Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Cả Tinh Tế Tranh Nhau Nạp Tiền Nuôi Tôi Ở Hoang Tinh - Vu Dao > Chương 81

Chương 81

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 81 có bản audio.

Chương 81: Vờ mất trí nhớ chẳng giống ai

 

“A!” Đột nhiên bị nhấc bổng, mà lại là tư thế kẹp nách quen thuộc, Vu Dao giãy giụa một phen.

 

“Em đừng bế kiểu này, đau bụng!”

 

Cánh tay Vik rất cứng, gắp cô lên ngang hông, cấn đến mức bụng cô như muốn lõm vào trong.

 

Nghe Vu Dao kêu đau, rốt cuộc Vik không thể phớt lờ, tiện tay quăng cô lên xoay một vòng chín mươi độ thành kiểu bế công chúa, Vu Dao suýt tưởng mình sẽ bị anh ném văng ra ngoài.

 

“Vu Dao!” Hai người vừa bước vào thì vừa lúc chạm mặt Hill Simon và Seven đi ra, thấy Vu Dao bị bế đi, Hill Simon kêu lên một tiếng.

 

“Đại hoàng huynh vãn an.”

 

“An gì mà an, nhìn ngươi có vẻ yên ổn được à? Mau dẫn bạn gái nhỏ của ngươi về đi, đừng ở đây quấy rầy ta!” Nói xong liền quay gót vào lâu đài.

 

“Hill Simon, tớ không sao! Cậu về trước đi!”

 

“Trật tự nào!” Vu Dao trong lòng anh Vik giãy giụa chào tạm biệt Hill Simon, nói xong lại bị anh ôm chặt hơn, ấn vào trong ngực.

 

Vu Dao lại bị anh mang đến căn phòng công chúa màu hồng khi nãy, ổ khóa cửa đã bị một thứ không rõ là gì dùng sức mạnh đập hỏng.

 

Vik nhìn ổ khóa hỏng, nụ cười có chút đáng sợ: “Xem ra thất hoàng đệ của ta sung sức thật, đúng là phải tìm cho nó một vị thầy dạy dỗ mới được.”

 

Trong phòng đã được thắp sáng trở lại, ánh đèn sáng trong mà không chói mắt, ngược lại còn có cảm giác ấm áp.

 

“Sao em lại nhảy lầu hả? Không biết nguy hiểm sao!?”

 

“Em…”

 

“Em gì mà em! Cửa đã khóa kín, bên trong cũng không có gì nguy hiểm, chạy lung tung cái gì? Nếu bị hải tặc Liên tinh bắt được, em chết lúc nào không biết!”

 

“Không phải, anh…”

 

“Anh gì mà anh! Biết sai chưa hả!”

 

Bị cắt ngang hai lần, Vu Dao tức đến nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt tay lại.

 

Nhịn được hai giây, cuối cùng vẫn không nhịn nổi, vừa nãy còn bị anh đặt ngồi trên giường, giờ cô trực tiếp nhảy dựng lên, dùng nắm đấm nhỏ thụi anh.

 

Nhưng Vik là thái tử đế quốc, sao có thể bị nắm đấm chậm chạp như vậy đánh trúng, anh đưa tay chộp một cái, ấn cô ngồi lại xuống giường.

 

Mặt Vu Dao phồng lên vì tức, Vik đưa tay véo má mềm của cô, ép miệng cô thành miệng cá vàng.

 

“Anh thả ra!” Vu Dao lúc này trong đầu toàn hình ảnh mình hung hãn vung tay đánh anh, nhưng hiện thực thường khác xa tưởng tượng, cô động đậy cũng không xong.

 

“Em ở trong phòng nhốt mình suy nghĩ lại, tự kiểm điểm đi, biết chưa?” Véo thêm hai cái nữa, anh mới hể hả đắc ý quay người bỏ đi.

 

Đi đến cửa muốn đóng lại, nhìn ổ khóa lắc lư đã hỏng, anh khựng lại một chút.

 

Ngẩng đầu nhìn vào, thấy Vu Dao hai chân đạp một cái hất tung giày ra, ngồi xếp bằng trên giường, tay thu vào tay áo, đáng yêu như một con mèo con trắng muốt.

 

Vik nhướng mày rồi mới rời đi.

 

Vu Dao ngồi xếp bằng tự giận dỗi một mình, đến khi chân tê mỏi mới chịu buông tha hình ảnh Vik bị đánh đến tội nghiệp trong đầu.

 

Vừa mới bị ám sát không lâu trước, anh Vik e rằng nhất thời nửa khắc không quay lại được.

 

Nhân lúc không có ai, Vu Dao đi vòng quanh phòng một phen.

 

Vừa rồi là cùng Hill Simon đến, chỉ liếc qua loa, tập trung vào việc thay quần áo, huống chi còn chưa kịp thay đồ thì cái gì cũng không thấy nữa.

 

Căn phòng đúng là rất màu hồng, nhưng không phải kiểu hồng Barbie chết chóc vì hồng quá đà, mà là màu hồng nhạt, trắng nhạt vừa đúng mức, chỗ nào cũng toát lên vẻ mộng mơ.

 

Vu Dao có chút tự luyến nghĩ, chắc đây là căn phòng anh chuẩn bị cho mình rồi.

 

Nếu không, anh Vik vừa không có bạn gái, cũng không có chị em gái, sao nhà anh tự dưng lại có thêm một căn phòng như thế.

