Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Cả Tinh Tế Tranh Nhau Nạp Tiền Nuôi Tôi Ở Hoang Tinh - Vu Dao > Chương 57

Chương 57

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 57 có bản audio.

Chương 57: Anh Bạch Thư muốn chiếm trọn em ấy

 

“Anh Bạch Thư của em xấu xa thật, thế mà đi hack cả quang não của anh!” Tiêu Dực vừa tức vừa mách tội.

 

“Ý anh là anh Bạch Thư hack quang não của anh sao?”

 

“Đúng vậy! Anh còn tưởng quang não của mình bị trục trặc, tìm hacker kiểm tra giúp, ai ngờ cái tên hacker đó chính là Bạch Thư!”

 

“Thế mà hắn còn nói với anh…”

 

“Có chuyện gì thì cậu cứ tìm thẳng tôi, nói với Dao Dao làm gì? Cậu làm anh trai mà nỡ mách em gái à?” Tiêu Dực vừa định kể lại chuyện lúc nãy, còn chưa mở miệng, đã bị Bạch Thư từ trên cầu thang đi xuống cắt ngang.

 

Thấy Bạch Thư thong thả bước tới, vẻ tức giận trên mặt Tiêu Dực như tầng tầng lớp lớp dồn lên, thay đổi từng phút từng giây.

 

“Có gì mà tôi không dám nói! Cậu làm ra được, tại sao tôi không nói được?”

 

“Chuyện Dao Dao có bốn anh trai, ai trong bọn tôi cũng biết. Mà chuyện em ấy là người thật, tôi là người biết muộn nhất. Tôi còn chưa từng nghĩ đến việc bắt Dao Dao chỉ có mỗi mình tôi làm anh, vậy mà cậu lại đi hack quang não của tôi, muốn cắt đứt liên lạc giữa tôi và em ấy!”

 

“Đúng thì sao? Một mình tôi thừa sức nuôi Dao Dao, không cần mấy người nhúng tay vào.”

 

Vu Dao đứng bên cạnh nghe mà thấy hơi hoảng.

 

Trước đó em đã phát hiện, hình như mỗi lần đối mặt với các anh khác, thái độ của anh Bạch Thư đều cực kỳ cương quyết.

 

Em cứ nghĩ anh Bạch Thư chỉ là không thích các anh khác thôi, hóa ra không chỉ là không thích, mà còn không muốn em có thêm anh trai nào khác.

 

Tuy mấy anh đều không mấy vui vì em còn có anh trai khác, nhưng Bạch Thư là người duy nhất ra tay, muốn cắt đứt liên hệ giữa bọn họ.

 

“Ha! Dao Dao có bốn anh trai là sự thật, cậu làm mấy chuyện này e là chưa từng hỏi ý kiến em ấy đúng không?”

 

Thấy sắc mặt Bạch Thư tối sầm lại, khóe môi Tiêu Dực nhếch lên một nụ cười giễu cợt.

 

“Vì cậu biết Dao Dao chắc chắn sẽ không đồng ý, nên mới tự tiện quyết định, cắt đứt sợi dây liên lạc giữa bọn tôi.”

 

“Dao Dao! Em cứ về ở với anh đi. Bạch Thư nhiều toan tính, lòng dạ thâm sâu thế kia, chắc chắn sẽ bắt nạt em. Anh cũng có nhà ở Thủ Đô Tinh, anh chăm sóc em được.”

 

Chọc tức Bạch Thư xong, Tiêu Dực vội nhìn sang Vu Dao, nhân cơ hội nói xấu.

 

Bạch Thư tự chuốc vạ vào mình, cơ hội tốt như vậy anh ta sao có thể bỏ lỡ, biết đâu sẽ khiến Dao Dao đồng ý về ở cùng.

 

Trước khi đến Thủ Đô Tinh, anh ta đã bảo trợ lý dọn dẹp nhà cửa sẵn sàng, Dao Dao có thể vào ở bất cứ lúc nào.

 

“Dao Dao, em đừng nghe cậu ta nói bậy, anh sao có thể bắt nạt em được.” Bạch Thư tiến lên định nắm tay Vu Dao, lại bị Tiêu Dực chặn lại.

 

Thương em còn chưa hết, sao có thể bắt nạt em.

 

Vu Dao đương nhiên tin anh Bạch Thư sẽ không bắt nạt mình, nhưng có một chuyện em vẫn muốn hỏi cho rõ.

 

“Anh Bạch Thư, anh thật sự hack quang não của anh Tiêu Dực à?” Sắc mặt Vu Dao rất bình tĩnh, không có ý trách móc hay chất vấn.

 

Thế nhưng Bạch Thư lại vì câu hỏi đó mà khựng lại một chút, không nói gì.

 

Anh im lặng bao lâu, Vu Dao cũng lặng lẽ nhìn anh bấy lâu, giống như khi nãy anh Bạch Thư lặng lẽ nhìn em vậy.

