Chương 22: Người nhận nuôi kỳ lạ
Cuộc sống trong trại trẻ mồ côi thật bình lặng, có người rời đi, cũng có người đến.
Vu Dao hiện tại mỗi ngày ngoài tự rèn luyện còn tranh thủ dạy cho những đứa trẻ khác bài quân thể quyền mà anh Tử Hiên vừa cải tiến cho cô. Lần này dạy khó tập hơn trước nhiều, đánh xong một bài suýt nữa thì ngã sấp xuống, tốn sức quá. Vốn dĩ bài quyền này có tốc độ khá nhanh, nhưng vì cảm giác khó chịu quá, Vu Dao đã giảm tốc độ xuống chậm lại. Giống như đang tập thái cực quyền, nhưng một lượt tập xong thì vừa đủ mệt, mồ hôi đẫm lưng, mà vẫn nằm trong mức chấp nhận được. Có vài đứa trẻ không kiên trì nổi việc luyện tập mỗi ngày, cảm thấy mệt quá nên bỏ cuộc, cũng có vài đứa ý chí bền bỉ vẫn theo cô học. Ai bỏ cuộc cô cũng không nói gì, ai kiên trì thì cô dạy, cứ thuận theo tự nhiên là được.
Không ngờ hôm nay trại trẻ mồ côi có mấy người đến, nói là muốn nhận nuôi một đứa trẻ. Đây là chuyện lớn đối với trại, những gia đình có thể nhận nuôi trẻ đều có điều kiện rất tốt, nếu không thì không đủ tư cách nhận nuôi. Vì vậy, sáng nay khi Vu Dao đang tập quyền với các bạn nhỏ thì thấy dì viện trưởng đi tới. Vừa đi, dì vừa bảo từng đứa trẻ gặp trên đường rằng sắp có người đến nhận nuôi, bảo chúng thể hiện tốt một chút, biết đâu ra ngoài rồi thì được sống cuộc sống tốt đẹp hơn. Bọn trẻ trong trại đứa nào cũng háo hức, tất cả chạy đi rửa mặt, mong mình trông sạch sẽ xinh xắn hơn một chút.
Khi dì viện trưởng đi tới chỗ Vu Dao, cũng nói với cô chuyện này. Nhưng Vu Dao không để tâm, lắc đầu nói:
"Cháu cảm ơn dì Điền, cháu không muốn được nhận nuôi."
"Dì biết cháu có chủ kiến lớn, cũng không cần dựa vào việc được nhận nuôi để cải thiện cuộc sống, nhưng dì phải đối xử công bằng, vẫn phải nói với cháu một tiếng."
"Vâng, cháu biết dì Điền quan tâm đến cháu, cảm ơn dì Điền."
Rồi dì lại đi sang chỗ khác.
...
Bọn trẻ trong trại ngóng trông mãi đến gần trưa, cuối cùng người nhận nuôi cũng đã đến. Dì viện trưởng dẫn hai nhân viên ra ngoài cửa đón tiếp. Bọn trẻ nấp ở các góc lén lút quan sát động tĩnh bên ngoài. Gia đình kia rõ ràng gia cảnh rất tốt, tuy Vu Dao không biết chiếc xe bay đậu trước cổng tên là gì, nhưng chiếc xe đó có đắt hay không thì đại khái cũng đoán được. Quy định nhận nuôi của Liên tinh có nói rằng phải chênh lệch hơn một trăm năm mươi tuổi mới được nhận nuôi, và chỉ được nhận nuôi trẻ em dưới mười tám tuổi. Từ trên xe bước xuống có lẽ là một cặp vợ chồng, trông rất trẻ, mà tướng mạo đều tuấn tú xinh đẹp, giống hệt minh tinh. Nhưng người Liên tinh thường có tuổi thọ dài, cho dù hai trăm tuổi cũng không lộ vẻ già. Họ có vẻ hàn huyên vài câu, sau đó được mời vào trong.
"Các con ra đây nào." Viện trưởng Điền đi ra giữa sân gọi một tiếng về phía trong. Sau đó Vu Dao phát hiện những người xung quanh đều vui mừng chạy ra ngoài, vây quanh dì viện trưởng và cặp vợ chồng kia, lần lượt cúi chào hỏi thăm họ. Vu Dao không cần thiết ra ngoài, chỉ cần xem náo nhiệt là được.
