Chương 90: Ân nhân cứu mạng
Thẩm Hàn Tranh day day thái dương, xoay người dựa vào lưng ghế, đối mặt với cô.
“Tôi vẫn còn khó chịu. Đã là ân nhân cứu mạng của cô, cô có nên chịu trách nhiệm về sự an toàn của tôi không?”
Thẩm Hàn Tranh nhận ra, Hoắc Miên tuy cứng rắn có thể ép được, nhưng mềm mỏng lại càng dễ khiến cô xiêu lòng.
Bề ngoài, lời uy hiếp có vẻ phát huy tác dụng, nhưng thật ra trong lòng Hoắc Miên không phục. Chỉ cần ai đối xử tệ với cô, cô sẽ ghi hận rất lâu.
Không nói đâu xa, chỉ nói trước đó dây thắt lưng của anh đụng vào người khiến cô đau, cô đã lén lút muốn anh thay cái khác.
Cô còn viện lý do nghe hay ho là nhìn anh mãi mặc cùng một kiểu quần áo sẽ khiến người ta chán mắt.
Vì vậy, Thẩm Hàn Tranh thầm quyết định, đối với Hoắc Miên phải vừa mềm vừa cứng.
Không thể quá cưng chiều cô, cũng không thể quá cứng rắn, thái độ phải ôn hòa hơn một chút.
Nghe Thẩm Hàn Tranh nói vậy, Hoắc Miên ngẩn người. Đây là lần đầu cô nghe anh tự nhận mình là ân nhân cứu mạng.
Cô thầm thở dài, ánh mắt thăm thẳm nhìn anh.
Người làm ơn không mong được báo đáp dù sao cũng là số ít. Thẩm Hàn Tranh vốn rất lạnh nhạt, kiểu hành xử này cũng hợp với tính cách anh.
Hoắc Miên mím môi, thấy vẻ yếu ớt của anh, dịu giọng nói: “Hay là, tôi chữa trị cho anh thêm một lần nữa nhé?”
Thấy Thẩm Hàn Tranh không phản đối, Hoắc Miên đưa tay lại gần trán anh. Vừa định truyền dị năng, anh đột nhiên áp trán vào lòng bàn tay cô.
Hoắc Miên sững người, đôi mắt hoa đào chạm phải ánh mắt sâu thẳm của anh.
Thẩm Hàn Tranh vẻ mặt bình tĩnh: “Như vậy có thể đỡ lãng phí dị năng.”
Hoắc Miên chợt hiểu ra, “Ồ” một tiếng, rồi bắt đầu truyền dị năng.
Nghe câu trả lời của cô, mắt phượng của Thẩm Hàn Tranh thoáng hiện ý cười, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô không chớp.
Gương mặt cô gái chỉ bé bằng bàn tay, làn da trắng mịn như sứ.
Điểm nổi bật nhất là đôi mắt hoa đào quyến rũ, khi nhìn ai cũng mang vẻ đằm thắm, khiến người ta có cảm giác đang được cô say đắm ngắm nhìn.
Càng nhìn càng thấy gương mặt này trông mãi không chán.
Hai phút sau, Hoắc Miên ngừng truyền dị năng.
Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, phát hiện Hoắc Thiếu Thần và mọi người đã đi vào khu dân cư, không còn thấy bóng dáng họ đâu.
Thẩm Hàn Tranh liếc thấy vẻ mặt ỉu xìu của cô, ánh mắt khẽ lóe lên, hỏi: “Muốn đi?”
Hoắc Miên nghe vậy, quay đầu nhìn Thẩm Hàn Tranh, không hiểu vì sao anh lại nhắc lại chuyện này, nhưng vẫn gật đầu.
Thẩm Hàn Tranh im lặng nhìn cô một lúc, rồi đẩy cửa xe bước xuống, đứng trên cao nhìn xuống cô.
“Đi thôi.”
Thi thoảng để cô ra ngoài hóng gió cho khuây khỏa cũng tốt, nhưng điều kiện là cô phải ở bên cạnh anh.
Hoắc Miên sững người, sau khi hiểu ra, cô nhận ra anh định... cùng mình đi tìm kiếm người sống sót?
Cô không kịp nghĩ nhiều, lập tức đẩy cửa xe xuống, đi vòng qua đầu xe đến trước mặt anh.
“Anh cũng đi à?”
Vẻ mặt cô đầy kinh ngạc.
Thẩm Hàn Tranh liếc cô một cái, giọng nhạt: “Đi không?”
Mới đó anh còn nói với người khác là không tham gia tìm kiếm cứu nạn, vậy mà giờ lại vì Hoắc Miên đổi ý. Thế mà cô còn ở đây chất vấn, khiến anh hơi mất mặt.
Hoắc Miên thấy gương mặt tuấn tú căng chặt của anh thoáng vẻ mất kiên nhẫn, vội đáp: “Đi, đi, đi!”
Thẩm Hàn Tranh vung tay thu chiếc xe vào không gian, rồi bước chân chậm rãi về phía cổng khu dân cư.
Hoắc Miên sát sao đi bên cạnh anh, chợt nghĩ ra gì đó, mở miệng hỏi: “À, mà cây trường đao của tôi đâu rồi?”
Thẩm Hàn Tranh xoay cổ tay, trên bàn tay thon dài đẹp mắt lập tức xuất hiện hai thanh trường đao.
Hoắc Miên kinh ngạc nhìn hai thanh trường đao. Ngoài màu đá quý được khảm khác nhau, vẻ ngoài trông không có gì khác biệt.
