Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Cả Tinh Tế Tranh Nhau Nạp Tiền Nuôi Tôi Ở Hoang Tinh - Vu Dao > Chương 79

Chương 79

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 79 có bản audio.

Chương 79: Vik: Cẩn thận cái mạng nhỏ của ngươi

 

Hill và Seven đúng là sức sát thương hơi lớn.

 

Từ sau khi cảm thấy có gì đó không ổn, Vu Dao đã né tránh ba người gặp lần trước.

 

Ở riêng với Hill thì vẫn ổn, nhưng nếu chẳng may có hai, thậm chí ba người cùng xuất hiện, Vu Dao lại bị kéo vào một màn kịch nhỏ trong đầu.

 

Cốt truyện tuy khá thú vị, cảm giác bị ép nhìn cặp đôi cũng không làm cô khó chịu, thậm chí xem live còn hơi cuốn, nhưng cái cảm giác không thể tự chủ được vẫn khiến cô thấy hơi kỳ lạ.

 

Mình có thể chết đi rồi trọng sinh, lại còn có hệ thống, vốn đã rất thần kỳ, cho nên nếu có chuyện kỳ quái nào khác xảy ra, cô cũng chẳng ngạc nhiên.

 

Một cốt truyện học đường Mary Sue chuẩn mực như thế, không biết có phải nằm trong cuốn tiểu thuyết nào không, có ai đang đọc không, và cô – kẻ vô tình lạc vào – có bị nhìn thấy không.

 

...

 

Đại khái là vì vai nữ phụ ác độc này dùng khá thuận tay, nên Vu Dao trong ba ngày đã trải nghiệm năm lần kịch trong đầu, không khỏi cảm thán: một vở kịch thiếu nhi mà tiến triển lại dồn dập như vậy.

 

Mai là thứ Bảy, Hill vui vẻ chạy đến tìm cô, mời cô cùng tham dự tiệc tối hoàng gia vào ngày mai.

 

Vốn còn hơi không muốn đi, Mary Sue – nam nữ chính – tiệc tối hoàng gia, dù là bản thiếu nhi, nhưng chuyện gì sẽ xảy ra thì xem là biết, chẳng cần đoán.

 

“Bữa tiệc lần này là để chúc mừng Thái tử Vik khỏi bệnh xuất viện, cả lớp tớ đều đi, tớ cũng không có bạn nào khác, cậu đi cùng tớ đi mà~”

 

“Cậu nói Thái tử Vik cũng sẽ tham dự sao!?”

 

“Ừ ừ~”

 

Mấy ngày nay Hill đã nhìn ra Vu Dao là người thích được dỗ ngọt, không chịu bị ép, nên làm nũng vô cùng thuận tay.

 

“Được, tớ đi.”

 

Nhưng kể cả nếu cô ấy không làm nũng, thì khi biết anh Vik sẽ đi, Vu Dao cũng nhất định sẽ nghĩ cách tham dự, Hill chủ động mời lại còn đỡ việc.

 

...

 

Tề Phong đúng là con nhà truyền thông, tin tức cực nhanh nhạy.

 

Hill vừa rời đi không lâu, cậu ấy liền gọi video tới, tay còn giơ hai tấm thiệp mời, vẻ mặt có chút không đứng đắn.

 

“Vu Dao, tớ có hai tấm thiệp mời tiệc tối hoàng gia, ngày mai cậu có đi không? Anh Vik của cậu cũng đi đấy~”

 

“Không cần đâu, tớ đã có thiệp mời rồi.” Hill vừa nãy đã đưa cho mình một tấm.

 

Tề Phong chưa đạt được mục đích nên hơi thất vọng, dù Vu Dao cũng không nhìn ra cậu ấy có mục đích gì. Cuối cùng họ vẫn hẹn thời gian, mấy người quen biết sẽ cùng đến lúc đó.

 

Chỉ là không ngờ “mấy người quen biết” lại biến thành Vu Dao, Tề Phong, và cả Seven...

 

Ba người gặp nhau ở cổng lâu đài rực rỡ ánh đèn, ba người sáu mắt trừng nhau một hồi lâu vẫn không thấy Hill đến.

 

Điện thoại không nghe, tin nhắn không trả lời, bất đắc dĩ ba người chỉ đành vào trước.

 

Sau khi vào, Seven liền một mình rời đi, không biết làm gì.

 

May mà họ cũng không thân, ngoài thỉnh thoảng đóng vai “nữ phụ ác độc” ra, họ còn chưa từng nói chuyện, cũng chưa đến mức quen biết.

 

Vu Dao cũng không lo Hill chưa đến, nữ chính mà, luôn có mấy tình huống đặc biệt.

 

Quả nhiên, đến phút cuối cùng trước khi tiệc bắt đầu, Hill mới theo cha là Simon công tước xuất hiện lộng lẫy.

 

Vu Dao vội kéo Tề Phong lùi ra xa một chút.

 

“Cậu làm gì vậy?” Tề Phong đang ăn đồ vặt trên bàn bị kéo lùi ra sau mấy mét mới dừng, nhìn cây nĩa trơ trụi trên tay mà không nói nên lời.

