thế nhưng anh ta vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, sau khi múc cháo cho cô lại tự múc cho mình một bát, rồi chậm rãi ăn.
Như cảm nhận được ánh nhìn của cô, đôi mắt đen sâu thẳm kia bỗng nhiên nhìn thẳng lại.
Hoắc Miên bị anh ta nhìn đến sởn cả tóc gáy, luôn cảm thấy anh ta đang tính kế gì đó xấu xa, đến cả bát cháo trước mặt cô cũng không dám đụng vào.
Thấy cô cúi đầu, vẻ mặt bất an, Thẩm Hàn Tranh không nhịn được nhướng mày hỏi: “Cứ nhìn vậy là no được à?”
Hoắc Miên bị giọng nói trầm thấp này kéo suy nghĩ về, cười gượng nhìn đối phương: “Thẩm tiên sinh nói đùa.”
Nghe cô gọi như vậy, Thẩm Hàn Tranh cau mày, giọng điệu không cho phép nghi ngờ: “Từ sau gọi tên tôi.”
Hoắc Miên: “?”
Thấy vẻ mặt vừa khó hiểu vừa rối rắm của cô, trong lòng anh lập tức hiểu ra — người phụ nữ này căn bản chưa hề nhớ tên anh.
“Hừ…”
Anh cười lạnh một tiếng, gương mặt anh tuấn lập tức trầm xuống, nghiến chặt răng hàm, gắt gao nhìn chằm chằm cô.
Dường như đã tức đến cùng cực, anh mới thốt ra được câu đó.
Hoắc Miên nghe tiếng cười lạnh, da đầu lập tức tê dại.
“Chuyện tối qua, cô quên rồi à?”
Đuôi giọng người đàn ông hơi nhướng lên, mang theo vài phần nguy hiểm.
Hoắc Miên vội gật đầu, yếu ớt: “Xin lỗi, tôi không nhớ.”
Cô căn bản không dám hỏi đối phương xem tối qua có phải anh ta đưa mình về không, chỉ sợ chạm phải điều gì đó xúc phạm anh ta.
Dường như chỉ cần không hỏi, anh ta sẽ không nhắc lại chuyện này.
Thấy cô bày ra vẻ mặt vô tội, Thẩm Hàn Tranh thoáng bất lực trong đôi mắt phượng.
“Thẩm Hàn Tranh.”
Anh nhấn từng chữ một, chậm rãi thốt ra ba chữ.
Hoắc Miên ngây người nhìn anh, không hiểu đột nhiên anh làm vậy là có ý gì.
Thấy Hoắc Miên vẫn một vẻ mặt mơ màng, anh lặp lại: “Thẩm Hàn Tranh.”
Nói xong liếc cô một cái, “Từ sau gọi tên tôi.”
Nghe lời anh nói, Hoắc Miên lập tức hiểu ra, vội vàng gật đầu.
“Vâng, Thẩm tiên… Hàn Tranh.”
Thấy đối phương cứ nhìn chằm chằm mình, ánh mắt sắc bén đầy kiên trì, cô ngoan ngoãn sửa lại cách gọi.
Gương mặt lạnh lùng của Thẩm Hàn Tranh dịu xuống, anh bắt đầu chuyên tâm dùng bữa.
Hoắc Miên múc cháo ăn từ từ, thỉnh thoảng trộm liếc anh một cái, có chút khó hiểu về hành động của anh.
Thẩm Hàn Tranh nhận ra ánh nhìn của Hoắc Miên, vẻ mặt không đổi nhìn về phía cô.
Thấy cô lập tức giống như con thỏ bị dọa, vội vàng dời ánh mắt, giả vờ chăm chú ăn.
Bị dáng vẻ của cô chọc cho vui, khóe môi Thẩm Hàn Tranh hơi nhếch lên, đuôi mắt ngập ý cười.
Một bữa sáng trôi qua trong bầu không khí quái đản và vi diệu.
Hoắc Miên đứng dậy, vừa định dọn bát đĩa thì Lý Dư từ bên ngoài bước vào, đi thẳng đến trước mặt Thẩm Hàn Tranh.
“Thẩm tiên sinh, chúng tôi nhận được tin, thành phố T lân cận xuất hiện một con xác sống cấp ba.
Nó có thể chỉ huy những con xác sống cấp thấp khác phối hợp tác chiến, vị trí lại nằm trong khu dân cư đông đúc, không tiện dùng vũ khí sát thương mạnh.
Trạm trưởng căn cứ mong anh ra tay giúp đỡ, dẫn các dị năng giả đến thành phố T tiêu diệt con xác sống cấp ba đó.”
Hoắc Miên nghe vậy, trong lòng chấn động không thôi.
Hiện giờ, trình độ dị năng giả cao nhất cũng chỉ mới cấp một, lần trước Hoắc Thiếu Thần đối phó với xác sống cấp hai đã rất vất vả.
Lần này lại trực diện xác sống cấp ba, mà còn không được dùng vũ khí sát thương mạnh, đây chẳng phải đi chịu chết sao!
Cô nhìn Thẩm Hàn Tranh, đối phương cứ như ông lớn ngồi chễm chệ trên ghế, vẻ mặt không chút dao động, vẫn giữ nguyên bộ dạng lãnh đạm không cảm xúc.
Lý Dư thấy anh không hề động lòng, quay sang nhìn Hoắc Miên, giọng sốt ruột nói:
“Miên Miên, cô khuyên Thẩm tiên sinh đi. Lần này Tiểu đội Tấn Ảnh cũng phải cùng đến thành phố T.”
Hoắc Miên khựng lại, bắt gặp ánh mắt thờ ơ của Thẩm Hàn Tranh, khẽ hé môi.
“Ừm… Thẩm… Thẩm Hàn Tranh, bây giờ tình hình thành phố T rất nguy cấp, anh có thể cùng đội trưởng và mọi người đi một chuyến không?”
Thẩm Hàn Tranh không trả lời câu hỏi của cô, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm cô.
“Cô đi không?”
Hoắc Miên nghe vậy, tim bỗng đập thình thịch liên hồi.
Cô không muốn đi, đó là xác sống cấp ba, dị năng của cô lại không giết được xác sống, đi thì chẳng khác gì nộp mạng.