 

“Ừ, anh hack quang não của cậu ta.” Bạch Thư sẽ không nói dối lừa Dao Dao.

 

Tiêu Dực nghe Bạch Thư thừa nhận, nụ cười giễu cợt càng sâu.

 

“Nếu tôi không đoán sai, chắc cậu không chỉ hack quang não của một mình tôi đâu nhỉ.”

 

“Ngay cả một mình tôi cậu cũng không dung nổi, tôi không tin cậu có thể chứa nổi hai người còn lại.”

 

Dao Dao đang ở ngay nhà cậu ta, cũng không có ai khác, thời cơ hành động tốt đến vậy, sao cậu ta có thể nỡ bỏ lỡ.

 

Tiêu Dực nói xong, quay sang hỏi Vu Dao: “Dao Dao, dạo này em có vẻ không hề liên lạc với bọn anh. Hai anh kia chắc cũng chưa lên tìm em đâu nhỉ?”

 

“Em cứ tưởng mấy anh đều bận, không có thời gian lên mạng.” Vì mấy anh của em thân phận đều không thấp, thỉnh thoảng mấy ngày liền không lên mạng là chuyện thường.

 

Em thật sự nghĩ các anh đều bận, chỉ là lần này bận trùng vào cùng một lúc, nên mới không ai lên tìm em.

 

“Ha! Thực ra làm gì có chuyện bận không lên mạng được. Căn bản là Bạch Thư hack hết quang não của bọn anh, muốn tìm em cũng không tìm được!”

 

Tiêu Dực nhìn Bạch Thư đến mức ánh mắt sắp bắn ra lửa. Anh coi Dao Dao như em gái ruột, thương suốt mấy năm trời, khó khăn lắm mới biết em ấy là người thật, mình thật sự có một đứa em gái, mà em gái lại xinh đẹp, đáng yêu như một thiên thần nhỏ.

 

Anh đã vạch cả kế hoạch tương lai, mỗi bước đều có hình bóng Dao Dao.

 

Mắt thấy sắp có thể nuôi em gái ngoài đời thực, thế mà cái tên Bạch Thư này suýt nữa bóp chết kế hoạch tương lai của anh giữa đường!

 

Sao anh có thể không tức cho được!

 

“Anh Tiêu Dực, anh bớt giận đã, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi.” Nói bao nhiêu là lời, thật ra từ lúc Bạch Thư bước xuống là cả ba người đều đứng, đứng đến mức Vu Dao hơi mỏi chân.

 

Nhưng nhìn biểu cảm của anh Tiêu Dực, có vẻ không ngồi xuống nổi.

 

Vu Dao lại nhìn sang Bạch Thư, lúc này mới phát hiện dáng vẻ của anh có gì đó không đúng.

 

Rõ ràng là thân hình cao lớn hơn mình nhiều, vậy mà lúc này đứng trước mặt mình cứ như đang chờ đợi phán quyết, khiến em thấy hơi buồn.

 

“Anh Bạch Thư, em không hề trách…”

 

Vu Dao vừa định nói mình không có ý trách anh, nhưng có lẽ cuộc đời vốn luôn đầy những bất ngờ và trùng hợp.

 

Lần trước là anh Tiêu Dực bị cắt ngang, lần này lời của Vu Dao cũng bị cắt ngang.

 

“Dao Dao! Em không sao chứ!”

 

“Dao Dao! Em không sao chứ!”

 

Hai câu giống hệt nhau gần như nối tiếp nhau vang lên.

 

Vu Dao vẫn đang dồn sự chú ý vào anh Bạch Thư, bị hai giọng nói đột ngột vang lên làm giật mình, khẽ run lên.

 

Ngẩng mắt nhìn, mới phát hiện người phía trước là anh Tử Hiên, phía sau là anh Vik.

 

“Dao Dao, em gặp chuyện gì à?”

 

“Mấy hôm trước có người xâm nhập quang não của anh, khóa hết thông tin của em lại, tạm thời vẫn chưa tra ra là ai.”

 

Cố Tử Hiên lúc mới lên mạng còn vẻ mặt đầy lo lắng, nhìn thấy em vẫn bình an trước mặt, sắc mặt mới dịu đi một chút, nhưng chân mày vẫn nhíu chặt, hơi lo không biết em có gặp nguy hiểm gì không.

 

Còn anh Vik thì tính khí nóng nảy hơn, bộ dạng y hệt anh Tiêu Dực.

 

“Không biết thằng khốn nào! Ngay cả quang não của Thái tử Đế quốc mà cũng dám hack. Để anh biết hắn là ai, anh nhất định xé xác hắn thành tám mảnh!”

 

Nghe bọn họ nói, nhìn hai người thật trước mắt, cùng hai màn hình quang lơ lửng giữa không trung, lúc này Vu Dao chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.

 

Xong rồi, trận tu la trường cuối cùng đã tới...

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi