Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Cả Tinh Tế Tranh Nhau Nạp Tiền Nuôi Tôi Ở Hoang Tinh - Vu Dao > Chương 38

Chương 38

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 38 có bản audio.

Chương 38: Kỹ sư trưởng Cơ giáp

 

“Ừm, tổ các em biểu hiện cũng không tệ, phản ứng đều khá nhanh.”

 

“Vẫn là thể năng của Vu Dao quá kém. Nếu thể năng tốt hơn một chút thì vừa rồi đã có thể đạp Từ Văn nằm sóng soài rồi, cần tăng cường huấn luyện thêm.”

 

“Phản ứng của Từ Văn cũng được. Thể năng vốn tốt hơn Vu Dao là lợi thế của em, lợi dụng ưu thế để dụ địch cũng là bản lĩnh. Ý tưởng không tồi.”

 

Thầy giáo thể thuật vỗ tay rồi đứng dậy, nói: “Được rồi, bài kiểm tra thể thuật lần này coi như kết thúc. Những người khác biểu hiện đều không tồi.”

 

“Nhưng tôi vẫn phải nêu tên phê bình hai học sinh Trương Tam, Lý Tứ. Học cả một học kỳ mà học được cái gì?”

 

“Nhìn xem, thể năng và tinh thần lực của Vu Dao đều không bằng các em, vậy mà thể thuật còn khá hơn các em nhiều. Nếu đối thủ dùng chiêu bất ngờ quyết thắng, ai thua ai thắng còn chưa biết đâu! Tự kiểm điểm lại đi!”

 

“Hai em, thi lại! Đừng mong tham gia trại hè!”

 

Sau khi mắng xong hai người, thầy thể thuật mới vẻ mặt không hài lòng rời đi.

 

“Vu Dao, cậu không sao chứ?” Từ Văn lại gần hỏi.

 

“Tạm ổn, còn sống.”

 

Khương Niệm lúc đó đi tới định đỡ cô, Vu Dao vội nói: “Đừng đỡ, để tớ nằm một lát, đau quá.”

 

Trong phòng học cũng không có thuốc, chắc lát nữa cả người sẽ bầm tím sưng đỏ hết.

 

Nghỉ một lúc, thấy đỡ hơn, Vu Dao ngồi dậy: “Người Liên tinh đúng là đều là quái vật……”

 

……

 

Lớp bọn cô thi sớm, các lớp khác vẫn chưa thi xong, tạm thời chưa rời đi được, mọi người trong ký túc xá ai nấy đều bận việc của mình.

 

“Vu Dao! Vu Dao!”

 

Khương Niệm lúc nào cũng làm người ta giật thót, Vu Dao bị gọi đến sợ luôn, cứ có cảm giác cậu ấy gọi mình là không có chuyện tốt lành gì.

 

“Lại sao nữa?”

 

“Cậu đoán xem tớ thấy gì!”

 

“Có việc thì tấu, không việc thì lui.” Dù không đoán thì cậu ấy cũng sẽ nói thôi.

 

“Cậu xem cái này! Kỹ sư trưởng cơ giáp lợi hại nhất của Viện Nghiên cứu Khoa học Cơ giáp đã chế tạo ra một loại cơ giáp khái niệm hoàn toàn mới, còn lên hot search nữa!”

 

Vu Dao nghe thấy “kỹ sư cơ giáp” thì hơi hứng thú, ghé sang chỗ Khương Niệm xem.

 

Nội dung trên diễn đàn viết rất dài, cô không đủ kiên nhẫn, vuốt thẳng xuống cuối. Cơ giáp trông cũng rất ngầu, có hơi khác so với mẫu trên thị trường, nhưng cũng không khác biệt quá lớn.

 

Có lẽ vì cô không đọc bài giới thiệu nên không nhìn ra chỗ nào có tính đổi mới.

 

Lười tốn mắt đọc kỹ, cô hỏi thẳng: “Mới ở chỗ nào?”

 

“Cậu không đọc à? Thiết kế này có hệ thống vận hành tiên tiến hơn nhiều so với cơ giáp đời cũ.”

 

“Cơ giáp đời cũ sử dụng màn hình điều khiển hoặc hệ thống nút bấm, còn loại cơ giáp khái niệm mới này trực tiếp loại bỏ phương thức vận hành cũ.”

 

“Có một tấm hình đây, cậu xem. Loại cơ giáp mới này nối thẳng não người với bảng mạch điện cực, nghe nói trong tương lai rất có thể sẽ dùng suy nghĩ để điều khiển cơ giáp, giải phóng đôi tay!”

 

“Nhưng hiện tại nó vẫn chỉ ở dạng khái niệm, tạm thời không biết tính khả dụng thế nào, cũng không biết tương lai có chế tạo được không, hay là có gây tổn thương gì cho não người không.”

 

“Nhưng như vậy đã quá lợi hại rồi! Y như phim khoa học viễn tưởng vậy, không biết cả đời này tớ có được dùng loại cơ giáp này không.”

 

Khương Niệm nhẹ lướt ngón tay trên màn hình quang não, ánh mắt mong chờ cứ như đang nhìn người yêu tương lai sắp ra đời, khiến Vu Dao nổi da gà, rùng mình một cái.

 

“Loại cơ giáp khái niệm thế này muốn nghiên cứu chế tạo ra, không biết phải mất bao nhiêu năm nữa. Cả đời này còn chưa chắc đã làm ra được, cậu tốt nhất đừng đặt kỳ vọng quá lớn.”

 

“Vậy không được. Đời người nếu không có chút kỳ vọng thì sống còn gì vui? Cậu cũng nói không biết bao nhiêu năm mà, biết đâu tớ lại kịp thì sao.”

 

Không dập tắt được nhiệt huyết của cô ấy, Vu Dao cũng mặc kệ, chỉ mong giấc mơ đó thành hiện thực.

 

“Ting!” Màn hình quang của Khương Niệm reo lên.

 

“Ôi trời!”

 

“Vu Dao! Vu Dao!” Lại nữa rồi……

 

“Lại sao nữa?” Lịch sử đúng là lặp lại đến kỳ lạ, ngay cả đoạn hội thoại cũng y hệt.

 

“Cậu đoán xem nhà thiết kế cơ giáp khái niệm vừa rồi trông thế nào.”

 

“Ít nhất cũng phải là một bậc thầy lý thuyết hơn hai ba trăm tuổi chứ.” Khoản này cô vẫn đoán bừa được.

 

Một người trẻ tuổi, không có đủ tri thức lý thuyết và năng lực thực hành làm nền, thì làm sao làm ra được thứ như vậy?

 

“Tớ biết cậu sẽ đoán vậy, trước đó tớ cũng nghĩ thế. Nhưng cậu nhìn này!”

 

Khương Niệm kích động áp thẳng màn hình quang vào mặt cô, trước mắt Vu Dao bỗng xuất hiện một gương mặt quen thuộc, cô theo phản xạ kêu lên: “Anh Bạch Thư!”

 

“Anh Bạch Thư gì, cậu quen à?” Khương Niệm ngạc nhiên hỏi.

 

Vu Dao lúc này mới ngớ người ra nhận ra trên màn hình là tấm ảnh, không phải anh Bạch Thư online.

 

“Cậu nói kỹ sư trưởng cơ giáp chính là người này?” Vu Dao trợn tròn mắt, khó tin hỏi.

 

“Đúng vậy, tên là Bạch Thư, nghe hay không? Nếu tớ nói ra tuổi của anh ấy, chắc cậu không dám tin đâu.”

 

“Anh ấy mới 24 tuổi, năm 22 tuổi tham gia Cuộc thi Thiết kế Cơ giáp Quân sự Liên bang, đạt hạng nhất, sau đó lập tức được người ta năn nỉ mời vào Viện Nghiên cứu Khoa học Cơ giáp.”

 

“Chưa đầy một năm đã đưa ra mô hình khái niệm của loại cơ giáp mới.”

 

“Đây nào phải thiên tài! Đây rõ ràng là một nhà lãnh đạo xuyên không từ tương lai tới để dẫn dắt cải cách thời đại!”

 

“Mấu chốt là anh ấy còn đẹp trai, tuy khí chất hơi lạnh lùng, nhưng nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu.”

 

Khương Niệm khoa chân múa tay giới thiệu thành tựu của Bạch Thư, Vu Dao nghe mà không ngừng kinh ngạc.

 

Mấy anh trai của mình đúng là không ai là không lợi hại. Bây giờ làm anh trai cũng phải cạnh tranh khốc liệt đến vậy sao? Mà đã làm thì phải làm người lợi hại nhất cả Liên tinh?

 

“Thế nào, có thấy siêu hâm mộ anh ấy không? Ít ra cũng phải thông minh đến mức nào mới được như vậy chứ.” Khương Niệm rất muốn quảng bá thần tượng mới của mình.

 

“Hâm mộ, cực kỳ hâm mộ.” Anh trai mình ưu tú như vậy, sao cô có thể không hâm mộ được.

 

Khương Niệm nghe được đáp án thì hài lòng cười, rồi quay sang tìm Từ Vũ tiếp tục kể lể.

 

Vu Dao vội mở diễn đàn ra xem, phát hiện anh Bạch Thư đã bị đẩy lên vị trí số một hot search, phía sau còn có biểu tượng ngọn lửa.

 

#Cơ giáp khái niệm mới# Kinh ngạc! Cơ giáp tương lai có thể sẽ ra mắt trong tương lai gần!

#Kỹ sư trưởng cơ giáp Bạch Thư# Không thể ngờ người tạo nên kỳ tích mới trong lịch sử khoa học lại là một người trẻ tuổi!

#Bạch Thư# Thu thập lại quá khứ của đại thần Bạch Thư, quả nhiên kinh nghiệm của thiên tài luôn giống nhau!

 

Vu Dao hơi tò mò về quá khứ của anh Bạch Thư, bèn bấm vào chủ đề nóng cuối cùng.

 

Nội dung rất dài, Vu Dao tốn không ít thời gian đọc từng chữ một, xong lại thấy lòng cay xè, có chút xót xa cho anh Bạch Thư.

 

Rõ ràng anh chỉ hơi hướng nội, thích thiết kế cơ giáp, vậy mà lại bị bạn học cho là tính cách cô độc, kỳ quặc, rồi cô lập anh. Thậm chí hồi nhỏ còn bị bắt nạt học đường.

 

Cha mẹ anh cũng là nhân viên kỹ thuật, không có thời gian quản anh, chỉ đẩy anh cho người giúp việc không tận tâm chăm sóc.

 

Vì cha mẹ không quan tâm, không hỏi han, anh còn bị người giúp việc ngược đãi, khiến tính cách càng trầm lặng, không thích giao du.

 

Bạn học nhận xét về anh từ trước đến nay đều tiêu cực, không ai chịu làm bạn với anh.

 

Nhưng anh Bạch Thư trong hoàn cảnh khó khăn như vậy vẫn kiên trì với sở thích và lý tưởng của mình, thậm chí còn đạt tới tầm cao mà nhiều người không thể vươn tới.

 

Năm Mới Khí Tượng Mới: Quả nhiên thiên tài luôn cô độc. Tôi thật sự vô dụng là vì bạn bè đông sao? Là tôi không xứng!

 

Cuồng Ma Nằm Sấp: Đỉnh thật! Nhưng dù làm ra được tôi cũng mua không nổi, chuồn đây chuồn đây.

 

Tôi Tuy Chết Nhưng Tôi Không Phục: Chiêm ngưỡng đại thần! Đại thần trẻ quá, tôi mà ở tuổi này chắc vẫn đang ngày ngày lướt diễn đàn chơi (bây giờ vẫn vậy).

 

Khanh Khanh Lòng Ta: Đại thần Bạch Thư đẹp trai quá! Đúng gu của tôi! Nhưng tôi không xứng, ngắm là được rồi, khóc T﹏T.

 

……

 

Bình luận gần như đều khen ngợi tài hoa và năng lực của anh Bạch Thư, Vu Dao thấy lòng mình phức tạp, vừa xót xa lại vừa tự hào.

 

Bỗng nhiên cô không kìm được muốn lập tức tìm anh Bạch Thư nói chuyện, muốn hỏi anh có từng buồn không, có được mãn nguyện và vui vẻ không.

 

Nhưng khi ngón tay trỏ vào hình đại diện của anh, cô lại chần chừ, không biết rốt cuộc có thể nói gì. Chuyện quá khứ đã qua, không hề có sự góp mặt của cô.

 

Việc cô đường đột hỏi han, có khi ngược lại sẽ làm bong vết thương sắp lành.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi