Chương 78: Tức giận
Hoắc Miên tựa vào cửa kính xe, tò mò quan sát phong cảnh bên ngoài căn cứ. Thẩm Hàn Tranh ngồi bên cạnh đột nhiên lên tiếng, bảo cô bắt đầu trị liệu.
Cô khựng lại một chút, mới nhớ ra hôm nay vẫn chưa trị liệu cho anh ta.
Hoắc Miên thu hồi tầm mắt, xoay người đối diện với Thẩm Hàn Tranh, đưa tay định hướng về phía đầu anh, vậy mà lại bị anh bất ngờ nắm chặt lấy.
Hoắc Miên giật mình vì hành động của Thẩm Hàn Tranh, đôi mắt hoa đào đầy nghi hoặc nhìn anh, không hiểu anh muốn làm gì.
Tay bị anh nắm chặt, cảm giác ấm nóng truyền đến, cô theo bản năng muốn giãy ra.
Nhưng lực của đối phương vừa đúng, không quá mạnh mà vẫn khiến cô không thể thoát ra được.
Cô đang định chất vấn thì Thẩm Hàn Tranh chậm rãi nói: "Cứ truyền dị năng như vậy là được."
Hoắc Miên hơi nhíu mày, giọng nhẹ nhàng: "Xin lỗi, tôi không quen tiếp xúc cơ thể với người khác, hay là trị liệu theo cách trước đây đi."
Thẩm Hàn Tranh vẻ mặt bình tĩnh, chậm rãi nói: "Cách trị liệu của cô làm tôi cứ có cảm giác cô sắp tát tôi."
Hoắc Miên sững người, sau khi phản ứng lại, không nhịn được nghiến răng. Cô thật không ngờ anh ta vẫn còn nhớ chuyện va chạm lần trước.
Anh không nhắc thì thôi, hễ nhắc tới, Hoắc Miên chỉ muốn tát cho anh ta một cái, để khỏi phải chịu tiếng oan.
Lúc đó rõ ràng cô chẳng hề chạm được một sợi tóc của anh, vậy mà lại bị anh dạy cho một bài học.
Cao lớn như vậy, vậy mà bụng dạ còn nhỏ hơn đầu kim.
Nghĩ đến đây, trong mắt Hoắc Miên thoáng hiện sự bất mãn và chán ghét, cô không nhịn được phản bác: "Lần trước trị liệu cho anh, tôi cũng đâu thấy anh có ý kiến gì?"
Thẩm Hàn Tranh cúi đầu nhìn thấy sự chán ghét trong mắt cô, trái tim như bị thứ gì đó đâm nhói, biểu cảm có chút cứng đờ.
Lồng ngực như bị đè nặng bởi tảng đá ngàn cân, nghẹn đến khó chịu, ngay cả hơi thở cũng trở nên nặng nề.
Nhận ra Hoắc Miên có lẽ đang nghĩ đến chuyện không vui lần đầu gặp mặt, trong mắt anh thoáng qua một tia hối hận, giọng nói không tự giác mềm xuống một chút.
"Lúc đó dị năng của cô còn chưa thăng cấp, không đến gần vết thương thì hiệu quả trị liệu sẽ bị giảm."
Hoắc Miên nghe lời giải thích của anh, cơn giận trong lòng không những không tan, ngược lại càng tức hơn.
Nghe lời Thẩm Hàn Tranh nói, cứ như thể cô đang vô cớ gây sự vậy.
Hoắc Miên nghiến răng, quay mặt đi chỗ khác không nhìn anh, sau đó nhanh chóng kích hoạt dị năng, truyền vào cơ thể đối phương qua lòng bàn tay.
Hai phút sau, cảm nhận dị năng trong cơ thể vẫn còn một phần ba, cô lập tức ngừng truyền, rồi rút mạnh tay về. Lần này đối phương không còn nắm chặt tay cô nữa.
Hoắc Miên đứng dậy, nhanh chóng đi qua lối đi đến hàng ghế sau.
Cô thật sự không muốn ngồi gần một người khiến mình tức giận.
Thẩm Hàn Tranh thấy cô tránh xa như tránh ôn thần, trong đôi mắt sâu thẳm thoáng qua một tia tối lại.
Cả người anh tỏa ra áp lực nặng nề, dường như oxy trong không khí cũng bị hút cạn một phần, bầu không khí trong xe bỗng trở nên ngột ngạt.
Tạ Lệ Thừa nhìn từ gương chiếu hậu thấy Thẩm Hàn Tranh mặt lạnh tanh, tưởng rằng hành động vừa rồi của Hoắc Miên khiến anh không vui.
Đôi mắt cún con khẽ ánh lên, anh ta cười xòa nói: "Thẩm tiên sinh, anh đừng giận Tiểu Miên, con bé chỉ không quen tiếp xúc cơ thể với anh nên mới giận dỗi thôi."
Từ Khải Dương cũng ra làm người hòa giải: "Tiểu Miên còn nhỏ, hành xử chưa được chín chắn, đứng đắn, mong Thẩm tiên sinh đừng chấp nhặt với con bé."
Thẩm Hàn Tranh nghe hai người nói, theo phản xạ ngẩng mắt nhìn vào gương chiếu hậu, vừa lúc bắt gặp vẻ chán ghét không hề che giấu trên khuôn mặt cô.
Khoảnh khắc đó, anh chỉ cảm thấy cổ họng như bị ai bóp nghẹn, hơi thở trở nên rối loạn, lồng ngực nghẹn đến khó chịu.
Trên mặt anh thoáng hiện một tia hoang mang, rồi khuôn mặt tối sầm lại. Đôi mắt phượng như tẩm băng lạnh lẽo bắn thẳng về phía hai người phía trước.
"Việc của tôi cần đến các người xen vào sao?"
Giọng anh lạnh lùng, khuôn mặt đen đến mức như có thể nhỏ ra mực.
Hoắc Miên thấy anh ta trút giận lên người khác, lập tức tức đến nghiến răng.
Cô nhẫn nhịn một chút, rồi lên tiếng: "Anh đừng trút giận lên người vô tội. Nếu tôi khiến anh tức giận, tôi xin lỗi anh ở đây, mong anh nể tôi đã trị liệu cho anh, đừng chấp nhặt với tôi."
Thẩm Hàn Tranh cả người bỗng cứng đờ, trong mắt thoáng qua một tia u ám.
Anh trầm mặc một lúc, sau đó quay đầu nhìn Hoắc Miên, khí thế lạnh lẽo trên người dần thu lại.
"Tôi không hề giận cô, chỉ là bọn họ nói bậy bạ, khiến tôi thành ra hẹp hòi, chẳng lẽ tôi không được phép nói một câu sao?"
Anh chỉ có chút tức giận chính mình.
Hoắc Miên sững người, không ngờ Thẩm Hàn Tranh lại có thái độ này. Thấy anh nhìn mình chằm chằm, trong mắt dường như còn có chút ấm ức?
Hoắc Miên chỉ cho rằng mình hoa mắt. Người đàn ông này kiêu ngạo đến tận trời, có gì đáng ấm ức chứ.
Cô mím môi, đang định nói gì đó, giọng Tạ Lệ Thừa đột nhiên vang lên từ phía trước.
"Thẩm tiên sinh, xin lỗi anh, là chúng tôi hiểu lầm. Chúng tôi chỉ lo Tiểu Miên ở chỗ anh sẽ chịu thiệt, nên mới không kìm được mà nói thêm vài câu."
Từ Khải Dương quan sát hai người phía sau qua gương chiếu hậu. Thấy Thẩm Hàn Tranh nghe lời Tạ Lệ Thừa xong, cả người khựng lại một nhịp, sau đó hai tay lập tức nắm chặt thành nắm đấm, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
Từ Khải Dương ánh mắt khẽ lay động, nghĩ đến thái độ bỗng mềm xuống ban nãy của anh, khuôn mặt tròn đầy vẻ suy tư.
Hình như anh ta phát hiện ra điều gì đó không nhỏ: Thẩm Hàn Tranh có vẻ để ý đến cảm nghĩ của Hoắc Miên.
"Thẩm tiên sinh, nói thật, lúc anh nghiêm mặt trông thật sự rất giống đang giận. Tiểu Miên tính tình mềm yếu, chúng tôi chỉ sợ con bé chịu thiệt nên mới hiểu lầm anh."
Thấy Tạ Lệ Thừa cứ như thằng ngốc, thích đâm dao vào người ta, Từ Khải Dương không nhịn được lên tiếng nhắc: "Cậu đừng nói chuyện khi lái xe, tập trung vào."
Tạ Lệ Thừa vừa định phản bác, thì liếc thấy từ khóe mắt một con xác sống lao ra từ bên đường, có vẻ muốn chặn xe bọn họ.
Anh ta đạp mạnh ga, lái xe lao thẳng về phía con xác sống.
"Rầm!"
Cảnh tượng xác sống bị xe hất văng như dự đoán đã không xảy ra.
Chỉ thấy con xác sống nhún chân một cái, nhanh chóng nhảy lên nắp ca-pô, cả người bám chặt lấy kính chắn gió, há to miệng gặm kính.
Tạ Lệ Thừa giật mình vì tình huống bất ngờ này, tay nắm vô lăng run bắn lên, chiếc xe chạy thành một đường chữ S.
Anh cuống cuồng đạp phanh, "két" một tiếng, xe dừng lại đột ngột.
Hoắc Miên lúc nãy chỉ lo giận dỗi, quên cả thắt dây an toàn. Cả người cô nghiêng ngả, rồi đập về phía ghế trước.
Thẩm Hàn Tranh đang định dùng dị năng giữ cô lại, nhưng không hiểu nghĩ đến điều gì, anh đứng dậy, một tay nắm lấy vai cô, một tay chắn trước ghế.
Hoắc Miên nhắm nghiền mắt, cảm nhận vai phải bị một bàn tay nắm lấy, ngay sau đó trán đập mạnh vào lòng bàn tay rộng lớn.
Cô nghe một tiếng "bụp", đến khi phản ứng lại, mới phát hiện bàn tay kia áp lên trán cô làm đệm, đập vào ghế.
Trong lòng cô có chút phức tạp, không ngờ anh ta vẫn còn một chút tình người.
Thẩm Hàn Tranh một tay chống vai cô, từ từ đẩy cô ngồi thẳng dậy, giọng khàn khàn hỏi: "Cô không sao chứ?"
Hoắc Miên theo lực của anh ngồi thẳng người, khẽ lắc đầu, ngẩng mắt nhìn anh.
"Tôi không sao, cảm ơn anh."
Thẩm Hàn Tranh thu tay về đúng lúc, thấy cô vẫn còn chưa hoàn hồn, giọng bình hòa dặn dò: "Thắt dây an toàn vào."
Hoắc Miên nghe vậy, vội vàng kéo dây an toàn ra, cài chặt.
