Chương 54: Tinh thần lực tăng vọt
“Cứu tôi... kéo tôi dậy đi, xin cô...” Một cậu bé cũng ngã xuống đất giống cô, ánh mắt cầu cứu nhìn cô.
Phía sau cậu là một con quái vật đáng sợ, trên người đầy gai nhọn, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ lao xuống đâm thủng cậu bé trước mặt.
Vu Dao muốn đưa tay ra, nhưng bàn tay bên người cô cứ như bị đông cứng, mãi không duỗi ra được, cô sốt ruột đến mức nước mắt trào ra.
Cô muốn bảo cậu đứng dậy nhanh lên, phía sau có quái vật muốn giết cậu, nhưng miệng cũng như bị thứ gì đó bịt kín, không mở ra được, không phát ra được âm thanh nào.
Trên đầu và người cậu bé đều đang chảy máu, phía sau lại có quái vật muốn hại cậu, tình cảnh nguy hiểm vô cùng.
Có lẽ vì thấy Vu Dao mãi không chịu đưa tay kéo mình, ánh mắt cậu bé bắt đầu trở nên giận dữ, đầy oán trách.
“Sao cô không kéo tôi một cái? Tôi ngã rồi, sao cô không kéo tôi?”
“Xin lỗi...” Vu Dao muốn đưa tay kéo cậu, nhưng tay cô dường như khó mà cử động được.
“Rõ ràng cô có thể kéo tôi dậy, sao lại không kéo!”
“Sao không kéo tôi dậy!” Cậu bé đưa tay về phía Vu Dao, dường như muốn nắm lấy cô.
“Xin lỗi... xin lỗi...” Nước mắt không kìm được mà rơi xuống, trong lòng tràn đầy áy náy.
Vu Dao vừa sợ hãi muốn chạy trốn, vừa đau lòng muốn nắm lấy bàn tay cậu đang đưa ra, không biết mình nên làm gì.
Sự giằng xé giữa cảm xúc và suy nghĩ khiến cô khó chịu không chịu nổi, cô nhìn thấy đầu ngón tay cậu chạm vào bàn tay mình vốn không thể cử động.
“A! Xin lỗi!” Kèm theo tiếng hét lớn, Vu Dao đột nhiên bừng tỉnh.
“Dao Dao?”
Bên cạnh truyền đến tiếng gọi khẽ của Bạch Thư. Vu Dao nhìn sang, lúc này mới phát hiện mình vẫn đang nằm trên giường, tất cả vừa rồi chỉ là một giấc mơ.
“Đừng khóc, có chuyện gì cứ nói với anh, anh sẽ giúp em, đừng khóc.” Anh đưa tay khẽ lau nước mắt cho cô.
Vu Dao vốn không có thói quen khóa cửa. Tối qua Bạch Thư bận xong, đi một hồi thì đến trước cửa phòng cô. Vốn định vào xem cô thế nào, nhưng lại sợ cô đã nghỉ ngơi, đứng ở cửa mấy phút rồi định rời đi. Không ngờ trong phòng bỗng vọng ra tiếng khóc của Vu Dao, Bạch Thư vội vàng tới gõ cửa, sợ cô gặp chuyện gì. Nhưng gọi mấy tiếng vẫn không thấy Vu Dao trả lời, Bạch Thư không kịp nghĩ nhiều, trực tiếp mở cửa vào.
Phát hiện ra cô đang bị ác mộng dày vò, nước mắt chảy không ngừng. Bạch Thư thấy tay phải cô để hở bên ngoài, bèn nắm lấy.
“Anh Bạch Thư...” Giấc mơ vừa rồi quá chân thực, giống như cô lại đứng trước mặt cậu bé đó một lần nữa, nhìn cậu bị đám đông xô ngã, nhìn cậu cầu xin những người xung quanh, vậy mà cô lại không kéo cậu.
Đột nhiên nhìn thấy anh Bạch Thư, tâm lý phòng bị trong lòng Vu Dao cuối cùng cũng tan vỡ, cô ngồi bật dậy ôm chầm lấy anh.
“Anh Bạch Thư... hu hu... em buồn quá hu...”
“Đừng sợ, đó đều là mơ, không phải thật đâu, đừng sợ, có anh ở đây.” Bạch Thư xót xa ôm cô, tay phải khẽ vỗ lưng cô, mong có thể mang lại cho cô chút an ủi.
Vu Dao vốn tưởng mình có thể bình tĩnh đối mặt, nhưng giờ cô nhận ra mình đã sai, cô hoàn toàn không thể chịu đựng nổi những gánh nặng đó.
Khoảnh khắc này được anh Bạch Thư ôm trong lòng, cảm nhận hơi ấm quanh mình, cô đột nhiên không nhịn được muốn trút bầu tâm sự, muốn nói cho anh biết cô thật sự buồn, thật sự đau khổ.
“Nhưng những chuyện đó không phải là mơ, đều là thật, đều là thật hu hu...”
“Cậu bé đó đã đưa tay về phía em, em đã không nắm lấy tay cậu ấy, cậu ấy chết rồi... là em đã không nắm lấy tay cậu ấy...”
“Hu hu... là lỗi của em...”
“Nếu lúc đó em nắm lấy tay cậu ấy, cậu ấy sẽ không chết... đều là lỗi của em...”
Sự áy náy và tự trách gần như nhấn chìm linh hồn cô, suy nghĩ bị giam hãm trong cảnh tượng đó, bị dày vò liên tục, khiến cô đau khổ không thôi.
Nhìn cô khóc đến xé lòng, nước mắt như mưa xối xả, trái tim Bạch Thư chua xót đau đớn, giống như bị đầu mũi kim nhọn chích từng nhát một.
“Không phải lỗi của em, thảm họa vốn dĩ đầy bi kịch, không ai trách em đâu, không phải lỗi của em, đừng sợ...” Ánh mắt Bạch Thư dịu dàng và đau lòng gần như tràn ra, anh không ngừng trấn an cô, hận không thể thay cô gánh chịu những đả kích và đau khổ đó.
“Anh Bạch Thư...”
“Ừ, anh đây.”
“Anh Bạch Thư...”
“Ừ, anh đây.”
...
Vu Dao không biết mình nên nói gì, không biết loại ngôn ngữ nào mới có thể diễn tả nỗi đau của mình. Nỗi buồn trong lòng khó kiềm nén, cô chỉ có thể gọi anh Bạch Thư từng tiếng, muốn từ anh vay mượn thêm dũng khí và hơi ấm. Bạch Thư cũng từng tiếng đáp lại, cố gắng cho cô đủ cảm giác an toàn.
...
Vốn đã là đêm khuya, Vu Dao khóc mãi, không biết là do thiếu oxy mà ngất đi, hay mệt quá mà ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, thấy Bạch Thư ngồi bên giường, một tay vẫn nắm lấy tay cô, dường như vẫn chưa tỉnh, trong lòng cô có chút không được tự nhiên.
Rốt cuộc hôm qua đã xảy ra chuyện gì vậy, sao cô lại có thể khóc thành như thế chứ?
A!!! Làm sao bây giờ... anh Bạch Thư có thấy cô quá yếu đuối không? Ngủ cũng gặp ác mộng rồi khóc lóc, còn bắt anh ở bên cạnh dỗ dành, thật quá xấu hổ...
Bình thường cô thật sự không như vậy, rõ ràng ngày nào cũng lạc quan, sao vừa đến trước mặt các anh lại biến thành một đứa mít ướt thế này!
Nằm trên giường không dám cử động, sợ làm phiền anh Bạch Thư nghỉ ngơi, Vu Dao chỉ hận không thể tự đấm mình hai phát để tỉnh táo lại, nhanh chóng biến trở lại thành cô bé Vu Dao vui vẻ, lạc quan, đáng yêu như ngày thường.
Nhưng dù Vu Dao không dám cử động, lúc tỉnh dậy vẫn có chút động tĩnh, cuối cùng vẫn làm Bạch Thư tỉnh giấc.
“Dao Dao?” Vu Dao ngủ không thích kéo rèm cửa, nếu có kéo thì cũng chỉ kéo lớp rèm mỏng xuyên sáng bên ngoài.
Tối qua cô dằn vặt một hồi lâu, cả hai đều ngủ rất muộn, nên sáng nay tỉnh dậy cũng trễ, bên ngoài trời đã sáng rõ.
Những tia sáng ban mai mang theo hơi ấm, từng tia chiếu lên người anh Bạch Thư, làm gương mặt vốn đã dịu dàng của anh như khoác lên một lớp hào quang thần thánh, đẹp đến mức không giống người phàm.
Sự dịu dàng trong ánh mắt anh gần như sắp nhấn chìm Vu Dao, khiến cô ngại ngùng, vội vàng tìm bừa một chủ đề.
“Anh Bạch Thư, trời sáng rồi, hôm nay dậy muộn, phải nhanh chóng đi làm nhiệm vụ thôi.”
“Ừ.”
Nghe thấy câu trả lời, Vu Dao theo thói quen bấm vào mục tinh thần lực trước, kết quả vừa nhìn một cái đã giật mình đến trợn tròn mắt, miệng cũng không kìm được mà há ra.
Tinh thần lực của cô vậy mà đã tăng lên 2184 điểm, hôm qua vẫn còn cấp D, hôm nay tỉnh dậy, chẳng hiểu sao lại tăng thêm 500 điểm, nhảy thẳng lên cấp C, rốt cuộc là chuyện gì!?
“Dao Dao, sao vậy?” Bạch Thư thấy cô hồi lâu không động đậy, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Vu Dao vội vàng đem tin này nói cho anh biết, hi vọng có thể nhận được đáp án từ anh.
