Chương 67: Như bị moi tim
“Tỉnh dậy……”
“Chủ nhân…… mau tỉnh dậy……”
Vu Dao cảm thấy có một giọng nói dường như vọng từ một nơi cực kỳ xa xôi, giọng nói quá mơ hồ, nghe không rõ. Cô muốn nghe rõ hơn, muốn đến gần, nhưng lại cảm thấy dường như mình không thể nào đến gần được.
……
Bạch Thư đến muộn, ở bên cạnh Dao Dao một lúc rồi vẫn không ngồi yên được, liền đi trao đổi với bác sĩ về tình hình cụ thể, xem có cách nào giúp cô tỉnh lại.
Ngồi cạnh giường cả đêm không ngủ, lo sợ Dao Dao xảy ra chuyện gì nữa, Tiêu Dực ánh mắt luôn dán lên người cô, trong lòng như treo một con dao, thỉnh thoảng lại đâm vào anh một nhát.
“Dao Dao, rốt cuộc em làm sao vậy, tại sao lại đột nhiên hôn mê?”
“Có phải đóng phim dọa em rồi không? Anh biết sai rồi, sau này nhất định không tìm em đóng loại kịch bản đáng sợ như vậy nữa.”
“Em tỉnh lại có được không……”
Đột nhiên anh như nhìn thấy gì đó, trợn to mắt, không dám tin mà dụi dụi đôi mắt đầy tơ máu, dụi đến mức càng đỏ hơn.
“Dao Dao! Em tỉnh rồi đúng không!?” Vừa rồi anh dường như thấy ngón tay Dao Dao động đậy, không biết là thật hay là ảo giác do anh quá mong chờ. Nhưng lúc này anh không muốn phân biệt thật giả, thận trọng tiến lên nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, mong cô có thể đáp lại anh.
Thời gian như bị kéo dài vô hạn, mỗi giây Dao Dao chưa tỉnh lại dường như đều thiêu đốt trái tim anh.
Vu Dao nghe như có ai đó đang gọi mình, cô muốn tỉnh lại, nhưng đôi mắt như bị một lớp vải bọc lại, thế nào cũng mở không ra. Nghe thấy giọng nói đau khổ của anh Tiêu Dực, Vu Dao cũng cảm thấy khó chịu vô cùng, dùng hết sức lực giãy giụa mới mở được đôi mắt. Cô tưởng mình đã mở rất to, nhưng thực ra chỉ là một khe hở nhỏ mà thôi.
“Anh Tiêu Dực……” Sau một đêm, cuối cùng Vu Dao cũng tỉnh lại, nhưng giọng nói yếu ớt vô lực.
“Dao……Dao Dao! Em tỉnh thật rồi!?” Tiêu Dực nghe tiếng ngẩng đầu nhìn lên, vẻ mặt kinh ngạc mừng rỡ. Muốn ôm cô, lại có chút không dám, sợ động tác quá mạnh sẽ làm cô bị thương, kích động đến nói lắp cả lời.
Vu Dao cảm thấy có gì đó không đúng, đưa mắt nhìn quanh một vòng, phát hiện bọn họ không còn ở trong đoàn phim, liền có chút nghi hoặc.
“Anh Tiêu Dực, không phải chúng ta đang quay phim trong đoàn sao, sao lại đến bệnh viện vậy?” Mùi vị và hình dáng xung quanh, cho dù biến thành phiên bản khoa học công nghệ cao của liên tinh, nhưng Vu Dao đã ở trong môi trường tương tự mấy năm, vẫn nhạy bén nhận ra nơi này đại khái là bệnh viện.
“Lúc trước em đang quay phim trong đoàn thì đột nhiên ngất đi, gọi thế nào cũng không tỉnh, suýt nữa dọa chết anh.”
“Việc quay phim là chuyện ngày hôm qua rồi, bây giờ em còn cảm thấy chỗ nào không khỏe không, có cần gọi bác sĩ đến xem không?” Tiêu Dực nói chuyện nhẹ nhàng, như thể sợ nói to một chút sẽ dọa đến cô.
Đúng lúc Bạch Thư và bác sĩ từ bên ngoài bước vào, vừa vào cửa đã nhìn thấy cô đã tỉnh táo. Trong khoảnh khắc đối diện với ánh mắt Vu Dao, Bạch Thư sững người một chút, lao lên một bước ôm chặt lấy cô.
“Dao Dao, em không sao thật tốt quá……” Giọng của Bạch Thư có chút run rẩy, trạng thái này khiến Vu Dao cũng giật mình.
“Bệnh nhân vừa tỉnh, anh nhẹ nhàng một chút, đừng dọa đến con bé!”
“Còn chưa tra ra nguyên nhân gây hôn mê đâu, lỡ bị kích thích mà xảy ra chuyện gì thì không hay.” Bác sĩ thấy vẻ mặt kích động của Bạch Thư vội khuyên một câu, cái này có khác nào vừa tỉnh đã bị bay vào lòng.
“Được được được, tôi sẽ nhẹ một chút.” Bạch Thư rốt cuộc vẫn quan tâm đến thân thể của Vu Dao hơn, nghe lời bác sĩ liền buông cô ra, nhưng vẫn khẩn trương nắm chặt một bàn tay cô không buông. Bàn tay còn lại nắm trong lòng bàn tay Tiêu Dực.
Liên tiếp nhìn thấy bộ dạng của anh Tiêu Dực và anh Bạch Thư, Vu Dao cảm thấy có chút mơ hồ, dứt khoát dời ánh mắt về phía bác sĩ trước mặt.
Bác sĩ thấy cô tỉnh lại thì thở phào nhẹ nhõm, nếu không thì bệnh nhân hôn mê đến bệnh viện, kiểm tra một trận mà không tra ra gì, vậy thì cũng quá vô dụng.
Phải biết bệnh viện của họ là nơi có y thuật cao nhất và nổi tiếng nhất toàn Nghệ Diễn Tinh, lên Tinh Võng tra bệnh viện Nghệ Diễn Tinh, hiện ra đầu tiên tuyệt đối là bọn họ. Bệnh nhân này lại là em gái của ảnh đế, nếu như lúc đó không tra ra được gì, mà người lại mất trong bệnh viện họ, xảy ra chuyện nào đó như biểu tình hoặc lên báo chí, thì họ cũng không dễ giải quyết.
Bất quá lúc này bệnh nhân đã tỉnh, mọi chuyện dễ xử lý hơn nhiều, người khác không biết cô ấy gặp phải chuyện gì, bản thân bệnh nhân luôn có thể cảm thấy chỗ nào không đúng. Bệnh nhân tự kể bệnh tình so với người nhà kể thay chân thật chính xác hơn nhiều, cũng tiện cho họ chẩn đoán.
“Bây giờ cô còn cảm thấy có chỗ nào không thoải mái, hoặc đau đớn không?” Cùng với sự kiên nhẫn hỏi han ôn nhu của bác sĩ, hai người anh cũng không dám chen lời, lặng lẽ lắng nghe, sợ cắt ngang tin tức quan trọng nào đó.
Vu Dao cẩn thận cảm nhận một chút, đưa tay đặt lên ngực, vẻ mặt có chút mờ mịt.
“Em cũng nói không rõ, chỉ là cảm thấy mình đã trải qua một giấc mơ rất rất dài, trong mơ dường như rực rỡ quái lạ, nhưng sau khi tỉnh dậy lại chẳng nhớ gì cả.”
“Trong lòng trống rỗng, như bị thủng một lỗ vậy.” Cảm giác đó không giống với cơn đau tim ở kiếp trước, mà là một cảm giác trống rỗng như thể cô thực sự bị ai đó moi tim trong phim.
“Ừm, có lẽ lúc kiểm tra nhịp tim hoạt động ổn định nên không tra ra, lát nữa đeo một thiết bị quan sát mini 24 giờ kiểm tra lại thử.” Sau đó bác sĩ lại hỏi vài thứ khác, Vu Dao ngoại trừ cảm thấy lồng ngực có chút kỳ lạ, thì không có chỗ nào khó chịu khác, nên đều lần lượt phủ nhận.
……
Vì đề nghị của bác sĩ, ba anh em lại ở bệnh viện thêm một ngày, cuối cùng vẫn không tra ra được gì, khiến hai người anh có chút bất mãn.
Họ còn muốn kiểm tra thêm một ít để phòng vạn nhất, khiến Vu Dao thấy buồn cười, vội ngăn lại ý định của họ.
Bệnh viện giường bệnh căng thẳng, ngày hôm sau ba người nhận được kết quả kiểm tra liền rời đi.
Kết quả là Bạch Thư và Tiêu Dực ở cổng bệnh viện lại cãi nhau, là anh Bạch Thư đơn phương lên án anh Tiêu Dực.
“Dao Dao còn bé làm sao! Vốn dĩ con bé đã yếu đuối hơn nhiều so với đa số Tân nhân loại, anh không có việc gì lại tìm nó đóng phim làm gì, chắc chắn là nó nhập vai quá sâu nên mới cảm thấy khó chịu ở ngực!” Không tra ra được gì, biết Vu Dao trước khi hôn mê là đang quay phim, Bạch Thư tức giận không thôi, đổ lỗi chuyện này lên đầu Tiêu Dực.
“Dao Dao, anh xin lỗi, anh không ngờ sẽ thành ra thế này……” Tiêu Dực cũng tưởng là do mình, muốn thanh minh cũng không biết thanh minh kiểu gì.
Nhưng Vu Dao không cho là do nhập vai hay tương tự, cảnh moi tim trong phim cô biết rõ là giả, chưa từng coi là thật.
“Anh Tiêu Dực, chuyện này không phải lỗi của anh, em rất thích đóng phim, rất vui.” Vu Dao ôm anh một chút, cố gắng giúp anh thoải mái hơn, đừng ôm hết trách nhiệm vào người.
Sau đó anh Bạch Thư và anh Tiêu Dực cãi nhau một trận, đòi đưa cô về, Tiêu Dực đuối lý nào có thể phản bác được, chỉ đành để người trong đoàn phim đến tìm anh bắt về.
Cứ như vậy, Vu Dao lại trở về nhà Bạch Thư.
