Chương 64: Cô bé còn lại là con bé đó sao?
“Hai diễn viên phối hợp rất tốt, gần như quay một lần là đạt. Lần này cắt máy cũng không phải do hai người đâu.”
Giải thích một câu xong, đạo diễn quay đầu hét: “Diễn viên nhí còn lại đâu! Sắp đến lượt con bé rồi, sao còn chưa tới!”
“Đây rồi đây rồi! Vừa nãy theo bộ phận hóa trang đi trang điểm ạ.”
Theo tiếng đáp, một bóng dáng trông vô cùng quen mắt bước vào.
“Xin lỗi đạo diễn, con gái tôi lịch trình hơi kín, vào đoàn cũng muộn, để mọi người phải chờ. Thật ngại quá.” Người sau lưng cô bé hẳn là mẹ của con bé; nói xong, bà bảo trợ lý xách vào một loạt đồ uống nóng.
“Trên Nghệ Diễn Tinh trời lạnh, uống chút đồ nóng cho ấm người nhé. Đều không đường, cứ yên tâm uống.”
Điền Tiếu Tiếu vừa bước vào đã thấy Tiêu Dực với tạo hình vô cùng bắt mắt, sau đó lại chạm mắt với Vu Dao ở bên cạnh.
Vu Dao không ngờ cô bé còn lại lại chính là Điền Tiếu Tiếu, bèn cười vẫy tay với con bé xem như chào hỏi.
Rõ ràng Điền Tiếu Tiếu cũng nhận ra Vu Dao. Nhưng có lẽ hai đứa từng ở chung không vui, con bé khựng lại một chút, không đáp lại mà quay mặt đi chỗ khác.
“Ôi chao! Đây chẳng phải Ảnh đế Tiêu Dực sao? Con gái tôi vẫn còn là người mới, nếu có chỗ nào chưa tốt, mong anh nhất định phải chỉ bảo cho đàn em vài câu.” Thấy Tiêu Dực, hai mẹ con bèn đi tới.
“Chào thầy Tiêu ạ.” Điền Tiếu Tiếu, vừa bị mẹ nuôi liếc một cái, lên tiếng chào Tiêu Dực.
“Đây là em gái của thầy Tiêu à? Dễ thương thật.”
Bên kia, mẹ nuôi của Điền Tiếu Tiếu đang hàn huyên với anh Tiêu Dực. Vu Dao cũng định hàn huyên với con bé một chút, lát nữa còn phải quay chung, tổng không thể lạnh nhạt được.
“Tiếu Tiếu, lâu rồi không gặp, còn nhớ chị không?”
“Hầy! Nhớ ư? Không chỉ nhớ đâu, cái roi của chị đến giờ em vẫn còn rành rành trước mắt.”
Khóe miệng Vu Dao giật giật. Xem ra ấn tượng để lại cho con bé sâu nhất lại là bộ dạng hung dữ nhất hồi trước. Chẳng lẽ con bé nghĩ mình có khuynh hướng bạo lực?
Nhớ lại lời mẹ nuôi con bé vừa nói “lịch kín”, Vu Dao định nói: “Hôm nay là lần đầu chị đóng phim, nếu có chỗ nào chưa tốt…”
Kết quả lại bị chặn họng: “Thôi thôi, khách sáo mấy câu đó làm gì. Chị đừng kéo chân em là được.”
Vu Dao á khẩu luôn. Mới có hai năm, Điền Tiếu Tiếu đã trải qua cái gì vậy? Sao từ một bé con hay mách lẻo lại trở nên nóng tính như thế này?
...
Chờ các diễn viên làm quen với nhau xong, việc quay phim tiếp tục.
“Cảnh 6, lần quay 19, bắt đầu!”
“Có lẽ là vì ông ấy còn có một đứa con gái phải chăm sóc.”
301 là trí não nhân tạo, là một cỗ máy. Các nhà nghiên cứu nói chuyện chưa từng nghĩ đến việc tránh né nó, vì vậy 301 biết rất nhiều chuyện của bọn họ, trong đó có cả cuộc sống của Ngôn Ninh.
“Không thể nào! Cả viện nghiên cứu chỉ có mình là đứa trẻ, ba cũng chỉ có mình là con gái.”
Sơ Tâm chưa từng thấy đứa trẻ nào khác trong viện. Ba sao có thể còn có một đứa con gái khác?
Nếu có, sao con bé lại chưa từng gặp?
301 không biết giải thích thế nào, đành chiếu lại những cảnh nó từng thấy bằng hình chiếu.
“Tiến sĩ Ngôn, anh nên thường xuyên đến thăm bé Sơ Tâm đi, con bé ngày nào cũng rất nhớ anh.”
“Ôi, chẳng phải Tịnh Tịnh bị bệnh phải nằm viện sao? Ngày thường tôi bận việc, đều là mẹ nó chăm sóc. Tôi có thời gian thì phải đi thăm hai mẹ con nó chứ, thật sự không rút người ra được.”
“Cũng đúng. Không biết khi nào Tịnh Tịnh mới chờ được trái tim thích hợp. Anh cũng đừng tạo áp lực quá.”
Sơ Tâm không dám tin nhìn hình chiếu, trong khoảnh khắc bỗng có chút không hiểu những lời họ nói là nghĩa gì. Ba chưa bao giờ nói với con rằng con còn có mẹ và một đứa con gái khác.
“Đây là cái gì?” Sơ Tâm nhìn 301, có vẻ nghi hoặc, lại như đang chờ nó phủ nhận điều gì đó.
“Là đoạn ghi hình ngày 17 tháng 1 năm 4050 theo Tinh lịch.”
Sơ Tâm nắm chặt tay, đột ngột đứng dậy: “Mình không tin, mình muốn đích thân đi hỏi ba!”
“Đây là đoạn ghi hình.” Ghi hình là ghi lại những chuyện đã từng xảy ra, không phải bịa đặt. 301 không hiểu vì sao con bé không tin một sự thật đã từng xảy ra.
“Trừ khi ba tự mình nói với mình, không thì mình vẫn không tin.” Nói xong, Sơ Tâm nhìn 301 một cái rồi quay người rời đi.
Nhưng 301 vẫn không biết rằng, đây chính là cuộc trò chuyện cuối cùng giữa họ.
...
Sau khi rời đi, Sơ Tâm không đến phòng 301 nữa. Con bé đợi ba đến viện nghiên cứu làm việc.
Trước đây, con bé cũng từng đứng ở góc tường chờ ba đi làm hết lần này đến lần khác, nhưng chưa bao giờ lên tiếng quấy rầy ba, chỉ lặng lẽ nhìn ba đi ngang, nhìn ba rời đi.
Lần này, con bé không chỉ đứng nhìn nữa, mà bước ra, tiến lại gần Ngôn Ninh.
“Ba...” Lời chất vấn đã đến bên miệng, nhưng Sơ Tâm bỗng sợ không nói ra được.
Thấy con bé đi tới, Ngôn Ninh nhíu mày, nghiêm khắc quở trách: “Ba đã bảo con đừng chạy lung tung rồi mà. Về phòng con đi, đừng làm ba lo.”
Sơ Tâm hơi tủi thân, nhưng nghĩ đến mục đích hôm nay, vẫn cố lấy hết can đảm: “Ba, con có một người chị hoặc em gái sao? Tên là Tịnh Tịnh.”
Ngôn Ninh biến sắc, giơ tay nắm chặt cánh tay Sơ Tâm, trầm giọng quát: “Ai nói cho con biết?!”
“Không ai nói với con cả, con chỉ nghe các chú các cô nói chuyện thôi. Chị ấy bị bệnh đúng không?” Lời đã nói ra, Sơ Tâm dứt khoát nói hết một mạch.
“Không liên quan đến con. Con chỉ cần ngoan ngoãn ở trong viện nghiên cứu là được. Về phòng con đi!”
Đúng lúc này có những người khác cũng chuẩn bị đi làm, nghe thấy động tĩnh bên này liền vội tới khuyên can.
“Ôi dào, lão Ngôn, anh so đo với trẻ con làm gì. Bé Sơ Tâm chẳng qua chỉ muốn nói chuyện với anh nhiều hơn thôi mà.”
Thấy có người khác tới, vẻ nghiêm khắc của Ngôn Ninh dịu bớt: “Ha ha, tôi đang bận đi làm mà. Con bé không nghe lời cứ chạy lung tung, tôi chỉ nói nó vài câu thôi.”
“Bé Sơ Tâm, ba cháu làm việc cũng thật sự bận. Một lát nữa là đến giờ làm rồi, để ba cháu tan làm rồi đến tìm cháu nhé. Đừng làm ba cháu giận.” Người này có lẽ là tuýp người thích hòa giải, khuyên cả hai bên.
“Con về phòng trước đi, ba tan làm sẽ đến tìm con.” Buông cánh tay Sơ Tâm ra, Ngôn Ninh vừa trò chuyện vui vẻ với đồng nghiệp vừa rời đi.
Sơ Tâm xoa cánh tay mình, không nói với ba rằng ba nắm làm con đau. Ngược lại, lúc này con bé cảm thấy trong lòng bỗng nhiên rất bình yên.
...
Bên kia, Ngôn Ninh đang trò chuyện với đồng nghiệp bỗng nhận được một cuộc điện thoại, đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc của vợ.
Nghe xong những gì vợ nói, Ngôn Ninh quay đầu nhìn về phía Sơ Tâm vừa nãy, ánh mắt trầm xuống...
