Chương 31: Lắp cửa chắn cầu thang
Cơn mưa này kéo dài suốt hai ngày trời mới tạnh bớt, nhưng vẫn chưa dứt hẳn. Nhìn ra ngoài cửa sổ, khắp nơi đều là biển nước.
Chính phủ đã điều thuyền cứu hộ, chở theo kha khá nhu yếu phẩm cứu trợ, thả xuống từng khu dân cư.
Giản Ninh cũng đi nhận một phần. Rau củ chỉ có khoai tây, hành tây, khoai lang – mấy thứ để được lâu, nhưng đều bị ngâm nước, chẳng biết là được cứu ra từ kho nào.
Mỗi nhà tính theo số người, mỗi người hai cân gạo, hai cân bột mì. Rau cũng hai cân.
Trong group chủ nhà lúc này loạn cả lên: kẻ chửi bới, người than nghèo, người bảo lương thực phát không đủ ăn, người muốn mượn áo phao ra ngoài siêu thị mua đồ.
Đủ loại tin nhắn thoại bay đầy trời. Giản Ninh tiện tay tắt tiếng group luôn. Mắt không thấy, lòng không phiền.
Đến hơn bảy giờ tối, trời lại đổ mưa to, cứ thế kéo dài cả tuần không ngớt. Bầu trời như bị thủng một cái phễu khổng lồ, mưa rơi vô tận.
Tin tức liên tục đưa tin về tình hình cứu hộ khắp nơi. Lúc này, những người xông lên đầu tiên chính là các chiến sĩ cứu hỏa và bộ đội.
Nhìn họ ăn cơm trong mưa, hay giải cứu cặp vợ chồng trẻ mới cưới bị mắc kẹt trên ô tô giữa dòng nước lũ từ trên không, thật sự rất ấm lòng.
Ban đầu, chú Tiểu Lương ở ban quản lý còn nói chuyện trong group, nhưng đến hôm qua thì mất tăm. Chắc là tòa nhà quản lý cũng bị ngập rồi, vì nước lũ lúc này đã dâng đến tầng ba.
Mọi người đều chen lên các tầng trên, không có thẻ thang máy thì leo cầu thang bộ. Tạm thời chưa lên đến tầng 16, vì khá cao.
Trên mạng khắp nơi là tin cầu cứu. Tình hình nước ngoài còn nghiêm trọng hơn, có nơi gần như cả thành phố bị mưa lớn cuốn trôi.
Sông vỡ bờ, lũ quét, sạt lở đất, công tác cứu hộ không thể ứng phó kịp. Trận mưa này đã gây ra thảm họa và thiệt hại không thể ước tính cho người dân toàn cầu.
Đến hôm nay, Giản Ninh không còn sợ lộ ý định nữa, cầm bộ đàm gọi cho Giản An Bình.
“Anh, anh qua đây ngay, chúng ta lắp cửa ở cầu thang bộ đi.”
“Sao thế? Trong phòng em đã có mấy lớp cửa rồi, ai mà vào được?” Giản An Bình có chút không hiểu.
“Mấy nhà dưới giờ đều đang chuyển đồ lên trên. Anh nghĩ mà xem, nếu mấy ngày nữa mưa tạnh, nước rút thì không sao, nhưng nếu cứ mưa mãi thì sao? Nếu mưa một hai tháng thì sao? Lúc đó họ không có đồ ăn, không có chỗ ở, anh nghĩ họ sẽ thế nào?”
Nghe Giản Ninh nói, Giản An Bình rùng mình một cái.
Đúng vậy, bây giờ anh ở nhà có ăn có uống nên không thấy gì, nhưng cơn mưa này đã kéo dài gần nửa tháng rồi. Chính phủ mới phát lương cứu tế có hai lần, đến giờ còn mấy nhà trụ nổi?
Đói khát có thể khiến người ta phát điên. Lúc đó họ kéo nhau lên tầng 16 cướp lương thực, thì anh có mấy tay để bảo vệ an toàn cho những người già, phụ nữ và trẻ em trong nhà? Dù sao song quyền nan địch tứ thủ. Cả tòa nhà này cũng không ít hộ gia đình.
“Tiểu Ninh, em đợi anh, anh qua ngay.” Cầm bộ đàm, Giản An Bình cũng chẳng kịp thay giày, mặc áo ba lỗ với quần đùi hoa chạy ra ngoài.
Giản Ninh đã mở sẵn cửa nhà. Cô để anh vào, rồi lên gác xép khiêng ba cánh cửa chắn mà Nhị Cẩu Tử làm ra.
“Anh, anh biết lắp cái này không?” Giản Ninh lại lấy từ trong nhà ra máy khoan điện.
“Chưa làm bao giờ, thử xem sao. Chắc cũng không khó lắm đâu nhỉ?”
Giản An Bình nhìn máy khoan điện, cau mày. Anh chưa bao giờ làm mấy việc này, bảo anh đi thu tiền bảo kê, dọa người thì không vấn đề gì. Còn cái này thì hơi làm khó anh rồi.
“Để tôi làm cho.” Cửa phòng 1603 không biết đã mở từ lúc nào. Tiêu Lăng Phong vẫn mặc áo sơ mi đen, quần dài đứng ở cửa, phong thái tuấn tú, cái tên này quả thực rất hợp với anh.
“Chào cậu, cậu là con trai bác Vương đúng không? Rất hân hạnh được gặp!” Giản An Bình vui vẻ bước tới bắt tay Tiêu Lăng Phong. Có người biết làm thì tốt quá rồi.
“Xin chào,” Tiêu Lăng Phong cũng đưa tay bắt, rồi quay sang nhìn Giản Ninh: “Vừa nãy nghe em nói trên bộ đàm muốn lắp cửa, ý tưởng hay đấy.”
Đột nhiên được khen, mặt Giản Ninh đỏ bừng. Không còn cách nào, đây là phản xạ vô thức của cơ thể này, cô không kiểm soát được.
“Vậy phiền anh vậy. Lát nữa em cũng sẽ đưa chìa khóa cho anh một bộ, không làm ảnh hưởng đến việc ra ngoài của anh.” Giản Ninh đỏ mặt đưa máy khoan điện cho anh.
“Không cần khách sáo. Lắp cái cửa này xong, chúng ta đều an toàn hơn. Nói ra thì tôi cũng được nhờ.”
Tiêu Lăng Phong mỉm cười, nhận lấy máy khoan, một tay nhấc một cánh cửa chắn đi về phía cầu thang bộ.
Giản An Bình đứng bên cạnh nhìn mà ngẩn người. Khỏe thật đấy!
Phải biết rằng cánh cửa này Nhị Cẩu Tử làm không hề qua loa, toàn bộ bằng đồng nguyên chất.
Thêm cả đinh sắt dày đặc trên cửa nữa, nặng kinh khủng. Vừa nãy anh phải dùng khá nhiều sức mới khiêng ra được.
Vậy mà anh ta chỉ dùng một tay nhấc đi, chắc chắn có võ công!
Còn Giản Ninh thì khỏi phải nói, mắt dán chặt vào đường nét cơ bắp nổi rõ dưới tay áo sơ mi của Tiêu Lăng Phong, lén lau khóe miệng. Xấu hổ quá đi, đâu phải chưa từng thấy đàn ông, sao lại háo sắc thế này? Nước miếng sắp chảy ra rồi!
Cô vội vào nhà lấy thêm máy khoan búa và vít nở, rồi chạy một mạch lên cầu thang bộ.
Giản An Bình lúc này chỉ có thể phụ giúp Tiêu Lăng Phong. Nhìn anh thao tác thành thạo, anh còn tưởng người này chuyên làm nghề lắp đặt, kỹ thuật còn hơn cả Nhị Cẩu Tử.
Ba cánh cửa chắn không lắp liền một chỗ, mà chặn kín từ lối vào cầu thang tầng 15, cánh cuối cùng là cửa có gắn đinh và dây điện.
Mỗi cánh cửa đều có khóa mật mã và hai ổ khóa đồng lớn. Muốn phá ra thì cũng phải tốn công đấy.
Giản Ninh lại lấy camera giám sát từ trong nhà ra, nhờ Tiêu Lăng Phong lắp ở hành lang.
Dây điện ở đây kéo thẳng sang nhà Giản An Bình, vì gần nhất, với lại nhà anh đông người, có thể trông chừng camera mọi lúc.
Chưa đầy một tiếng sau, mọi thứ đã xong xuôi. Giản Ninh để cảm ơn Tiêu Lăng Phong, mang cả một giỏ trứng gà đầy ắp sang biếu.
“Không cần đâu, tôi tạm thời chưa thiếu đồ ăn, em cứ giữ mà dùng.” Tiêu Lăng Phong nhìn giỏ trứng, cười từ chối.
“Nhà anh trai em nuôi khá nhiều gà, đẻ trứng đều, không thiếu đâu. Nhà anh chắc hết rồi, dù anh không ăn thì Điềm Điềm và bác Vương cũng cần bổ sung dinh dưỡng, đúng không? Cũng không nhiều nhặn gì, ăn hết thì nói với em.” Giản Ninh cười tươi, cố nhét giỏ trứng vào tay Tiêu Lăng Phong.
Không cẩn thận chạm vào mu bàn tay anh, cô cảm thấy một luồng điện tê tê chạy từ đầu ngón tay đến tận trái tim.
Đây chính là cảm giác khi chạm vào thần tượng sao? Thật sự quá kích động.
Phải biết rằng ở giới tu tiên, Tiêu Lăng Phong không chỉ là soái ca số một, mà còn là thiên tài số một, bảy tuổi luyện khí, mười tám tuổi trúc cơ, hai mươi lăm tuổi kết đan.
Hơn nữa, anh còn là thiên tài tuyệt thế về trận pháp và bùa chú. Kiếm trận Lưu Vân do anh tự sáng tạo có thể nói là vô địch thiên hạ. Anh chính là tồn tại mà Giản Ninh ngưỡng mộ từ nhỏ.
Giản An Bình đứng bên cạnh nhìn vẻ mặt vô hồn của em gái mình, liền kéo cô về.
“Cậu à, hôm nay làm phiền cậu rồi. Hôm khác tôi mời cậu đi uống rượu.” Nói rồi kéo Giản Ninh về nhà.