Điền Tiếu Tiếu cũng ở trong đám người đó. Phải công nhận rằng với ngoại hình của Điền Tiếu Tiếu, trong đám trẻ mồ côi này quả thực được coi là khá nổi trội. Cái tên dì viện trưởng đặt cho nó rất hợp, cười lên rất có sức lan tỏa, cặp vợ chồng kia có vẻ có chút hảo cảm với nó.
Nhưng trò vui không phải lúc nào cũng dễ xem. Chỉ thấy cặp vợ chồng kia quay người nói gì đó với viện trưởng, rồi viện trưởng có chút bối rối nhìn về phía cô: "Dao Dao, cháu đến đây một lát."
Không còn cách nào, Vu Dao đi ra ngoài.
"Dì viện trưởng."
"Ông Cao, tất cả trẻ em trong trại chúng tôi đều ở đây rồi, ông xem..."
"Ông xã, chọn con bé này đi!" Bà Cao vừa nhìn thấy Vu Dao, mắt lập tức sáng lên.
"Cháu gái, cháu tên gì?" Ông Cao rõ ràng cũng rất hài lòng với cô bé, ngồi xổm xuống hỏi.
"Ông Cao, cháu chào ông, cháu là Vu Dao."
"Tốt tốt tốt! Tên hay quá, người cũng xinh nữa! Sau này sống cùng chúng ta nhé, chúng ta sẽ là cha mẹ của cháu, sẽ đối xử tốt với cháu."
"Xin lỗi ông Cao, cháu không có ý định được nhận nuôi."
"Nếu cháu sống cùng chúng ta, điều kiện chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều so với trong trại trẻ mồ côi, có thể đi học, còn có thể mua thật nhiều quần áo đẹp."
Nhưng Vu Dao kiên định lắc đầu: "Xin lỗi, cháu thật sự không muốn rời khỏi đây."
Cô đã có bốn người anh, như vậy là quá đủ rồi. Nếu không có các anh, có lẽ cô sẽ rất trân trọng cơ hội này. Nhưng hiện tại cô không cần, cơ hội này cứ để lại cho người khác vậy.
Vợ chồng nhà họ Cao còn muốn nói thêm gì đó để khuyên cô, thì lúc này Điền Tiếu Tiếu đột nhiên hét lên: "Chú Cao, con bé ấy không muốn, cháu muốn. Cháu nhất định sẽ nghe lời và ngoan."
Điền Tiếu Tiếu muốn tranh thủ cơ hội cho mình. Từ nhỏ nó đã là đứa trẻ xinh nhất trại, mọi người đều thích nó. Nếu không phải vì Vu Dao xuất hiện, tất cả những điều đó sẽ không thay đổi.
Vợ chồng nhà họ Cao nhìn Điền Tiếu Tiếu, rồi lại nhìn Vu Dao, vẫn có chút không muốn bỏ cuộc. Có thể nhận nuôi một đứa trẻ xinh hơn thì dĩ nhiên là tốt nhất.
"Cháu thật sự không cân nhắc lại sao? Với ngoại hình của cháu, tương lai dưới sự ủng hộ của chúng ta, chắc chắn sẽ trở thành minh tinh được muôn người chú ý."
Chuyện này thật sự không cần, cô đã có một người anh là ảnh đế rồi. Khó trách hai người này vừa nhìn thấy cô đã muốn chốt ngay, thì ra là gia tộc làm phim ảnh. Vậy thì coi trọng ngoại hình cũng không có gì lạ.
"Chú dì ơi, cháu cũng xinh mà, chú dì nhìn cháu xem." Điền Tiếu Tiếu tức gần chết, nếu không có Vu Dao thì họ nhất định sẽ chọn nó.
"Viện trưởng, chúng ta vào phòng làm việc nói chuyện đi."
Không biết họ nói chuyện gì, chỉ biết khi mấy người bước ra thì đã dẫn theo Điền Tiếu Tiếu rời đi. Trước khi đi, nó còn hãnh diện cười với Vu Dao một cái, mang theo cảm giác đắc thắng như thể đã đánh bại được Vu Dao.
