Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Cả Tinh Tế Tranh Nhau Nạp Tiền Nuôi Tôi Ở Hoang Tinh - Vu Dao > Chương 62

Chương 62

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 62 có bản audio.

Chương 62: Cùng anh Tiêu Dực diễn kịch (Chương tặng thêm)

 

Tiêu Dực đâu thèm để ý mấy diễn viên khác có bị đạo diễn mắng hay không. Diễn xuất không tốt bị mắng thì chẳng phải là chuyện bình thường sao? Trước đây anh chẳng phải cũng từng bị mắng như vậy đó thôi.

 

Giờ vất vả lắm anh mới trở thành Ảnh đế, tên tuổi cũng lớn rồi, nên chẳng còn ai dám nói gì trước mặt anh nữa.

 

Nếu không phải sau lưng còn vướng mấy thứ đồ đạc, anh đã sớm chạy tới bên Vu Dao rồi.

 

Khi Vu Dao chạy tới, Tiêu Dực lập tức ngồi xuống nắm lấy tay cô, nhưng nụ cười lại biến mất ngay khoảnh khắc chạm vào tay cô.

 

“Sao tay em lạnh thế này, có lạnh không?” Anh lo lắng nói một câu, rồi áp tay Vu Dao vào lòng hà hơi, muốn sưởi ấm cho cô.

 

Lại còn bảo trợ lý đưa qua một cái bình sưởi tay, bên ngoài bọc lông mềm mại, trên đó in hình Vu Dao phiên bản chibi vô cùng đáng yêu.

 

“Nghệ Diễn Tinh bây giờ đang là mùa đông, lúc anh vừa xuống phi thuyền trời còn đổ tuyết, bây giờ bên ngoài tuyết vẫn đang bay.”

 

“Cũng chỉ vì trong này có sưởi ấm nên mới không lạnh, chứ không thì mấy người ở đây ai cũng mặc mỏng dính, thế nào cũng bị cóng.”

 

“Anh tạm thời chưa rời đi được. Lát nữa em đi với A Cổ lấy một cái áo choàng nhé, anh đoán em sẽ tới nên đã cố ý bảo cậu ấy đi mua đấy.”

 

Tiêu Dực vẫn thấy không yên tâm, sức khỏe Vu Dao không tốt, nếu bị bệnh thì anh đau lòng chết mất.

 

“Dạ, em biết rồi anh Tiêu Dực.” Nhìn vẻ mặt lo lắng của anh, Vu Dao mỉm cười đồng ý.

 

Tuy cô không thấy lạnh, nhưng có thể khiến anh Tiêu Dực yên tâm một chút cũng tốt.

 

…

 

Đợi đến khi Vu Dao cùng trợ lý của Tiêu Dực rời đi, vị đạo diễn đã đứng xem hai người họ tương tác khá lâu bèn lặng lẽ lẻn tới.

 

Đạo diễn ranh mãnh dùng khuỷu tay huých huých Tiêu Dực: “Em gái cậu đúng là dễ thương ha ha.”

 

“Tất nhiên, Vu Dao đáng yêu nhất Liên tinh!” Nghe người khác khen Vu Dao, Tiêu Dực tràn đầy tự hào.

 

“Đúng vậy, cô bé xinh đẹp đáng yêu như vậy thì hiếm lắm.” Nói rồi lại vỗ vai Tiêu Dực, cười một vẻ gian xảo đầy toan tính.

 

Lần này Tiêu Dực cảm thấy có gì đó không đúng. Sao cứ nhắc mãi đến Vu Dao thế, lại còn cười đến rợn cả người.

 

“Ông muốn làm gì?” Tiêu Dực cảnh giác nhìn ông ta. Chẳng lẽ vì Vu Dao quá đáng yêu, nên đạo diễn muốn cướp con bé đi?

 

Không được! Cho dù là đạo diễn cũng không thể cướp em gái cưng của anh!

 

“Đừng lo lắng thế chứ, tôi chỉ muốn bàn bạc với cậu một chuyện thôi.” Đạo diễn làm bộ thân thiết như anh em, vươn tay khoác lên vai Tiêu Dực.

 

“Chuyện gì, ông nói trước đi.” Tiêu Dực cảm thấy đạo diễn càng có mưu đồ hơn.

 

“Cậu xem này, em gái cậu vừa xinh vừa đáng yêu, trên Tinh Võng lại hot thế này, không làm minh tinh thì thật đáng tiếc.”

 

“Cái nhóc diễn xuất tệ hại vừa rồi bị tôi đuổi về rồi. Đoàn phim chúng tôi đang thiếu một bé gái, mà trong phim cô bé đó vừa khéo lại thân thiết với cậu như anh em ruột.”

 

“Chẳng phải là quá hợp sao? Cơ hội tốt biết bao. Cho em gái cậu vào đoàn phim thì sao? Vừa có thể cùng đóng phim với cậu, người anh trai của con bé, mà tôi đảm bảo, con bé tuyệt đối sẽ nổi đình nổi đám!”

 

Từng câu từng chữ dụ dỗ thế này, Tiêu Dực chẳng hề để vào tai, nhưng có một câu lại nói trúng tâm tư anh: “Em gái tôi đã nổi khắp Liên tinh rồi, không cần nổi hơn nữa.”

 

“Còn chuyện có đóng phim hay không thì ông phải hỏi con bé. Nó đồng ý là được.”

 

Dù anh cũng muốn đóng phim với Vu Dao, nhưng... anh đều nghe theo bé cưng, phải để Vu Dao đồng ý mới được.

 

…

 

Không bao lâu, Vu Dao mặc áo choàng dễ thương trở lại. Bộ áo màu hồng phấn, phần lông trắng muốt, càng làm Vu Dao trông đáng yêu đến bùng nổ.

 

Nhìn những người trong đoàn phim không ngừng chụp lén cùng ánh mắt lấp lánh như sao, Vu Dao nghi ngờ nếu không có anh Tiêu Dực ở đây, chỉ sợ bọn họ sẽ xông lên nhét cô vào bao tải sặc sỡ mà khiêng đi mất...

 

Sợ thật sự bị nhét vào bao, Vu Dao vội vàng chạy về bên cạnh Tiêu Dực.

 

Tiêu Dực nhìn đôi tai thỏ to sau lưng áo choàng của Vu Dao lúc lắc qua lại, đáng yêu như thể trái tim anh bị buộc vào đó mà đung đưa, ánh mắt như bị một sợi tơ nối thẳng vào người Vu Dao.

 

Mắt nhìn của anh quả nhiên không tệ, Vu Dao mặc cái áo choàng này chính là một cỗ máy cướp tim biết đi!

 

Anh hận không thể kéo toàn bộ mấy thứ dây dợ trên người xuống, ôm chầm lấy cô mà hôn một trận.

 

Mấy thứ này thật đáng ghét! Cứ cản trở anh gần gũi bé cưng Vu Dao!

 

“Anh Tiêu Dực, em về rồi.” Cô đi tới nắm lấy tay anh, dùng nhiệt độ từ bàn tay chứng minh mình quả thật không còn lạnh nữa.

 

“Bé cưng, sao em đáng yêu thế này ~ Lại đây để anh ôm cái nào ~” Xác nhận tay em đã ấm, lại sợ đồ sau lưng rơi xuống phải buộc lại phiền phức, Tiêu Dực ngồi xuống cẩn thận ôm Vu Dao.

 

“Khụ khụ! Này, Tiêu Dực, cậu quên gì rồi à?” Thấy hai anh em họ cứ tương tác không ngừng, đạo diễn vội nhắc một câu.

 

Tiêu Dực đúng là quên thật.

 

Chủ yếu là Vu Dao đáng yêu quá, anh hơi phấn khích, trong đầu toàn là Vu Dao, chẳng còn chỗ nghĩ chuyện khác.

