Chương 93: Tựa như đã từng quen
Bốn người anh vì vấn đề này mà căng thẳng như sắp động thủ. Anh Tiêu Dực và anh Bạch Thư thì còn đỡ, nhưng anh Vik và anh Tử Hiên thật đúng là nước với lửa, không ai chịu nhường ai.
Vik gần như nổ tung, chỉ vào Cố Tử Hiên nói:
“Anh đủ rồi đấy!”
“Vừa nãy anh cố tình ngồi giữa tôi và Dao Dao, không cho tôi gần em ấy, thậm chí còn đích thân đút cho Dao Dao ăn ngay trước mặt tôi!”
“Dao Dao từng nói tôi là người anh mà em ấy yêu nhất, anh đứng thứ hai là cùng. Bây giờ còn muốn cướp Dao Dao, không cho em ấy đến Đế quốc. Anh chính là ghen tị vì Dao Dao thích tôi!”
“Hơn nữa Luther Murian – kẻ chủ mưu – đã bị bắt. Trở về tôi sẽ lên ngôi vua, sẽ không còn ai có thể làm hại Dao Dao nữa.”
Vik đã quyết định, lần này trở về sẽ lập tức kế vị.
Phụ hoàng đã yếu từ lâu, mấy năm nay mọi chuyện quốc sự đều do hắn xử lý. Người ngoài cứ tưởng chức Thái tử này là do phụ hoàng ban, nào có biết ông lão đó đến cả việc ra lệnh cũng không làm nổi.
Tất cả chuyện này đều do hắn đứng sau thao túng, lúc nào lên ngôi do hắn tự quyết.
“Yêu anh nhất? E là không đâu. Một người anh đã để Dao Dao rơi vào hiểm cảnh thì Dao Dao không cần.”
“Hơn nữa, lên ngôi vua càng nguy hiểm hơn chứ. Kẻ rình rập đâu có ít, trong lịch sử Đế quốc có nhiều vị vua bị ám sát, cần tôi liệt kê từng cái một không?”
Muốn đưa Dao Dao về thì đã sao? Anh có thể chăm sóc em ấy thật tốt, tuyệt đối sẽ không để em ấy chịu dù chỉ một chút tổn thương, kể cả chính anh cũng không được phép.
Hơn nữa, kẻ địch mới hiểu rõ kẻ địch nhất. Vua đương nhiệm của Đế quốc đã hai năm không lộ diện, cho dù còn sống, e là cũng chẳng có gì tốt đẹp.
Tuy hiện tại trông Vik có vẻ bình tĩnh, nhưng mấy năm trước, vì mẹ đẻ chết thảm, cả Đế quốc từng chứng kiến sự điên cuồng của hắn. Đến mức ai cũng kiêng nhắc đến quãng thời gian đó.
Dù hắn đối với Dao Dao là thật lòng, nhưng có một thì có hai. Ai có thể đảm bảo sẽ không có kẻ vì muốn đối phó với Vik mà nhắm vào Dao Dao?
Vik không nhịn được nữa, bàn tay buông bên cạnh siết chặt kêu răng rắc.
Cố Tử Hiên cúi mắt nhìn một cái, khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau như bắn ra tia lửa. Bỗng nhiên, cả hai cùng lúc ra tay đánh nhau.
Vu Dao ngẩn người: nói thì nói, sao lại đánh nhau thế này!?
Hai người đánh nhau quá dữ dội, Vu Dao không chen được lời nào. Với tốc độ và động tác như vậy, dù cô có muốn học nữ chính phim thần tượng đứng vào giữa khuyên can, cô cũng không kịp nhìn họ đánh đến đâu.
Tiếng đấm trúng thịt, tiếng chân tay va chạm nặng nề. Nếu cô thật sự đứng vào giữa, hai người anh không kịp thu tay thì chắc cô phải lên trời ngay tại chỗ mất.
Cảnh đánh nhau làm Vu Dao hoa cả mắt, vậy mà anh Tiêu Dực vẫn ngồi đó vừa xem vừa bình phẩm.
“Quả nhiên xứng danh Chiến Thần, động tác không hề chậm trễ.”
“Đã làm được Thái tử, thậm chí là vua tương lai, quả nhiên không phải hạng vừa. Lại có thể đánh ngang tay với Chiến Thần, ít nhất cũng là cấp SSS.”
Bạch Thư đứng bên cạnh nhìn họ đánh nhau, lòng khá vui. Nếu hai người đánh đến cùng tàn cùng tổn, anh ấy có thể đưa Dao Dao về.
Vu Dao nhìn bốn người này mà gần như chán đời. Cô sai rồi, cô không nên trông chờ vào chuyện hòa bình. Nhân vật chủ chốt của các nước đối địch làm sao có thể hòa bình ngồi chung một bàn được.
Vu Dao lo lắng chạy quanh bên cạnh, khuyên bảo mãi họ vẫn không nghe. Cô chợt cảm thấy mình thật sự không hợp chốn này.
Nhưng người ta vẫn nói, đã không ngăn được thì hãy tham gia cùng họ!
Vu Dao hít một hơi thật sâu rồi hét lớn:
“Em thích anh Bạch Thư nhất! Anh Bạch Thư siêu dịu dàng mà lại không thích đánh nhau!”
Hét xong, cô lập tức chạy đến bên Bạch Thư, nhảy lên ôm chầm lấy anh.
Bạch Thư sững người một chút, nhưng vẫn theo phản xạ đón lấy Vu Dao, sợ cô ngã.
“Anh Bạch Thư tốt nhất ~”
Vừa nói, Vu Dao vừa cọ loạn một hồi, giống hệt một con mèo nhỏ dính người, kêu meo meo cọ vào chủ, muốn chủ ôm thêm, vuốt thêm, đáng yêu chết đi được.
Bạch Thư cảm thấy tim mình như ngừng đập, người vừa tê vừa nhột. Anh không nhịn được bế cô lên cao hơn một chút, dùng má cọ vào mái tóc mềm mại trên đỉnh đầu cô.
Tiêu Dực ngơ ngác nhìn hai người. Khi phản ứng lại, anh vừa rung động vừa tủi thân. Cho dù muốn ngăn bọn họ đánh nhau thì sao không ôm anh chứ? Nếu ôm anh, muốn cọ thế nào cũng được, anh tuyệt đối phối hợp.
“Cục cưng Dao Dao, sao em có thể chỉ thích mỗi anh Bạch Thư chứ? Anh cũng muốn!”
Thế là biến thành hai người cùng nhau trêu mèo... không, là cùng nhau nựng nịu Dao Dao.
Không biết từ lúc nào, hai người kia đã dừng tay. Cả hai đều đen mặt nhìn về phía bên này.
Vu Dao lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, bảo anh Bạch Thư thả cô xuống. Bạch Thư vừa được tỏ tình, lại được ôm ấp cọ cọ, tâm trạng vui vẻ lạ thường. Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống, còn không quên vuốt lại mái tóc hơi rối của cô.
Vu Dao biết các anh đều nghĩ cho sự an toàn của cô. Nhưng Liên bang và Đế quốc là hai nơi khác nhau, cô không thể tự chia mình thành hai nửa, hay nhân bản thêm một bản, mỗi bên một người được.
“Anh Tử Hiên, anh Vik, hai anh đừng tranh nữa. Anh Vik sắp lên ngôi rồi, em đương nhiên phải đến.”
“Huống chi chúng ta đã nói với nhau rồi mà, học kỳ này em ở chỗ anh Vik, sao có thể nuốt lời được?”
Nói cho cùng, chuyện ở đâu vẫn phải theo ý Vu Dao. Nếu vì bị kẻ địch bắt một lần mà cô chọn không đến Đế quốc, e là anh Vik sẽ rất tổn thương.
……
Cuối cùng, bữa cơm anh em này chẳng mang lại tác dụng thực tế nào, thậm chí còn leo thang thành một trận đánh nhau. Tác dụng duy nhất có lẽ là giúp Vu Dao được ăn no.
Bốn người anh của cô hoàn toàn không muốn nói với nhau thêm hai lời. Điều này khiến Vu Dao bỗng thấy nhớ cái không khí tình người ở Lam Tinh.
Dù hợp chuyện hay không, dù quen hay lạ, vài người ngồi vào mâm là không khí đã náo nhiệt. Người lạ mới gặp một lần cũng có thể trò chuyện như anh em ruột.
Nào giống bữa cơm này của cô, làm sao náo nhiệt nổi, suýt nữa thì đóng băng.
“Cục cưng Dao Dao, anh khó khăn lắm mới gặp được em một lần, vậy mà lại phải chia tay. Anh buồn lắm! Hay là anh theo em đến Đế Tinh ở luôn nhé?”
Trước khi chia tay, Tiêu Dực lưu luyến ôm Vu Dao giả vờ khóc. Nếu không phải ở Liên bang vẫn còn công việc, anh nhất định sẽ theo Vu Dao đến Đế Tinh.
“Hừ, anh muốn đi thì tự đi. Nhưng chỗ ở phải tự tìm, nhà tôi không chào đón anh đâu.”
Đồ dính người như vậy, nếu thật sự chen vào giữa mình và Dao Dao, độ sáng chắc còn hơn cả mặt trời. Vậy thì làm sao anh còn có thể hôn hít, ôm ấp, bế bổng Dao Dao nữa.
Bạch Thư ngồi xổm xuống dịu dàng nhìn cô, nắm tay Vu Dao một cái:
“Không vui thì quay về.”
Chỉ cần Dao Dao quay đầu, anh ấy vẫn luôn ở đó.