 

“Không sao, không sao, bên này cũng có đồ ăn, chúng ta tránh xa ra ăn.” Không thì dễ bị hào quang to đùng kia chiếu vào.

 

Nữ chính quan trọng nhất đến rồi, tiệc cũng chính thức bắt đầu.

 

Là nhân vật chính của buổi tiệc tối này, anh Vik từ tầng hai đi xuống, đứng ở chỗ gần giống bục phát biểu trong đại sảnh tầng một, nói một tràng khách sáo.

 

Nghe thì từ ngữ hoa mỹ, văn chương trôi chảy, nhưng tóm lại nội dung đại khái là: cơ thể ta đã ổn hơn, dưỡng thêm hai ngày nữa là khỏi, cảm ơn mọi người đã quan tâm.

 

Có một ý chính như vậy mà nói liền một mạch hơn mười mấy phút, Vu Dao thật sự khâm phục phong thái lãnh đạo của anh Vik.

 

Thấy anh Vik nói xong liền xuống bục đi hàn huyên xã giao với những người lớn.

 

Đông người quá, Vu Dao cũng khó tìm anh ấy, bèn cùng Tề Phong trốn trong góc ăn uống chơi bời, tiện thể xem phim thần tượng thiếu nhi.

 

Vốn nghĩ trốn xa như vậy thì không bị vạ lây, nhưng rõ ràng cốt truyện rất thích dùng cô làm công cụ.

 

Cô không đi tìm Hill, thì Hill có thể đến tìm cô.

 

Vu Dao đã hơi quen với cảnh này, vô hồn bị lôi đi, điều duy nhất tốt đại khái là Tề Phong không bị hào quang chiếu tới.

 

Lại là một màn kịch trong đầu: Hill nói chuyện với Seven, một cô gái khác cũng muốn tìm Seven chơi.

 

Cuối cùng cô gái khoảng vai “nữ phụ” kia, chân trái dẫm lên chân phải rồi ngã xuống đất, làm rách lớp voan váy của Hill, sau đó cẩn thận xin lỗi Hill.

 

Động tĩnh bên này không nhỏ, anh Vik phát hiện liền đi tới, còn dặn người phục vụ đưa họ lên tầng hai thay quần áo.

 

“Anh Vik.” Vu Dao thấy anh ấy sau khi đến chỉ nhìn Hill, trong lòng có chút khó chịu.

 

Nghe cô nói, Vik chỉ khinh miệt liếc cô một cái: “Gọi ai là anh thế? Đừng có nhận bừa quan hệ, không thì cẩn thận cái mạng nhỏ của ngươi.”

 

Nói xong liền xoay người rời đi, Vu Dao nhìn bóng lưng anh ấy càng nghĩ càng giận, giận đến mức chu mỏ lên.

 

Hận không thể xông lên đá anh ta hai phát, thật quá đáng!

 

Nhưng cuối cùng Vu Dao cũng chỉ nhảy tại chỗ hai cái, giậm chân để trút giận.

 

“Đi! Thay quần áo!” Tiếng bước chân đạp xuống sàn kêu thình thịch.

 

Người phục vụ đưa họ đến một căn phòng trên tầng hai, mở cửa đợi họ vào rồi liền rời đi.

 

Bên trong là một căn phòng công chúa màu hồng phấn, mấy chiếc váy cũng màu hồng đáng yêu, rất hợp gu thẩm mỹ của anh Vik dành cho con gái.

 

“Chà! Nhà Thái tử lại có cả căn phòng như thế này, đẹp quá đi mất!”

 

Hill mê phong cách trang trí trong phòng không chịu nổi, đóng cửa rồi còn chưa vội thay đồ đã nhào lên giường lăn qua lăn lại, thậm chí còn muốn kéo cô cùng lăn.

 

“Vu Dao, cậu mau đến thử đi, giường này êm lắm, chắc chắn là giường lông tơ tốt nhất, Thái tử giàu thật.”

 

“Cậu mau dậy đi, đây là phòng của người khác, thay đồ rồi xuống dưới nhanh lên.” Cô còn muốn nhìn anh Vik thêm chút nữa.

 

Đã bao nhiêu ngày rồi, mới gặp được hai lần, mỗi lần đều ngắn ngủi chỉ vài câu.

 

“Thôi được.” Hill nói xong liền đứng dậy.

 

Nào ngờ căn phòng đột nhiên chìm vào bóng tối, Vu Dao sợ hãi hét lên một tiếng rồi cũng nhào lên giường: “A!”

 

“Vu Dao, cậu làm sao vậy!?” Hill không bị bóng tối đột ngột dọa sợ, ngược lại bị tiếng hét của cô làm giật mình, vội sờ soạng tìm đến người cô.

 

“Cậu không sao chứ!” Hill lắc lắc cô hỏi.

 

“Ổn, không sao.” Nếu không phải đời này không bị bệnh tim, với tính nhát gan của cô, chắc lúc này phải load lại game mất, dù không biết có còn cơ hội lần nữa không.

 

“Hill, cậu có nghe thấy tiếng gì không?” Vu Dao đột nhiên nghe thấy có âm thanh truyền vào từ ngoài cửa sổ, có vẻ cách âm của căn phòng rất tốt, chỉ lọt vào tiếng hét mơ hồ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi