Chương 1: Tỉnh dậy năm 1979, chung giường với nữ minh tinh!
Nữ minh tinh trên giường
Năm 1979, Hương Giang.
Phòng Tổng thống khách sạn Bán Đảo.
Ánh ban mai trải dài trên chiếc giường lớn kiểu Âu lộn xộn.
Lâm Dương xoa thái dương ngồi dậy.
Ánh mắt hạ xuống, một thân thể mềm mại ấm áp đang áp sát vào người hắn.
Người phụ nữ trên giường ngủ rất say.
Mái tóc đen óng mượt xoăn sóng trải dài quanh chiếc gối trắng tinh, vài lọn tóc dán trên gò má còn hồng chưa phai.
Chiếc váy ngủ dây mỏng tang đã tuột gần hết sau cuộc mây mưa đêm qua, để lộ mảng da thịt trắng nõn chói mắt.
Đây là Triệu Nhã Chi, bông hoa thanh thuần mới nổi của đài TVB hiện nay.
Trên màn ảnh thì trang nhã đoan trang, đêm qua trên chiếc giường lớn này lại nồng nhiệt như lửa, khiến người ta nhớ mãi không quên.
Lâm Dương nhìn người phụ nữ một lát, rồi trở mình xuống giường, đi chân trần đến trước gương đứng.
Trong gương là một thanh niên anh tuấn mười tám tuổi.
Cao một mét tám lăm, vai rộng chân dài, cơ bắp cân đối rắn chắc, tràn đầy sức sống tuổi trẻ.
Kiếp trước, hắn là giám đốc cao cấp của một ngân hàng đầu tư đa quốc gia, ngày ngày sống cuộc đời 007 quay vòng liên tục, bán mạng cho bọn tư bản.
Một giấc ngủ dậy, phát hiện mình xuyên không đến Hương Giang năm 1979, thành đại công tử của tập đoàn Hải Việt.
Nhà họ Lâm ở Hải Việt thuộc hàng hào môn trung thượng tại Hương Giang.
Ông nội từng là trung tướng quốc dân đảng, sau khi thua chạy ra Đài Loan, cha Lâm Dương là Lâm Triệu Xuân mang vốn liếng gia tộc đến Hương Giang gây dựng.
Mấy chục năm qua, họ kinh doanh địa ốc, mậu dịch, mấy năm gần đây còn mạnh dạn đầu tư vào ngành hàng hải, gây dựng được cơ ngơi khá đồ sộ.
Cậu ấm nhà giàu mười tám tuổi, ngậm thìa vàng ra đời, nhiệm vụ mỗi ngày là lái siêu xe, tán tỉnh minh tinh, tiêu xài cuộc đời.
"Kiếp trước làm đầu tắt mặt tối thành hoàng đế lao công, sống lại một kiếp, ông trời cuối cùng cũng hào phóng một lần."
Lâm Dương vươn vai hoạt động gân cốt, bước đến trước ghế sofa da thật trong phòng ngồi xuống.
Trên bàn trà đặt tờ báo sớm tiếng Anh đặc biệt của khách sạn Bán Đảo.
Lâm Dương tiện tay cầm tờ báo lên, liếc mắt một cái, ánh nhìn lập tức dừng lại ở dòng tít đen đậm trên trang nhất.
"Thống đốc Hương Giang MacLehose dự định thăm Bắc Kinh vào tháng sau"
"Vua tàu thế giới Bao Ngọc Cương quyết đoán cắt tay, Hàng hải Hoàn Cầu lại bán tháo mười lăm tàu chở hàng vạn tấn, Tập đoàn Hải Việt nhận hết!"
Đọc xong hai dòng tít, lòng Lâm Dương chấn động mạnh.
Thống đốc thăm Tung Của, nghĩa là tiền đồ Hương Giang sắp bước vào bước ngoặt lịch sử.
Nhưng thứ thực sự làm hắn tê dại da đầu, là tin thứ hai!
Tập đoàn Hải Việt nhận hết tàu chở hàng của Hàng hải Hoàn Cầu?
Cha Lâm Triệu Xuân lại vào đúng thời điểm này, mua tàu ồ ạt?
Lâm Dương đưa tờ báo lên sát mắt, đọc từng chữ từng câu một.
Trong bài báo, Lâm Triệu Xuân còn công khai tuyên bố, nói tập đoàn Hải Việt sẽ chi mạnh tay xây dựng đội tàu viễn dương hạng nhất Hương Giang, muốn làm ăn lớn trong giới hàng hải.
"Hồ đồ quá!"
Lâm Dương đập mạnh tờ báo xuống bàn trà.
Năm 1979 mà mua tàu ồ ạt, thậm chí còn thảm hơn nhập ngũ quốc dân đảng năm 49!
Là giám đốc ngân hàng đầu tư lão luyện, hắn rất rành lịch sử kinh tế toàn cầu.
Năm 1979 bùng nổ khủng hoảng dầu mỏ lần thứ hai, giá dầu thô quốc tế sắp tăng chóng mặt.
Kinh tế các nước Âu Mỹ suy thoái, khối lượng mậu dịch toàn cầu giảm vách đứng, ngành hàng hải sắp bước vào thời kỳ đại tiêu điều kéo dài nhiều năm!
Vào thời điểm này, ngay cả tỷ phú người Hoa, vua tàu thế giới Bao Ngọc Cương cũng đã nhìn rõ cục diện, đang điên cuồng xả tàu thu hồi vốn, chuẩn bị bỏ tàu lên bờ đi cướp đất trạm Cửu Long Thương với các công ty Anh.
Lâm Triệu Xuân thì hay quá, hớt hải chạy đến làm con rùa xanh cho Bao Ngọc Cương!
Ngành hàng hải là ngành tài sản nặng, mua mười lăm chiếc tàu chở hàng này, tuyệt đối rút cạn toàn bộ dòng tiền trên sổ của tập đoàn Hải Việt.
Thậm chí có thể còn vay ngân hàng một khoản nợ lãi suất cao khổng lồ!
Đợi thêm vài tháng nữa khủng hoảng dầu mỏ bùng nổ toàn diện, giá dầu tăng vọt khiến giá cước vận chuyển tăng phi mã, căn bản không có thương nhân nào muốn thuê tàu chở hàng.
Đám tàu lớn này sẽ biến thành một đống sắt vụn, mỗi ngày đậu ở cảng không những không kiếm được đồng nào, còn phải trả phí đậu tàu, phí bảo dưỡng và lãi ngân hàng kinh khủng!
Tập đoàn Hải Việt tuyệt đối sẽ phá sản thanh lý, cả nhà họ Lâm đều phải nhảy cảng Victoria!
Lâm Dương nhíu chặt mày.
Vừa xuyên qua, còn chưa kịp hưởng thụ chốn ôn nhu của nữ minh tinh, gia tộc đã sắp đối mặt với nguy cơ phá sản?
Tuyệt đối không được.
Hắn phải lập tức ngăn giao dịch này!
Đúng lúc này, điện thoại đầu giường bỗng đổ chuông dồn dập.
Tiếng chuông đánh thức nữ minh tinh trên giường, cô xoa đôi mắt còn ngái ngủ, uể oải trở mình, làm nũng lẩm bẩm: "Anh yêu, ai gọi sớm thế..."
Lâm Dương không để ý đến cảnh xuân trên giường, sải bước dài đến cầm ống nghe.
"Lâm Dương! Thằng quỷ mày tối qua lại chết ở đâu rồi hả? Cút về ngay cho tao!"
Ống nghe vọng ra tiếng gầm giận dữ của cha Lâm Triệu Xuân, chấn động đến màng nhĩ Lâm Dương đau nhói.
"Ba, ba đừng mắng. Nghe con nói, tuyệt đối đừng ký hợp đồng với Hàng hải Hoàn Cầu, tàu chở hàng của Bao Ngọc Cương không thể mua! Mau hủy hợp đồng, thà mất chút tiền cọc cũng đừng nhận hết!"
Giọng Lâm Dương vừa nhanh vừa gấp, cố gắng kéo phanh khẩn cấp trước khi cuộc khủng hoảng này bùng nổ.
Chỉ cần hợp đồng chưa thực hiện, tập đoàn Hải Việt còn cứu được.
Trả tàu lại, hoặc nhanh chóng bán lại cho thằng ngốc khác, đổi lấy dòng tiền dồi dào chuẩn bị qua mùa đông.
Đầu dây bên kia, Lâm Triệu Xuân rõ ràng sững lại, lửa giận càng thêm: "Cái thằng hỗn láo mày biết cái gì là bố trí thương nghiệp? Thủ tục giao nhận mười lăm chiếc tàu chở hàng hôm qua đã làm xong hết rồi, tiền đã thanh toán xong!"
Cái đệt? Đã thanh toán hết rồi?
Lòng Lâm Dương lạnh toát.
Xong rồi, hoàn toàn thành con rùa xanh cho Bao Ngọc Cương.
"Mày lập tức lập tức cút về biệt thự Bán Sơn ngay! Tập đoàn xảy ra chuyện lớn rồi!"
Giọng Lâm Triệu Xuân lộ rõ vẻ lo lắng không che giấu được.
"Còn có chuyện gì lớn hơn việc ôm mười lăm con tàu rách trong tay sao?" Lâm Dương theo phản xạ hỏi lại.
"Tàu rách? Đám chủ tàu chết tiệt này cho thuê tàu chở hàng của chúng ta đi buôn lậu! Tin vừa truyền về sáng nay, tập đoàn có tới tám chiếc tàu chở hàng, bị hải quan Tung Của đại lục tịch thu hết ở cửa sông Châu Giang!"
Lâm Triệu Xuân gần như gào lên.
"Phía đối phương đòi một nghìn vạn tệ tiền phạt! Không nộp tiền thì không thả tàu!"