 

Huống chi còn vừa khéo đặt mình vào căn phòng này, nhìn là biết có âm mưu từ trước.

 

Tự luyến một lúc, cảm thấy tâm trạng khá tốt, Vu Dao lẹp xẹp xỏ giày chạy ra cửa.

 

Phòng của mình, cửa bị Seven phá hỏng, cô cũng thấy xót, đúng là nên bảo anh Vik dạy dỗ cậu nam chính nhỏ đó một trận.

 

Nhìn ổ khóa lắc lư muốn rơi, Vu Dao đưa tay giật thử, định xem có kéo nó xuống được không, trụi lủi còn dễ nhìn hơn lúc lắc kêu răng rắc.

 

“Không phải bảo em ở trong phòng sao, muốn đi đâu?”

 

“A!” Trên đỉnh đầu đột nhiên vang lên giọng nói lạnh lẽo, dọa Vu Dao tim nhỏ đập thình thịch.

 

Ôm ngực quay đầu lại nhìn, mới phát hiện là anh Vik.

 

“Anh Vik, sao anh đi không nghe tiếng gì vậy! Dọa em chết khiếp!” Mà sao lại dùng giọng dọa người như thế chứ?

 

“Vậy đã dọa chết em rồi à? Anh thấy em sống sờ sờ ra đấy, hừ, lá gan thật nhỏ.” Nói xong liền bế cô lên.

 

Khi anh lại gần, Vu Dao mới nhận ra trên người anh Vik còn mang theo cảm giác lạnh buốt, cùng mùi khói súng không biết dính từ đâu.

 

Chắc vừa từ đâu đó ra, còn chưa kịp thay quần áo và rửa ráy.

 

“Anh Vik, em tự đi được, không cần bế đâu.”

 

Cô đã sáu tuổi rồi, là một cô bé không còn thích hợp để bế nữa, chẳng hiểu sao các anh đều thích bế cô đến vậy.

 

Nếu không phải chỉ có một cơ thể, cô cũng muốn ôm thử mình một cái, xem thử mình có thật sự đáng ôm đến vậy không.

 

“Ừ, em tự đi được, nhưng anh không muốn.” Trước đây lúc nào cũng nhìn người khác trên màn hình bế qua bế lại, còn có thể véo mặt xoa đầu, anh hận không thể chặt phăng tay bọn họ.

 

Giờ vất vả lắm mới gặp được em, thế mà còn phải nhịn suốt từng ấy thời gian, trời biết mỗi lần nhìn thấy Dao Dao là anh thèm đến mức như có gì cào xé trong lòng.

 

Lần này nhất định phải bù lại tất cả những gì còn thiếu: hôn hôn, ôm ôm, bế lên cao, véo má, vuốt tóc, thiếu thứ nào cũng không được, còn phải chụp ảnh gửi cho ba tên kia.

 

Lúc trước làm anh ghen tị đến phát điên, bây giờ phải trả lại toàn bộ gấp bội; bọn họ làm mùng một, mình làm rằm, công bằng phải không nào.

 

Vừa xuống giường chưa được một phút, lại bị anh Vik đưa về giường, Vu Dao có phần bất lực, sớm biết thế thì thôi chẳng xuống nữa.

 

“Anh Vik, sao anh về nhanh vậy?” Cô tưởng phải lâu lâu, còn đang tính xem có nên tự ra ngoài tìm chút gì đó ăn khuya không.

 

Vik đùa cợt nhìn cô, ngồi xuống bên giường, một tay vừa véo má cô vừa nói:

 

“Em ở đây một mình, nếu anh không về nhanh, nơi này nguy hiểm như vậy, anh sao yên tâm được, em nói xem có phải không, bảo bối Dao Dao?”

 

Rõ ràng anh đang cười, nhưng lại khiến Vu Dao cảm thấy hơi nguy hiểm, đến mức không dám trả lời.

 

Mà anh Vik bày đặt học theo anh Tiêu Dực làm gì, sao lại thích véo mặt thế, còn học anh Tiêu Dực gọi cô là bảo bối, nghe mà cô vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng.

 

“Anh đừng véo nữa, mặt sắp trầy da rồi.” Véo thì véo, cớ sao dùng sức mạnh vậy.

 

“Bọn họ thì được véo, được ôm, được hôn, còn anh thì không, lúc trước em nói thương anh nhất là lừa anh à?” Ánh mắt nheo lại, hung dữ như muốn ăn thịt người.

 

“Không có... Anh cứ véo đi, em không nói nữa...” Vu Dao gần như muốn lặn mất tăm, quả nhiên là một nhà, lúc nãy cô còn hả hê khi thấy Hill Simon bị tra hỏi, giờ đến lượt cô cũng dính câu hỏi sinh tử.

 

Đến khi Vik cuối cùng đã xoa bóp, véo veo, ôm ấp thỏa mãn rồi, anh mới dừng tay hỏi: “Nhìn ra từ khi nào?”

 

Vu Dao vừa nãy còn bị nhào nặn như đồ chơi đến muốn lặn mất tăm, phút chốc trở nên phấn chấn hẳn lên, hỏi đúng người rồi, cô đã muốn than vãn từ lâu.

 

“Hê hê ~ Anh Vik tưởng anh giả vờ hay lắm sao? Thật ra em nhìn ra anh không mất trí nhớ từ lâu rồi, anh giả vờ quá giả, chẳng giống tí nào.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi