Chương 60: Tiêu Dực thân kiều thể nhược
Một tiết học kết thúc, giáo viên liền rời đi.
Đối với học sinh, việc giáo viên có mặt hay không có mặt khác nhau rất lớn.
Đám học sinh vừa nãy còn ngoan ngoãn, im lặng, vừa tan học đã lập tức tụm lại thành từng nhóm.
Chuyện của Vu Dao tuy đã được cho qua, nhưng giờ vừa khai giảng, giữa các bạn học luôn có nhiều chuyện để nói, không chỉ riêng đề tài của cô.
Chỗ ngồi ngay trước Vu Dao có ba người vây lại, trong đó một nam sinh bên trái rất hứng thú với chuyện Lục Dã Tinh, liền bắt chuyện: “Cậu cũng đi Lục Dã Tinh rồi phải không? Gặp thực vật biến dị chưa?”
“Đương nhiên là có! Thực vật biến dị một khi xuất hiện đều là thảm họa toàn cầu, làm sao có thể không thấy được!”
Nam sinh kia có vẻ tiếc nuối thở dài: “Chậc, đáng tiếc thật, chỗ tớ đi không có thực vật biến dị xuất hiện.”
“Chẳng lẽ cậu đi nhầm chỗ quá hẻo lánh? Tớ cũng muốn tận mắt xem thực vật biến dị trông như thế nào, ngầu chết đi được!”
Khương Niệm bị cuộc trò chuyện của họ thu hút, cười chê: “Hứ! Lúc này cậu nói vậy, chứ gặp thật rồi e là chết trong vài giây đấy.”
“Đúng vậy, lần này chết bao nhiêu người chứ? Mấy hôm trước còn đang trong kỳ nghỉ, ngày nào cũng có phụ huynh tới cổng trường gây rối, nói là nhà trường hại chết con họ, nếu không mang bọn họ đi trại hè gì đó thì bọn họ đã không chết.”
“Nói vậy cũng không sai, nhưng ai biết được nơi đó lại xuất hiện thực vật biến dị, chỉ có thể nói là trời trêu người.”
……
Lần thực vật biến dị ở Lục Dã Tinh này, học viên khóa 4037 bị giảm đi khoảng mười phần trăm, giáng cho Trường Tiểu học Trực thuộc Học viện Quân sự một đòn rất nặng.
Đối với những bậc cha mẹ mất con, đả kích càng lớn hơn, nên họ mới tụ tập tới trường gây rối, đòi nhà trường phải có lời giải thích.
Có lẽ họ không cần lời giải thích gì cả, ai cũng biết thực vật biến dị là tai họa không thể lường trước, chỉ là họ quá đau lòng, lại không biết trách ai, nên đành trút nỗi bi thương và oán hận lên nhà trường.
Họ muốn nhà trường có thể trả con họ về, nhưng những người ấy sao còn có thể trở về được nữa...
……
Mãi đến khi tan học, vì mới khai giảng đã lại được gặp bạn bè, nhiều người còn luyến tiếc không muốn rời khỏi lớp, nên số người đi không nhiều.
Vừa dứt tiếng chuông tan học, một màn hình quang lập tức bật ra trước mặt Vu Dao, cứ như đã chờ sẵn đúng giây đó để hiện lên.
“Ơ...” Vu Dao liếc qua một cái còn không nhận ra là ai, bởi người đó từ trên xuống dưới bọc cực kỳ kín.
“Bảo bối Dao Dao ~ mau ra cổng trường đón anh đi, bảo vệ nhất quyết không cho anh vào tìm em.” Tiêu Dực tủi thân gần như muốn khóc.
Với bộ dạng của anh ta, từ sợi tóc đến cằm chẳng hở ra thứ gì, trên mắt còn đeo kính râm, nhìn vào là thấy cực kỳ khả nghi, bảo vệ cho vào mới là lạ đấy.
Vu Dao chào ba người nhóm Khương Niệm một tiếng rồi rời khỏi lớp.
Lần này, các bạn học gặp trên đường có vẻ đã thân thiện hơn nhiều, họ tò mò về bốn người anh của cô nhiều hơn.
Còn về chuyện tinh thần lực tăng vọt, ban đầu cô còn sợ sẽ có người bôi nhọ, nói rằng cô nhờ mấy người anh giúp đỡ mới tăng lên.
Nhưng hôm nay nghe nói không chỉ riêng mình cô, học sinh khóa 4307 gặp phải sự kiện thực vật biến dị cũng có vài người tăng, cô lẫn trong số đó không hẳn là đặc biệt, nên lời đồn đối với cô ngược lại cũng ôn hòa hơn, không còn nhiều sát khí như trước.
Vu Dao cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Dù sao đi nữa, không ai có thể thực sự không bận tâm chút nào đến ác ý từ bốn phương tám hướng. Cô có thể nhìn thẳng vào ác ý mà tiến bước, nhưng điều đó không có nghĩa là bước tiếp chẳng có chút áp lực nào.
Thời đại Liên tinh đều sùng bái kẻ mạnh, Vu Dao tin rằng có một ngày, thực lực của cô sẽ xứng đáng để làm em gái của họ!
……
Chưa tới cổng, đã thấy từ xa bóng dáng bảo vệ cao cao đẹp trai đang nói chuyện gì đó với anh Tiêu Dực bọc kín mít màu xám xịt.
Cảnh này đúng là hiếm thấy. Vu Dao gặp anh lần nào, anh cũng đều ăn mặc cực kỳ lộng lẫy phô trương, hận không thể biến cả người thành một cái đèn phát sáng.
Anh Tiêu Dực có vẻ hơi kích động, khoa tay múa chân: “Tôi đã bảo với anh rồi, tôi là anh của Dao Dao, không phải đối tượng khả nghi gì, hot search cũng có đấy, anh xem!”
“Vậy thì đợi cô bé đến rồi nói tiếp. Ai biết được anh có phải người có con gặp chuyện, muốn lẻn vào trường trút giận giết người không.” Mấy hôm trước đúng là có người như vậy, thậm chí còn có phụ huynh tự chế bom để trả thù trường học.
Đủ loại thủ đoạn xuất hiện liên miên, cuối cùng Liên bang phải điều quân đội đến bảo vệ trường học.
Dù họ hiểu nỗi đau mất con của các bậc phụ huynh, cũng sẽ ra sức bồi thường.
Nhưng đối với cả Liên bang, số học sinh chết chỉ là một bộ phận nhỏ. Nếu để gia đình các nạn nhân trả đũa thành công, sẽ tạo ra vết đứt gãy trong lực lượng quân sự của cả Liên bang.
Mất đi sự bảo vệ của lực lượng quân sự, sau này nếu có chuyện tương tự xảy ra, không ai đi cứu viện, tương lai chỉ có thêm nhiều người chết.
“A!!! Sao anh cứng đầu như vậy hả? Em gái tôi vẫn khỏe mạnh, tôi chỉ muốn vào trong thăm nó thôi!”
“Mà anh nhìn xem! Trên người tôi làm gì có hung khí? Tôi thân kiều thể nhược, căn bản không gây án nổi, anh tin tôi đi!”
Anh ta gần như phát điên. Dao Dao vất vả lắm mới rời khỏi nhà Bạch Thư, cả học kỳ này anh ta đều có thể dính lấy bảo bối Dao Dao, vậy mà vì cái tên bảo vệ cứng đầu này mà ngay cả cổng trường cũng vào không nổi.
“Anh Tiêu Dực! Em tới rồi!”
Tiêu Dực có lẽ bị bảo vệ chọc tức đến phát điên, ngay cả việc Vu Dao đã tới cũng không nhận ra.
Huống hồ giữa Vu Dao và anh còn có một bảo vệ chắn ngang, che mất phần lớn tầm nhìn, đúng là không dễ thấy.
“Dao Dao!”
“Anh xem! Cô ấy chính là em gái tôi, lần này tôi vào được rồi chứ!”
Giọng Tiêu Dực kích động không chịu được, anh vừa chỉ vào cô vừa nói với bảo vệ, để chứng minh mình không lừa anh ta. Nhưng vì thật sự không nhìn thấy mặt, nên cũng không biết vẻ mặt anh lúc đó ra sao.
Bảo vệ cũng bất lực: “Anh đến tìm em gái thì bọc kín mít làm gì? Ai nhìn mà chẳng thấy có vấn đề.”
Cuối cùng bảo vệ cũng nhường đường, Tiêu Dực lập tức chạy tới ôm Vu Dao một cái rồi kể lể nỗi tủi thân của mình.
“Anh Tiêu Dực, sao anh lại mặc thành thế này?”
Tiêu Dực gãi đầu, có chút xấu hổ: “Chẳng phải anh sợ đến tìm em sẽ gây xôn xao à, như vậy thì không thể tận hưởng thế giới hai người mình được.”
“... ‘Thế giới hai người’ là dùng kiểu đó sao.” Khóe mắt Vu Dao giật giật, cô mới có sáu tuổi, dùng từ này với cô e là không thích hợp đâu.
“Đúng mà, em với anh hai người, thế giới hai người chẳng phải rất sát nghĩa sao!”
Thôi vậy, đừng câu nệ mấy chi tiết này nữa: “Anh Tiêu Dực, anh đến sớm à? Sao lại không gọi em?”
“Anh sợ quấy rầy em học. Từ lớp tới cổng trường cũng khá xa, em chạy qua một chuyến chưa kịp nói câu nào lại phải về lớp.”
“Nên anh nghĩ đợi em tan học hẵng qua, tiện thể cùng nhau ăn cơm.”
Còn vì sao đến sớm như vậy, chủ yếu là do anh không nhịn được, muốn sớm được gặp em...
