Chương 21: Khẩn Cầu
“Từ giờ chúng ta là người một nhà, chị đương nhiên phải thương em nhiều hơn. Chị về trước, anh em đi đưa bác cả về nhà rồi.
Ninh Ninh, chị thấy người nhà bác cả cũng tốt mà, ăn nói cũng không đến mức vô lý, sao em lại không thích họ?
Chị chỉ tiện miệng hỏi thôi, nếu em không muốn nói thì thôi vậy.”
Lý Mộng Dao cũng không phải muốn dò hỏi chuyện hai nhà, chị tự thấy sau này mình cũng là người nhà họ Giản, quan hệ họ hàng nên đi lại thế nào, trong lòng vẫn phải nắm rõ.
“Chị dâu, cũng không có chuyện gì cụ thể, nhưng em chính là không thích bác gái và Giản Tuyết Tình, vừa giả tạo vừa độc ác, lòng dạ hiểm độc. Sau này chị cũng ít tiếp xúc với họ đi, không thì bị bán đi mà vẫn còn giúp họ đếm tiền.”
Giản Ninh không thể nói ra chuyện kiếp trước, đành bịa đại một lý do, nhưng cũng không phải nói bừa, hai mẹ con đó đúng là tính cách như vậy: thấy người giàu thì liếm, thấy người nghèo thì đạp, ích kỷ vô cùng.
“Được, chị biết rồi. Hôm nay bác gái còn nói đợi chị cưới, sẽ để Tuyết Tình làm phù dâu cho chị. Em nói vậy, lát nữa chị sẽ từ chối.” Lý Mộng Dao vẫn tin tưởng em chồng mình.
Đã không thích thì sau này ít qua lại, đóng cửa sống cuộc sống của mình.
Cũng không cần thiết phải đi lại nhiều, với lại nghe Giản An Bình kể, từ khi bố mẹ họ mất, nhà bác cả cũng chẳng quan tâm gì đến hai anh em.
Tiền ăn học của Giản Ninh đều do Giản An Bình đi thu tiền bảo kê bên ngoài kiếm ra. Chưa từng đi cầu xin nhà họ điều gì.
Trước đây Giản Ninh chê anh trai không có nghề nghiệp tử tế, tiền này cũng không phải từ đường đường chính chính.
Sau khi lên đại học, cô tự đi làm gia sư, làm thêm kiếm tiền, trả lại toàn bộ học phí cho Giản An Bình. Nói ra thì cũng là cô gái có chí khí.
Một lúc sau, Giản An Bình cũng về đến nhà. Vào cửa, đầu đẫm mồ hôi, tay xách một quả dưa hấu to.
“Vẫn là trong nhà mát mẻ, từ nhà xe lên đến trên này có một lúc mà đã đổ mồ hôi hết cả người. Mới chưa vào hè mà sao nóng thế này?”
Vào nhà thay dép, anh vẫn không nhịn được mà than vài câu.
“Sau này trời còn nóng hơn nữa. Anh, không có việc gì thì ít ra ngoài thôi, ở nhà bật điều hòa cho sướng. Chị dâu cũng được nghỉ rồi mà.” Giản Ninh vừa nói vừa đứng dậy cầm quả dưa hấu vào bếp.
Vỏ dưa hấu còn nóng, phải để vào tủ lạnh một lúc rồi hãy bổ. Ăn dưa ấm ấm cũng không ngon.
“Chuyện cưới xin có bao nhiêu thứ phải lo, anh còn phải tìm công ty tổ chức sự kiện, thế nào cũng phải cho Mộng Dao một đám cưới ưng ý.” Giản An Bình chẳng nghe lọt tai lời em gái.
Anh bận rộn cả ngày, làm gì có thời gian ở nhà hưởng thụ điều hòa. Cuối cùng cũng cưới được cô gái mình thích, giờ anh tràn đầy nhiệt huyết, nóng một chút thì đã sao.
Mấy ngày tiếp theo, Giản Ninh không ra khỏi nhà, mà gọi người đến lắp đặt pin mặt trời, máy phát điện diesel và bồn nước cho cả hai nhà. Lý Mộng Dao cũng hỏi cô lắp những thứ này làm gì, Giản Ninh bảo phòng khi có sự cố.
Thời tiết nóng thế này, nếu mất điện diện rộng, nhà mình vẫn có điện dùng. Bồn nước càng khỏi nói, trời nóng mà không có nước thì không xong.
Nên chỉ riêng bồn nước, cô đã lắp cho nhà Giản An Bình bốn cái to nhất. Còn mình chỉ lắp một cái cho có lệ. Dù sao cũng không nấu ăn. Nước trong không gian thì dùng mãi không hết.
Lắp xong, cô đổ đầy nước vào tất cả các bồn.
Càng ngày cô càng chú ý theo dõi dự báo thời tiết trên tivi, nhiệt độ cứ tăng vọt, giờ đã có nơi lên tới 46 độ C.
Trên mạng xuất hiện không ít dân troll, còn có người ra đường rán trứng bằng chảo. Viết mấy câu vè vui vui. Ai cũng lạc quan, chẳng hề nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Chính phủ đã ra văn bản kêu gọi người dân hạn chế ra ngoài vào ban ngày, tránh phơi nắng trên đường. Thời gian này, số người bị sốc nhiệt nhập viện tăng rõ rệt.
Vừa rồi còn có video ngắn đăng tải, một người phụ nữ trung niên nhường chiếc quạt duy nhất trong nhà cho con và chồng, còn mình thì bị sốc nhiệt, cấp cứu cũng không qua khỏi.
Vậy mà chỉ nhận được từ chồng cô một câu: “Cô ấy ngày thường cũng đâu có sợ nóng, ai ngờ lại bị bệnh.” Cực kỳ hời hợt, như thể sự ra đi của một mạng người chẳng khiến anh ta buồn bã chút nào.
Chuyện này khiến Giản Ninh vô cùng tức giận. Đàn ông tồi tệ ở đâu cũng có, mỗi người một kiểu.
Đây mới chỉ là khởi đầu, khi tận thế đến, nó sẽ càng phơi bày mặt xấu xa nhất của nhân tính.
Sáng nay vừa dậy, cô đã nhận được hơn mười tin nhắn thoại của Miêu Hân, nhưng Giản Ninh không nghe một tin nào. Không cần nghĩ cũng biết cô ta muốn nói gì. Thấy thời tiết ngày càng nóng, chắc cô ta sốt ruột rồi.
Cứ kệ cô ta, xem còn giở trò gì được nữa.
Đúng lúc này, điện thoại lại reo, là giáo viên chủ nhiệm gọi đến.
“Giản Ninh, ngày mốt bắt đầu thi cuối kỳ, em phải đến trường tham gia. Thời gian thi cụ thể và phòng thi, cô đã gửi vào nhóm rồi. Em xem nhanh đi, đừng quên in phiếu báo danh.”
“Vâng, em cảm ơn cô.” Bận rộn suốt thời gian qua, Giản Ninh quên mất mình vẫn còn là sinh viên, chẳng ôn bài chút nào. Thật ra tận thế sắp đến rồi, thi cử có còn quan trọng nữa đâu.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thầy cô và bạn bè đối xử với cô cũng tốt. Cô do dự một chút, rồi quyết định vẫn đi thi, dù sao tận thế vẫn chưa đến, không đi chắc chắn cô giáo sẽ không đồng ý.
Ngày thi, hiếm hoi có chút mây mù, nhưng không khí vẫn oi bức. Cử động một chút là mồ hôi đầm đìa.
Trước khi xuống nhà, Giản Ninh đặt một chuyến xe công nghệ, đến thẳng cổng trường.
Trong khuôn viên trường hầu như không thấy bóng dáng sinh viên nào, ngay cả bảo vệ cũng ngồi trong phòng trực bật điều hòa tránh nóng.
Giản Ninh đến sớm, vào thẳng lớp mình. Đã có kha khá bạn đến, ai cũng nhiệt tình chào cô.
“Giản Ninh, tớ còn tưởng cậu không đi thi nữa chứ. Dạo này bận gì thế? Tớ hỏi cô chủ nhiệm, cô cứ bảo cậu ốm, gọi hai lần đều tắt máy.”
Tào Tuyết bình thường chơi khá thân với cô, kéo cô ngồi xuống hỏi.
“Nhà có việc, tớ ra ngoài một chuyến, chỗ đó hơi hẻo, nhiều lúc mất sóng.”
“Thảo nào lúc nào cũng tắt máy. Cậu ôn bài thế nào rồi?
Tớ có tài liệu cô giáo khoanh trọng tâm đây, cậu xem đi, nước đến chân mới nhảy, may ra qua được.” Tào Tuyết nói rồi lôi từ trong túi ra một xấp tài liệu đưa cho cô.
“Cảm ơn cậu.” Giản Ninh cầm lấy lật xem, giờ này có muốn học thuộc cũng chẳng kịp, trượt môn là chắc chắn. Nhưng đợt thi này xong, e là cô giáo cũng chưa chắc có thời gian chấm bài.
“Giản Ninh, sao cậu không trả lời tin nhắn của tớ?”
Miêu Hân lúc này cũng bước vào lớp, liếc mắt một cái đã thấy Giản Ninh đang ngồi giữa đám bạn, mặt mày rạng rỡ.
“Tớ thấy không cần thiết. Giữa chúng ta chẳng có gì để nói.” Nhìn Miêu Hân rõ ràng đã hốc hác đi vì lo lắng, Giản Ninh thấy trong lòng vô cùng khoan khoái.
Lần này không có không gian ngọc bội, xem cô ta sống thế nào trong tận thế như kiếp trước. Không còn chỗ trữ đồ, chắc đám bám đuôi cũng chẳng thèm tụ tập quanh cô ta nữa.
Dù cô ta biết trước tin tận thế từ đâu, Giản Ninh biết rõ gia cảnh Miêu Hân không khá giả gì, đi học còn phải vay vốn sinh viên.
Căn bản không có nhiều tiền để tích trữ đồ. Kiếp trước mấy thứ đó, chắc đều là nhân lúc hỗn loạn lén giấu đi. Chẳng tốn một đồng nào.
“Giản Ninh, lát nữa thi xong cậu đợi tớ một chút, tớ mời cậu ăn cơm. Tớ xin lỗi cậu. Cậu nhất định phải đợi tớ nhé.”
Đã đến giờ thi, các bạn lần lượt kéo nhau về phòng thi, Miêu Hân nắm chặt cánh tay Giản Ninh, giọng gần như khẩn cầu.