Cố Tử Hiên thì bắt đầu lật giở cửa hàng hệ thống. Để phòng chuyện tương tự xảy ra lần nữa, anh lại mua thêm một đống vũ khí và đồ bảo hộ cho cô.
Vu Dao nhìn đống vũ khí chất thành núi trong túi đồ, cảm thấy cả đời mình cũng không dùng đến, bất lực vô cùng.
“Anh Tử Hiên, không cần mua nữa đâu, thật sự đủ rồi.”
“Em vẫn quá yếu. Không có thực lực đủ thì phải học cách dùng ngoại vật để tự bảo vệ. Anh chưa thấy ai ngốc đến mức vũ khí cũng không biết dùng.”
“... Vâng, em ngốc.”
Chỉ có ngần ấy thời gian để tự cứu mình, cô làm sao ngờ được bộ đồ phi hành gia lại dày đến thế chứ.
Cố Tử Hiên liếc Vik một cái đầy cảnh cáo, rồi mới xoa đầu Vu Dao vẫn đang hơi ngơ ngác:
“Có nguy hiểm gì nhất định phải nói với anh ngay, biết chưa? Chỉ cần anh còn sống, anh nhất định sẽ chạy tới cứu em.”
“Dạ, anh Tử Hiên, em nhớ rồi.”
Cố Tử Hiên nhìn cô nghiêm túc, đợi đến khi cô trả lời mới đứng dậy, không ngoảnh đầu mà rời đi.
Cứ thế, Vu Dao theo anh Vik trở về nhà trong Đế quốc.
Lần trước, anh Vik chỉ trong một đêm đã giải quyết cả một đống chuyện. Lần này, anh nói về là kế vị, cũng nhanh như chớp.
Ngày về đầu tiên, anh đã công bố với toàn Đế quốc một loạt tội trạng của Luther Murian. Ngày thứ hai, lễ đăng quang được cử hành.
Cùng với lễ kế vị của anh Vik còn có lễ phong công chúa. Vậy nên suốt cả buổi lễ, anh Vik đều bế cô.
Trong thời đại Liên tinh, lễ kế vị của đế vương Đế quốc đều được phát trực tiếp. Dáng vẻ được nắm tay, được bế của Vu Dao không chỉ khiến các quan chức dự lễ nhìn thấy mà còn bị phát ra qua phòng phát sóng trực tiếp.
Vu Dao ngượng đến mức không biết để mắt vào đâu.
“Anh Vik, thả em xuống đi. Em nặng lắm, bế mãi sẽ mệt.”
Trang phục trong lễ kế vị đều là đồ đặc chế, vô cùng long trọng. Dù ngượng muốn vò áo, Vu Dao cũng không dám động tay, chỉ có thể nhẹ nhàng vịn vai anh Vik.
“Cái thân hình bé xíu này của em, anh bế mười đứa cũng không mệt, huống chi chỉ một mình em.”
Hôm nay tâm trạng Vik đặc biệt tốt, ngay cả giọng nói cũng dịu dàng hẳn.
“Dao Dao, từ nay em sẽ là công chúa tôn quý nhất Đế quốc của chúng ta.”
“Anh sẽ mãi mãi bảo vệ em. Anh và Đế quốc chính là chỗ dựa của em.”
Phòng phát sóng trực tiếp trung thực ghi lại tất cả, gây nên làn sóng dư luận lớn trên mạng.
Hashtag #Anh sẽ mãi mãi bảo vệ em, anh và Đế quốc chính là chỗ dựa của em# gần như chỉ trong một giây đã leo lên top xu hướng toàn mạng.
Vu Dao nhất thời trở thành đối tượng ngưỡng mộ của tất cả mọi người khắp Liên tinh. Ai mà không muốn được như cô, có cả một nhóm anh trai đại lão cưng chiều, đúng là nằm không cũng thành người thắng cuộc đời.
Lễ kế vị không phải chỉ đơn giản đi một vòng là xong, mà còn có rất nhiều bước rườm rà.
Ngoài nghi thức ngày đầu tiên, phía sau còn có hai ngày tiệc tối. Mệt mỏi cả một ngày, Vu Dao vừa nằm xuống giường đã nhanh chóng chìm vào giấc mộng.
……
Trong mộng mờ mịt, những tòa kiến trúc đều mơ hồ biến dạng, không nhìn rõ.
Vu Dao luôn cảm thấy nơi này quen thuộc, dường như mơ hồ biết đây là đâu, nhưng trong trí nhớ lại chẳng tìm ra chút gì liên quan.
Bên ngoài có cả một mảng bóng người mờ mờ đang quỳ, khiến Vu Dao hơi sợ.
Đầu óc Vu Dao chậm chạp, cô đi theo một sức hút kỳ lạ trong lòng, từng bước từng bước bước lên những bậc thang, cho đến tận trên cùng mới nhìn thấy anh Vik trong bộ đồ đen.
Trong thế giới mờ ảo biến dạng kia, anh Vik là người duy nhất trông chân thực đến lạ.
