Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Cả Tinh Tế Tranh Nhau Nạp Tiền Nuôi Tôi Ở Hoang Tinh - Vu Dao > Chương 40

Chương 40

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 40 có bản audio.

Chương 40: Cảnh sắc kỳ lạ

 

“Đừng có chạy lung tung, chuyến này chúng ta có lộ trình sẵn rồi, cảnh các em muốn ngắm, nơi các em muốn đến đều sẽ đi cả, đừng vội! Chạy lạc mất thì cẩn thận không tìm được!”

 

Thầy Vương và mấy giáo viên khác từ phía sau đi ra, không biết kiếm đâu ra cái loa lớn kiểu cổ, tiếng loa vừa vang lên suýt chút nữa làm thủng màng nhĩ Vu Dao.

 

Từ tòa nhà phía trước mà bọn họ định đến lúc nãy, một người cầm cờ nhỏ bước ra, chắc là hướng dẫn viên của chuyến này, tiến về phía thầy Vương. Mấy người nhìn nhau, đành bất lực đứng nguyên tại chỗ, xem ra không qua đó được nữa.

 

“Các thầy cô là giáo viên dẫn đoàn của Trường Tiểu học Trực thuộc Học viện Quân sự phải không ạ? Cứ gọi tôi là Tiểu Thiên, tôi là hướng dẫn viên phụ trách đón tiếp đoàn mình.”

 

……

 

Bên đó đang chào hỏi xã giao, đám học sinh đã ngoan ngoãn quay lại chờ sẵn.

 

“Đây là hướng dẫn viên Tiểu Thiên của chúng ta, có gì thắc mắc muốn biết thì cứ hỏi anh ấy, nghe rõ chưa?”

 

“Nghe rõ ạ!”

 

Đợi giáo viên dặn dò xong, hướng dẫn viên Tiểu Thiên từ trong túi áo lôi ra một chiếc micro mini màu hồng hồng, đáng yêu, có phần không hợp với vẻ ngoài bảnh trai, sáng sủa của anh.

 

“Chào các bạn, tôi là hướng dẫn viên Tiểu Thiên, điểm dừng chân đầu tiên hôm nay của chúng ta là...”

 

……

 

Quả nhiên kẻ làm được hướng dẫn viên ở tinh cầu du lịch nổi tiếng như thế này đều là dân chuyên, ba tiếng đồng hồ đưa bọn họ đi ba điểm tham quan. Mỗi điểm một vẻ khác nhau, còn có những ngọn núi cao, dù chưa lại gần, chỉ đứng từ xa cũng đã mơ hồ cảm nhận được vẻ hùng vĩ và tuyệt đẹp.

 

“Anh Tiểu Thiên ơi, thứ bay được này là gì vậy? Đẹp quá!”

 

“Đây là Phiêu Thảo đặc hữu của Lục Dã Tinh chúng tôi. Bình thường nó là loại cây giống như lông tơ mọc trên mặt đất, đến mùa trưởng thành sẽ tách khỏi rễ. Vì rất nhẹ, chỉ cần một chút gió là bay lên được nên mới có tên như vậy. Ban đêm nó còn phát ra ánh sáng lờ mờ, trông càng đẹp hơn. Các em đến đúng lúc thật, tối nay có thể lên Vọng Viễn Lâu để ngắm thử.”

 

“Con vật có đôi tai xanh lục to hơn cả đầu kia là gì vậy? Dễ thương quá!”

 

“Cái này lúc nãy xuống phi thuyền chắc các em cũng thấy rồi. Nó thật ra không phải thực vật đâu, mà là động vật, tên là Tàng Nhĩ. Thân hình nó nhỏ nhắn, thanh thoát, vì khá nhát nên thích trốn trên đỉnh mấy loại cây hình cầu hơi to, nhưng lại thường lộ ra hai cái tai, nên mới bị gọi đùa là Tàng Nhĩ.”

 

……

 

Mỗi khi các bạn học sinh tò mò trước những loài động thực vật xinh đẹp, đáng yêu hay ngầu lòi, hướng dẫn viên Tiểu Thiên luôn giải thích đúng lúc, vừa đủ, giúp bọn họ hiểu được nét đặc trưng của tinh cầu này.

 

“Lục Dã Tinh chúng tôi dựa vào con người để duy trì cân bằng sinh thái, không có động vật ăn thịt, nên không giống nhiều tinh cầu khác có mãnh thú gây thương tích. Mọi người có thể mạnh dạn hơn một chút, không cần sợ động thực vật làm hại đâu. Sờ thử một chút thì được, đừng phá hoại là tốt.”

 

“Phá hoại là bị phạt nặng lắm, mức phạt tùy theo mức độ.”

 

Nghe đến đây, đám học sinh vốn chỉ đứng ngắm, không dám động tay bỗng phấn khích vô cùng, hận không thể mỗi đứa túm một con ôm vào lòng. Thấy đã có bạn bắt một con Tàng Nhĩ lên vuốt ve, Khương Niệm cũng không kìm được.

 

“Vu Dao ơi, bọn mình cũng bắt một con thú nhỏ đi! Động vật trên Lục Dã Tinh dễ thương quá, đến giờ chưa thấy con nào, cây nào xấu cả.”

 

Bọn họ đang đi trước nhất, hướng dẫn viên nghe thấy câu này, nụ cười trên mặt càng đậm, có chút tự hào.

 

“Đương nhiên rồi, Lục Dã Tinh yêu nhất cảnh đẹp vật xinh, làm sao có thể sinh ra thứ xấu xí được. Dù có, e rằng chưa được hai ngày đã bị thanh lọc mất.”

 

“Thanh lọc?” Vu Dao không hiểu ý này lắm. Dùng sức người biến xấu thành đẹp sao? Có hơi trái quy luật tự nhiên không?

 

Nhưng hướng dẫn viên Tiểu Thiên không trả lời, cô cũng không tiện hỏi lại. Nhìn phản ứng trước đó, hễ trả lời được thì anh đều vui vẻ giải thích rất cặn kẽ, nên không trả lời, e là không muốn nhắc đến chuyện này.

 

Vu Dao còn đang nghĩ “thanh lọc” là gì, thì Khương Niệm đã bắt một con vật không biết tên gì trên tay. Nó trông vừa giống mèo, vừa giống thỏ, đuôi thì hơi giống cáo đỏ, nhìn mà thấy ngứa ngáy trong lòng. Động vật và thực vật trên tinh cầu này đều rất đẹp, mà đẹp giống nhau đến kỳ lạ, phong cách thống nhất một cách khác thường. Cho nên với những người không hiểu rõ sinh vật Lục Dã Tinh như bọn họ, động vật đứng yên thì trông rất giống thực vật, thực vật cử động thì trông cũng rất giống động vật.

 

Dù sao Vu Dao cũng là con gái, cho dù tâm lý có lớn hơn vài tuổi, vẫn thích những thứ dễ thương. Ánh mắt cô liếc thấy một quả cầu lớn nền trắng tinh, chỉ phần chóp lông có một chút xanh nhạt, chừng bằng bàn tay cô. Một đầu nối với sợi đuôi trắng không lông, dài ơi là dài, còn thân thì giấu trong bụi cỏ xanh non. Cô không nhìn thấy bên trong là gì, chỉ cảm thấy hình như có một con vật dễ thương đang trốn ở đó, vểnh đuôi lên vẫy qua vẫy lại, trông rất đáng yêu.

 

Vu Dao cẩn thận bước tới, khẽ vạch đám cỏ. Sợi đuôi kia dường như cảm nhận được động tĩnh, không dám nhúc nhích nữa. Nhưng đợi cô vạch cỏ ra, lại thấy sợi đuôi cắm trong đất. Chẳng lẽ con vật này biết chui đất sao?

 

Vu Dao ngẩng đầu hỏi: “Anh Tiểu Thiên ơi, đây là con gì vậy ạ?”

 

Tiểu Thiên nghe hỏi, liếc nhìn một cái rồi cười đáp: “Cái này không phải động vật đâu, là một loại thực vật tên là Mao Thằng. Nhiều người đều thấy nó trông giống đuôi động vật.”

 

“Thực vật ạ? Em còn tưởng là đuôi con vật, lúc nãy nó vẫy vui vẻ lắm.”

 

“Chắc là bị gió thổi thôi. Loại này không nặng, lại có lông, nên rất dễ bị lay động.”

 

“Bị gió thổi ạ?”

 

Vu Dao nghĩ đến cành Mao Thằng lúc nãy, vểnh cao lên vẫy qua vẫy lại, chỗ nào giống bị gió thổi chứ. Cô đưa tay bóp thử quả lông trên đỉnh, mềm mềm mịn mịn, nhưng lúc này nó quả thực không động đậy nữa. Thôi bỏ đi, chắc tại mình không hiểu rõ thực vật Lục Dã Tinh, hỏi nhiều quá lại thành ra như mình chẳng biết gì.

 

Không lâu sau, hướng dẫn viên Tiểu Thiên đưa bọn họ đến một quần thể kiến trúc khổng lồ tại điểm tham quan thứ tư, bên trong có chỗ ăn uống. Nhìn đám học sinh mỗi đứa ôm một con thú nhỏ, thầy Vương hơi đau đầu, cảm giác rất mất mặt. Sao thầy lại dẫn một lũ trẻ ham chơi thế này, mấy lớp khác đâu có thấy ai đi bắt động vật trên tinh cầu người ta như vậy đâu.

 

“Thôi ăn cơm đi, mau thả hết động vật ra ngoài! Chẳng lẽ các em muốn ăn một mồm lông à?”

 

“Thầy ơi, cho em ôm thêm một lát nữa, em thả ngay ạ.” Khương Niệm nhân cơ hội vuốt lông.

 

“Thả ngay!”

 

Thầy Vương tức muốn chết, có động vật đáng yêu rồi, ngay cả thầy dạy thể thuật cũng không thèm để vào mắt, thầy giơ chân định đá.

 

“Á!” Khương Niệm kêu thảm một tiếng.

 

“Vâng vâng, thưa thầy Vương! Em đi thả ngay đây!”

 

“Kêu cái gì mà kêu, thầy có đá trúng em đâu!”

 

“He he, em diễn một chút cho thêm không khí thôi mà.”

 

Khóe miệng thầy Vương giật giật, nhìn con bé ôm con vật chạy ra ngoài, rồi thu chân về, bắt đầu ăn cơm.

 

“Thầy Vương ơi, thầy nói xem thực vật có thể không cần gió thổi mà tự cử động không ạ?” Vu Dao vẫn đang nghĩ về cành Mao Thằng thấy lúc sáng, càng nghĩ càng thấy kỳ lạ.

 

“Cũng có, nhưng rất hiếm.”

 

Nghe câu trả lời, Vu Dao cảm thấy chắc mình nghĩ nhiều quá rồi. Dù sao Liên tinh bao la, chuyện gì cũng có thể có, chỉ tại mình thấy biết quá ít.

 

Buổi chiều, hướng dẫn viên Tiểu Thiên vốn còn lịch trình khác, nhưng còn chưa ra khỏi cửa, trời bỗng đổ mưa, đành phải hủy.

 

“Dạo này dự báo thời tiết chẳng lần nào đúng cả. Bảo mưa thì không mưa, bảo không mưa lại mưa, đúng là lạ thật. Không biết tổ dự báo đang làm gì nữa.” Hướng dẫn viên Tiểu Thiên đứng ở cửa, nói giọng bực bội.

 

Nghĩ lại, anh Tiểu Thiên vừa bước ra cửa là mưa rơi ngay, cơn mưa khéo đến mức như cố tình chờ đúng lúc anh nhấc chân ra khỏi cửa để trút xuống, khiến anh tức không chịu nổi.

 

Vu Dao nhìn dáng vẻ anh, chợt nhớ hồi mình còn đi học, vừa tan trường, ra khỏi lớp chưa đầy hai giây đã mưa, về giữa đường mưa càng lúc càng to, đằng này còn chẳng mang ô. Rồi đợi cô bước vào cửa nhà, mưa tạnh ngay lập tức. Cảm giác đó đúng là khó tả, dở khóc dở cười.

 

Trong lúc trò chuyện, than vãn, ba lớp được sắp xếp đến khách sạn nghỉ ngơi. Nhìn trận mưa đến tối vẫn còn rơi, Vu Dao nhìn ra cửa sổ, luôn cảm thấy có một cảm giác kỳ lạ khó nói thành lời.

 

“Vu Dao ơi, cậu nhìn gì vậy? Ngoài trời mưa tối om, có gì đẹp đâu mà xem.”

 

“Ừ nhỉ, tối om, rốt cuộc là kỳ lạ chỗ nào nhỉ...”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi