Chương 83: Phát hiện rồi?
Trong nhà vẫn còn hơi ấm, lửa trong bếp đã tắt. Giản Ninh cũng lười nhóm lại, bèn đi vào không gian ngọc bội, thoải mái tắm nước nóng.
Khi bắt đầu tu luyện lại, cô bất ngờ thấy tâm niệm thông suốt, linh khí vận chuyển vô cùng trơn tru, gần như không tốn chút sức lực nào. Đến sáng hôm sau tỉnh dậy, cô đã trực tiếp đạt đến tầng tám Luyện Khí.
Đúng là một niềm vui bất ngờ. Tâm trạng vui vẻ, cô tiện thể trang điểm nhẹ, chọn một chiếc áo khoác lông vũ màu đỏ mặc vào, rồi ra khỏi cửa, vừa đi vừa ngân nga hát về phía nhà Giản An Bình.
Vừa đi được hai bước, cửa phòng 1603 mở ra. Điềm Điềm thò đầu ra gọi to: “Chị Ninh, mau qua xem thỏ con của em, nó đã tự ăn cà rốt được rồi!”
“Thật à? Vậy để chị xem nào.” Giản Ninh quay người, vài bước đã chạy tới. Tiện tay đóng cửa phòng, hơi ấm khó khăn lắm mới có được, không thể để nó thoát hết ra ngoài.
“Trên lầu đấy, chị Ninh theo em.” Điềm Điềm kéo tay Giản Ninh, đi thẳng lên gác xép.
Nhà Tiêu Lăng Phong còn rộng hơn nhà Giản An Bình khá nhiều.
Lên đến gác xép, thấy nơi này được bác Vương dọn dẹp thật gọn gàng. Gỗ được ngăn ra thành nhiều khu vực, trên đó trồng rau xanh mơn mởn.
Phía bên kia nuôi riêng hơn mười con gà và vịt con. Thỏ của Điềm Điềm cũng có lồng riêng. Trong phòng cũng đốt lò sưởi, không hề lạnh chút nào, giống như một nhà ấm.
“Chị Ninh, nhìn này, con này là Xám Xám, con này là Đỏ Đỏ. Thỏ con dễ thương lắm đúng không? Bà nội nói, chỉ cần em chăm sóc chúng thật tốt, vài tháng nữa sẽ có thêm nhiều thỏ con chào đời.”
“Bà em nói đúng đấy, sau này thỏ nhiều rồi thì có thể làm thịt, thỏ nồi cay, thỏ kho tàu, đầu thỏ tê cay, nghĩ thôi đã thèm chảy nước miếng.”
Giản Ninh vừa dứt lời, liền thấy mắt Điềm Điềm ngấn lệ, sắp khóc đến nơi, trông vô cùng tủi thân.
“Sao thế Điềm Điềm, chị nói sai à?”
“Chị ơi, em không thích chị nữa, thỏ con đáng yêu như vậy, sao chị có thể nghĩ đến chuyện ăn thịt thỏ?”
Nghe Điềm Điềm nói vậy, Giản Ninh ngại ngùng gãi đầu. Nuôi thỏ chẳng phải để ăn thịt sao, không thì nuôi làm gì, còn phí thức ăn.
“Điềm Điềm, không được nói với chị như thế, mau xin lỗi đi.”
Không biết Tiêu Lăng Phong đã lên từ lúc nào, đang dựa vào khung cửa đứng nhìn. Thấy Giản Ninh nhìn sang, anh mới đứng thẳng người, bước tới kéo Điềm Điềm, bảo cô bé xin lỗi.
“Không cần đâu, tôi thấy Điềm Điềm nói cũng không sai, thỏ con thì đáng yêu thật, nhưng nó vốn là động vật để làm thịt, chẳng lẽ cứ nuôi mãi không giết? Vậy thì sinh sôi ra bao nhiêu, chẳng thành nạn à?”
Giản Ninh vừa dứt lời, thấy Điềm Điềm lại bĩu môi, vội ngậm miệng không nói nữa. Trẻ con đúng là khó chiều, mình chẳng hiểu nổi suy nghĩ của chúng.
“Ăn cơm chưa? Mẹ tôi làm bánh hẹ, ăn cùng chứ?”
“Được thôi, vậy tôi không khách sáo nhé.” Giản Ninh vội xuống lầu, thấy bác Vương đã bày biện thức ăn lên bàn. Cháo bát bảo nấu rất đặc, bánh hẹ vàng giòn hai mặt, nhìn là thèm.
“Tiểu Ninh, vừa nãy ở trong bếp đã nghe thấy cháu đến rồi, mau nếm thử đi. Rau hẹ này là bác trồng từ hạt giống cháu cho đấy, đợt đầu thu hoạch, vị đậm lắm.”
“Tay nghề của bác Vương khỏi phải bàn. Chắc chắn là ngon rồi. Hôm nay cháu đến đúng dịp, may nhờ lúc nãy Điềm Điềm gọi. Không thì bỏ lỡ món bánh hẹ ngon thế này.”
Giản Ninh cũng không khách sáo, đi rửa tay, ngồi xuống ăn một hơi ba cái bánh hẹ, lại uống thêm một bát lớn cháo bát bảo, rồi mới thỏa mãn đặt đũa xuống.
“Tiêu Lăng Phong, ban ngày anh làm gì? Có rảnh không?”
“Có việc, tôi cũng phải đi làm, lát nữa phải đi. Nếu cô ở nhà chán thì có thể qua chơi với Điềm Điềm.”
Giản Ninh nghe đến cả Tiêu Lăng Phong cũng đi tìm việc làm, tự thấy mình có phải quá lười biếng không, ở nhà thì buồn chán, bèn lắc đầu.
“Anh làm nghề gì thế? Còn tuyển người không? Hay tôi cũng đi xem thử?”
“Nhà kính ở đây đã xây xong rồi, và đã lắp hệ thống sưởi. Công việc của tôi không hợp với cô, toàn việc nặng ngoài trời.
Nếu cô muốn qua đó xem thử thì cũng được, bên đó đang tổ chức người nghiên cứu trồng rau chịu lạnh. Biết đâu cô có thể góp ý kiến?”
“Tiêu Lăng Phong, anh có hiểu lầm gì về tôi không? Trồng rau thì tôi không biết, chi bằng hỏi bác Vương và dì Lý còn hơn.
Thôi đi, tôi đi cùng anh cho biết, ở nhà rảnh rỗi cũng chán.” Giản Ninh đứng dậy định giúp bác Vương dọn bát đũa, nhưng bị bác đẩy ra ngoài.
“Các cháu trẻ không cần vào bếp, mau đi làm việc đi. Mấy cái bát này bác tự rửa được.” Giản Ninh đành cười đồng ý, đợi Tiêu Lăng Phong mặc áo khoác xong, cùng nhau ra khỏi cửa.
Ở trong nhà thì không cảm nhận được. Vừa ra ngoài, nhiệt độ ngoài trời chắc phải âm bốn mươi mấy độ C? Gió lạnh thổi khiến da mặt lộ ra ngoài đau nhức.
Giản Ninh tự thêm cho mình một lớp hộ thể linh lực. Sau đó lại vỗ cho Tiêu Lăng Phong một lá bùa tương tự như lớp bảo vệ lên người. Anh lập tức cảm nhận được sự khác biệt.
“Cô dùng thứ gì cho tôi vậy? Giống lá bùa tránh nước lúc trước à?”
“Gần giống vậy, nhưng anh tạm thời chưa học được, phải có đủ linh lực mới có thể vẽ bùa. Đưa hết cho anh này, khi dùng chỉ cần truyền linh lực vào là được.”
Giản Ninh lôi từ trong túi ra một nắm bùa, nhét hết vào tay Tiêu Lăng Phong.
“Không cần nhiều thế đâu, tôi cũng chẳng có chỗ cất. Cô có loại bùa nào đi xuyên qua băng không?” Tiêu Lăng Phong đưa lại số bùa cho cô.
“Có chứ, chính là tờ này, nhưng tôi chỉ có hai tờ. Nếu anh cần, lát nữa tôi vẽ thêm cho anh mấy tờ.” Giản Ninh lọc từ trong đống bùa ra hai tờ có hình bông tuyết, đưa cho anh.
Đây là bùa Độn Băng. Mỗi lần dùng kéo dài khoảng một canh giờ, có thể đi xuyên qua băng một cách tùy ý. Anh nhớ chú ý thời gian, đừng ở trong đó lâu quá, lỡ bị đóng băng thì không ai cứu đâu.
À, còn đây là bùa Truyền Âm. Nếu gặp nguy hiểm, anh chỉ cần truyền linh lực vào, gọi tên tôi là được.”
Phải biết rằng bây giờ không có phương tiện liên lạc, muốn báo tin từ xa cho nhau thật bất tiện. Cái này tiện hơn nhiều, nhưng hiện tại trên đời này chắc chỉ có Tiêu Lăng Phong và cô dùng được.
Giản An Bình thì hoàn toàn là đồ nửa mùa, có thể bỏ qua.
Tiêu Lăng Phong nhận lấy bùa, cẩn thận cất vào người. Hai người vừa đi đến gần nhà kính, thì thấy hai chiến sĩ vội vã dùng cáng khiêng một người lướt qua.
Đúng vậy, là lướt, chân họ đều đi giày trượt băng.
Tiêu Lăng Phong liếc họ một cái, không để tâm, nhưng Giản Ninh lại thấy lòng run lên.
Không ngờ thi thể Lâm Tuyết Doanh lại bị người ta phát hiện nhanh như vậy.
Ai mà nhiều chuyện thế, lại đi báo quan. Nhưng cô cũng không sợ, bây giờ làm gì có máy soi dấu vân tay, cũng chẳng có camera, hiện trường lại ở trên đỉnh núi, muốn bắt được cô thì nằm mơ đi.
