Chương 77: Dẫn cậu bé đi cùng
Cậu bé khóc đã đủ, nấc nghẹn rồi ngừng lại. Mặt mũi lem luốc nước mắt, nước mũi sùi cả thành bong bóng, đôi vai nhỏ vẫn còn run run.
Giang Niệm thuận thế buông lỏng vòng tay đang ôm cậu, lấy khăn giấy lau nước mắt nước mũi cho cậu, dịu dàng nói: "Ngồi xuống đã rồi nói."
Cậu bé nghe lời ngồi xuống bậc thềm đá, trong lòng vẫn ôm chặt mấy túi đồ ăn, đôi mắt to còn lấp lánh nước mắt chớp chớp nhìn Giang Niệm, ánh nhìn thoáng chút ỷ lại, lại thoáng chút ngờ vực.
Giang Niệm nhìn dáng vẻ của cậu, lòng mềm nhũn, chậm giọng hỏi: "Chị biết em muốn ở đây chờ bố mẹ, đúng không?"
Cậu bé gật đầu thật mạnh, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ ương bướng: "Dạ! Bọn em đang đi thì gặp một đám thây ma, bố mẹ đưa hết đồ ăn cho em, bảo em trốn ở đây, rồi hai người đi dụ bọn chúng đi chỗ khác. Lúc đi, mẹ có nói mẹ sẽ quay lại tìm em."
Cậu chỉ tay về một căn nhà nhỏ làm bằng container cách đó không xa: "Ban đêm em ngủ trong căn nhà kia, ban ngày ra quanh đây kiếm đồ ăn."
"Chị biết bố mẹ em rất thương em, nhưng em cứ ở lại đây thì chỉ có một kết cục." Giọng Giang Niệm rất khẽ, nhưng lại chứa sự nghiêm túc không thể bác bỏ, khiến cậu bé nhìn cô với ánh mắt vừa khó hiểu vừa tò mò.
Giang Niệm nói tiếp: "Em ở đây cũng một thời gian rồi, chắc cũng nhận ra, đồ ăn quanh đây càng ngày càng ít, thây ma thì càng ngày càng nhiều. Một đứa trẻ như em, rất dễ gặp nguy hiểm, mà nếu rơi vào tay bọn thây ma..." Cô không nói hết câu, nhưng ý ai cũng hiểu.
Sắc mặt cậu bé tái nhợt đi, theo phản xạ siết chặt vạt áo, gật đầu thật mạnh: "Em... em sợ chúng lắm. Đêm nào cũng nghe thấy tiếng thây ma gào."
"Vậy, em có muốn đi cùng bọn chị không?" Giang Niệm nhìn sâu vào mắt cậu, "Đi cùng bọn chị, ít nhất em có thể sống sót. Còn sống thì mới có cơ hội tìm bố mẹ em, phải không?"
Cậu bé khựng lại, hàng mày nhỏ nhíu chặt, rõ ràng đang đấu tranh tư tưởng gay gắt. Cậu nhìn đống đồ ăn trong tay, rồi nhìn ánh mắt dịu dàng của Giang Niệm, lại nghĩ đến nỗi sợ và cơn đói khi phải chờ đợi một mình. Môi cậu mấp máy, khẽ hỏi: "Nhưng... nếu em đi rồi, bố mẹ quay lại không thấy em thì làm sao?"
"Vậy em có chắc là bố mẹ em vẫn còn trên đời không?" Giang Niệm không né tránh câu hỏi tàn khốc này, "Em nhìn thời buổi này xem, em ở đây đã bao lâu, gặp được bao nhiêu người sống sót, lại thấy bao nhiêu thây ma? Mười con thây ma, liệu có đến một người sống không?"
Cậu bé im lặng, đôi mắt to dần ngấn lệ, nhưng vẫn kiềm nén không để rơi. Tuổi còn nhỏ, nhưng sự tàn khốc của tận thế đã sớm dạy cho cậu bài học.
"Chị ơi... vậy... vậy em phải làm sao?" Giọng cậu nghẹn ngào, đầy bất lực.
"Đi theo bọn chị." Giọng Giang Niệm kiên quyết, "Trước hết phải sống đã. Sau này khi cuộc sống ổn định, bọn chị sẽ giúp em đi tìm họ. Chỉ cần họ còn sống, ắt sẽ có ngày tìm được."
Cậu bé cúi đầu, im lặng suy nghĩ rất lâu, ngón tay vô thức gãi vào khe đá dưới bậc thềm. Hồi lâu sau, cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn chưa hết mông lung nhưng đã thêm vài phần quyết tâm, gật đầu thật mạnh.
"Dạ, em sẽ đi cùng mọi người."
Nói xong, cậu đứng dậy, cúi người thật sâu trước mặt Giang Niệm, vẻ mặt như một người lớn thu nhỏ, nghiêm túc nói: "Chị ơi, cảm ơn chị đã tốt với em như vậy, em nhất định sẽ báo đáp chị."
Giang Niệm bị hành động của cậu làm bật cười, đưa tay đặt lên vai cậu, hỏi: "À, em tên gì?"
Nhân lúc này, cô lại chạm vào cậu bé một lần nữa. Dòng chữ mô tả dị năng trên đầu cậu không hề thay đổi, chứng tỏ cậu vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng cô.
Trẻ con mà, tâm hồn đơn giản. Chỉ cần đối tốt với nó một chút, nó sẽ thật lòng cảm nhận được. Từ từ khiến nó buông bỏ đề phòng, xây dựng niềm tin – Giang Niệm tin tưởng cô sẽ sớm thành công sao chép dị năng của cậu bé.
"Em tên là Diệp Thần, tên thân mật là Thần Thần. Chị ơi, chị cứ gọi em là Thần Thần." Cậu bé khẽ đáp.
"Thần Thần, cái tên hay đấy." Giang Niệm mỉm cười, ngoảnh sang nói với Tô Tình: "Thu dọn đồ đạc, tiếp tục lên đường thôi."
Tô Tình đã cất quân đao từ lâu, ánh mắt nhìn cậu bé cũng mềm mại hơn nhiều, gật đầu: "Vâng."
Vừa nãy cô còn thắc mắc sao Giang Niệm lại kiên nhẫn với một đứa trẻ xa lạ đến vậy, nhưng giờ nhìn dáng vẻ biết điều lại đáng thương của cậu bé, cô cũng hiểu ra vài phần — giữa thời buổi tận thế này, một cậu nhóc một mình lang thang, nguy hiểm biết bao.
Diệp Thần rất ngoan, chủ động trả lại mấy túi đồ ăn Giang Niệm đưa, còn giúp thu dọn đồ đạc, làm việc rất chăm chú.
Giang Niệm thấy vậy, trong lòng càng có thiện cảm với đứa trẻ này hơn.
Lúc lên xe, Giang Niệm để Thần Thần ngồi hàng sau. Diệp Thần hơi ngượng nghịu ngồi thu mình vào góc trái, hai tay nhỏ nắm chặt ghế.
Xe lại nổ máy, phóng về hướng Du Thành.
Qua gương chiếu hậu, Giang Niệm quan sát cậu bé. Nó đang mở to mắt nhìn khung cảnh vun vút bên ngoài cửa kính, gương mặt nhỏ thoáng chút hụt hẫng.
Cô rời mắt, thầm tính toán.
Dị năng ẩn thân cấp SSS cực kỳ hiếm thấy, tuy chỉ mới cấp 2, nhưng tiềm năng lại vô cùng lớn.
Đợi Thần Thần lớn thêm chút nữa, dẫn dắt cẩn thận, chắc chắn sẽ là một trợ thủ đắc lực.
Tô Tình tưởng Giang Niệm đang lo cho sức khỏe của thằng bé, bèn khẽ nghiêng người thì thầm: "Thằng nhóc này ngoan lắm, đáng tiếc gầy quá. Lát nữa cho nó ăn chút gì đó bồi bổ là được."
Giang Niệm cười gật đầu: "Ừ, đúng là cần bồi bổ thật tốt."
Không khí trong xe vì có Thần Thần mà trở nên vui vẻ hẳn.
Diệp Thần tuy nhút nhát nhưng không quá ít nói. Thỉnh thoảng cậu tò mò hỏi vài câu về đường đi, Giang Niệm và Tô Tình đều kiên nhẫn trả lời, ba người ở chung với nhau khá thoải mái.
Xe chạy trên quốc lộ cho đến khi mặt trời lặn về phía tây, nhuộm đỏ cả chân trời. Giang Niệm nhìn gương chiếu hậu thấy Diệp Thần đang ngà ngà buồn ngủ, bèn nói với Tô Tình: "Tối rồi, đi đường không an toàn, tìm chỗ nghỉ chân thôi."
Tô Tình gật đầu đồng ý. Chẳng bao lâu, họ nhìn thấy một căn nhà trệt do nông dân tự xây bên đường, cô giảm tốc độ tấp vào lề đỗ xe.
Bức tường quanh nhà trông còn tương đối nguyên vẹn. Cổng ngoài khép hờ. Hai người xuống xe, Giang Niệm đẩy cửa bước vào, một lớp bụi dày rơi xuống khiến cả hai ho sặc sụa.
Đồ đạc trong nhà cũng phủ đầy bụi, trông có vẻ đã lâu không có ai sinh sống.
Kiểm tra một vòng, xác nhận không có thây ma trong nhà, Giang Niệm mới gọi Diệp Thần dậy. Cậu bé mơ màng nhìn cô.
"Tối nay mình nghỉ ngơi ở đây. Xuống xe đi."
"Dạ."
Lúc này, Tô Tình vẫn đang ngó nghiêng xung quanh, bỗng mắt cô sáng lên, chỉ tay vào một chỗ: "Kia có giếng nước!"
Giang Niệm nghe vậy, lập tức chạy tới xem. Giếng không sâu, nước trông cũng khá trong.
Đang giữa trời nóng nực, đi đường cả ngày khiến người dính đầy mồ hôi nhớp nháp. Có thể tắm một cái thì không còn gì sướng bằng. Hai người tìm thấy một cái thùng trong nhà, múc nước lên. Giang Niệm thò tay vào thùng, dùng dị năng hệ hỏa hâm nóng nước giếng. Dị năng hệ hỏa tuy chưa lên cấp cao, nhưng đun nước nóng thì vẫn thừa sức.
Hai người lần lượt tắm rửa sạch sẽ.
Giang Niệm lại đổ nước vào một cái chậu lớn, thử nhiệt độ, rồi ra ngoài gọi: "Thần Thần! Đi tắm đi, tắm cho sạch sẽ cho dễ chịu. Em tự tắm được không?"
"Dạ được. Chỉ là..." Diệp Thần sững người, theo bản năng nhìn xuống bộ quần áo trên người. Quần áo trên người cậu vừa bẩn vừa rách, đã sớm không nhìn ra màu sắc vốn có. Tắm xong, không biết còn mặc lại được hay không.