Thẩm Hàn Tranh đưa thanh đao khảm đá xanh ngọc bích cho cô, còn anh giữ thanh đao khảm đá xanh lam.
Hoắc Miên theo bản năng đưa tay nhận lấy thanh đao, mắt không ngừng quan sát xung quanh.
Họ vừa vào khu dân cư chưa được bao xa, phía trước truyền đến âm thanh điện tử phát đi phát lại từ loa phóng thanh:
“Xin chào mọi người, chúng tôi là đội tìm kiếm cứu nạn của căn cứ Trung Bộ. Xác sống bên ngoài khu dân cư đã được xử lý, xin mọi người thu dọn đồ đạc, nhanh chóng xuống lầu tập trung.
Những người bị mắc kẹt trong nhà, xin hãy treo drap trải giường hoặc quần áo ngoài cửa sổ để đánh dấu, chúng tôi sẽ sắp xếp người đến ứng cứu...”
Hoắc Miên và Thẩm Hàn Tranh bước lên, liền thấy một phần xác sống nghe tiếng kéo đến gần loa phóng thanh, sau đó mọi người bắt đầu xông lên chém giết xác sống.
Từ Khải Dương thấy họ, đi tới: “Anh Thẩm, sao hai người đến đây?”
Hoắc Miên liếc thấy Thẩm Hàn Tranh mặt lạnh tanh, bộ dạng không muốn trả lời, cô lên tiếng giải thích: “Là tôi muốn tham gia tìm kiếm cứu nạn, anh ấy đi cùng.”
Từ Khải Dương trong ánh mắt thoáng hiện một tia ẩn ý, rồi giọng nghiêm túc nói: “Đội trưởng và mọi người đã chia thành vài nhóm nhỏ, chia nhau vào các tòa nhà tìm kiếm người sống sót. Hai người định đi cùng đội trưởng và mọi người, hay là tự đi tìm các tòa khác?”
Hoắc Miên vừa định mở miệng, ánh mắt Thẩm Hàn Tranh đã nhìn sang, giọng lạnh nhạt: “Cô là trẻ con à, còn cần người lớn dắt tay?”
Hoắc Miên nghẹn lời, nuốt ngược lời đã đến miệng.
Thấy bầu không khí có chút ngượng ngùng, Từ Khải Dương vội nói đỡ: “Vậy hai người đến tòa A9 đi, bên đó vẫn chưa có ai tới tìm kiếm.”
Hoắc Miên gật đầu, cùng Thẩm Hàn Tranh đi nhanh về phía tòa A9.
Hai người vừa đến gần tòa nhà, từ trên lầu vọng xuống những tiếng kêu cứu gấp gáp, xen lẫn kích động và mừng rỡ, chói đến mức ù cả tai.
Hoắc Miên và Thẩm Hàn Tranh không nhịn được nhíu mày, ngẩng đầu nhìn lên, thấy ban công tầng bốn có bảy tám người đang đứng, hô “cứu mạng” về phía họ.
Hoắc Miên giơ tay kéo nhẹ tay áo Thẩm Hàn Tranh, ra hiệu lên lầu.
Khi hai người lên đến tầng hai, một con xác sống mắt đỏ bất ngờ lao thẳng về phía họ.
Hoắc Miên nắm chặt trường đao, lập tức xông lên, thân hình nhanh nhẹn né sang một bên tránh đòn tấn công của xác sống, rồi vung đao chém xuống.
“Xoẹt” một tiếng, trường đao xé toạc không khí, đầu con xác sống bị cô chém bay.
Hoắc Miên xoa xoa tay. Xương con xác sống cấp một này cứng thật, một đao vừa rồi làm hổ khẩu cô đau âm ỉ.
Thẩm Hàn Tranh liếc cô một cái, ánh mắt rơi trên bàn tay trắng nõn của cô, nói: “Sao, mới giết một con mà tay đã đau không chịu nổi rồi?”
Hoắc Miên khựng động tác xoa tay, không nhịn được trừng mắt nhìn anh: “Anh giỏi thì sao không thấy anh lên, chỉ biết nói mát.”
Lời vừa thốt ra, thấy Thẩm Hàn Tranh nhìn mình chằm chằm, Hoắc Miên lập tức nhận ra mình nói sai.
Có lẽ do cảm nhận được sự bao dung của Thẩm Hàn Tranh dành cho mình suốt khoảng thời gian này, khiến cô quên mất sự lạnh lùng của con người này.
Hoắc Miên vội cúi đầu, tránh ánh mắt anh.
Liếc thấy cái đầu xác sống lăn đến chân Thẩm Hàn Tranh, cô khựng người một chút, rồi cố lấy can đảm bước tới moi tinh hạch.
Thẩm Hàn Tranh không ngờ Hoắc Miên lại có gan cãi lại anh. Thế nhưng anh còn chưa nói gì, cô đã tự dọa mình, đến cả can đảm nhìn thẳng vào anh cũng không có.
Thẩm Hàn Tranh nhịn không được trêu cô: “Tôi mà lên rồi, cô còn luyện thân thủ kiểu gì nữa?”
Nghe vậy, tay đang moi tinh hạch của Hoắc Miên khựng lại, mặt đỏ bừng trong nháy mắt.
Cô vội tăng tốc moi tinh hạch, hấp tấp thu tinh hạch vào không gian, rồi nhanh chân đi lên lầu.
Thẩm Hàn Tranh nhìn bóng lưng cô lúng túng bỏ đi, đôi mắt phượng thoáng hiện ý cười, rồi bước theo sau.