 

“À đúng rồi Vu Dao, vừa rồi đạo diễn nói đoàn phim chúng ta thiếu một diễn viên nhí, ông ấy thấy em khá phù hợp, anh muốn hỏi ý em.”

 

“Em xem kịch bản trước đã, muốn đóng thì đóng, không muốn thì thôi, không sao đâu.” Tiêu Dực liếc đạo diễn một cái, đạo diễn hiểu ý liền đưa kịch bản nhân vật tới.

 

Vu Dao xem qua, trong kịch bản chỉ có nội dung của nhân vật chứ không có toàn bộ cốt truyện.

 

Đại khái là câu chuyện về cuộc sống hằng ngày của một cô bé và người “anh trai” trí não nhân tạo, hơn nữa rất nhanh đã đóng máy.

 

Ở giữa cũng có cảnh diễn chung với anh Tiêu Dực, chỉ là trò chuyện tán gẫu, ngoài ra chẳng có gì khác.

 

Cốt truyện rất đơn giản, lại chủ yếu là chuyện thường ngày với anh Tiêu Dực, đúng là diễn chính mình, chẳng cần kỹ thuật diễn xuất... mặc dù cô cũng có kỹ thuật diễn xuất gì đâu.

 

“Được thôi, có thể đóng phim cùng anh Tiêu Dực, Vu Dao sao có thể từ chối.” Có gì mà phải cân nhắc, Vu Dao lập tức đồng ý tham gia.

 

“Bé cưng, em tốt quá ~” Đồ đạc sau lưng đúng là phiền phức!

 

“Tốt tốt tốt! Hôm nay cháu làm quen kịch bản trước, học thuộc lời thoại, ngày mai bắt đầu quay.” Nghe Vu Dao đồng ý, đạo diễn kích động kêu hay liên hồi.

 

Con mắt nhìn người của ông ta tuyệt đối không sai, chỉ riêng tương tác giữa Tiêu Dực và Vu Dao lúc nãy là có thể hoàn hảo thể hiện cảnh diễn này.

 

…

 

Buổi tối, anh Tiêu Dực sợ cô không hiểu nên đã giảng giải chi tiết về kịch bản, chuyển biến cảm xúc và những thứ liên quan, Vu Dao đều chăm chú ghi nhớ.

 

Hơn nữa vai diễn của cô thật ra không nhiều, chỉ vài cảnh, nhiều nhất là hai ba ngày sẽ quay xong.

 

Ngày hôm sau, Vu Dao đã thuộc lời thoại kỹ càng, theo anh Tiêu Dực đi làm tạo hình.

 

Ai ngờ gương mặt Vu Dao quá xinh đẹp đáng yêu, làn da lại mịn màng, người làm tạo hình căn bản không biết nên ra tay thế nào.

 

Cuối cùng chỉ đổi cho cô một bộ quần áo, lại buộc tóc từ một đuôi ngựa thành hai đuôi ngựa rồi dừng.

 

Trước đây cô toàn xem phim truyền hình và điện ảnh, lần đầu tiên tự mình tham gia quay phim, nên đến lúc sắp vào cảnh quay, Vu Dao hơi căng thẳng.

 

“Vu Dao, hôm nay chúng ta quay cảnh gặp mặt lần đầu và trò chuyện hằng ngày, đều rất đơn giản. Đừng căng thẳng, cứ như bình thường nói chuyện cùng anh là được.”

 

Tiêu Dực nhận ra trạng thái của cô, đưa tay nắm lấy tay cô: “Anh lần đầu đóng phim cũng rất căng thẳng, hôm đó thật ra chỉ diễn một cái xác chết.”

 

“Lúc đó đầu óc cứ nghĩ làm sao để diễn tốt một cái xác, giờ nghĩ lại căn bản không cần lo lắng nhiều vậy, chẳng qua chỉ là nằm im thôi mà…”

 

Nhờ Tiêu Dực kể lại chuyện trước kia, sự chú ý của Vu Dao bị phân tán, quả nhiên không còn thấy căng thẳng nữa.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi