Chương 96: Không, em không muốn
Khi ngủ, khuôn mặt Dao Dao vừa mịn vừa mềm, còn ấm áp.
Cảm giác mềm mại này quá tuyệt vời, Vik cảm thấy mình hơi nghiện, không kiềm chế được mà chạm hết lần này đến lần khác, còn nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay xoa xoa, vuốt vuốt.
Kết quả là có lẽ vì sự quấy rối của anh quá đáng, Dao Dao nhắm chặt mắt, cau mày, chu môi, trông tội nghiệp như một chiếc bánh bao nhỏ.
Nhìn biểu cảm đáng yêu của cô bé, Vik còn muốn sờ vào khuôn mặt phồng lên của cô, nhưng Vu Dao lại giơ tay che mặt mình lại.
"Ưm..." Vu Dao cảm thấy mặt mình cứ bị chọc chọc ấn ấn, cuối cùng cũng bị quấy rầy đến tỉnh giấc.
Cảm thấy mặt có gì đó là lạ, Vu Dao dùng tay mình ngăn cản sự đụng chạm của anh.
Nhưng Vik đang đắm chìm trong dáng vẻ đáng yêu của Dao Dao, làm sao có thể dừng lại dễ dàng như vậy, khóe môi nhếch lên nụ cười tinh nghịch, lại dùng đầu ngón tay chọc vào mu bàn tay nhỏ bé của cô.
Chọc một lúc thấy cô không phản ứng, anh liền lần lượt chọc và xoa vào các lõm ở khớp tay của Dao Dao, còn từng nhịp ấn vào móng tay cô, nhìn màu sắc móng tay chuyển từ trắng sang hồng.
Vu Dao không thể ngủ tiếp được nữa, lăn một vòng thoát khỏi vòng tay của anh Vik, ngồi bật dậy, nhìn anh với ánh mắt oán trách.
"Anh Vik!"
Vik nhìn vẻ mặt giận dữ, như thể bị bắt nạt mà không thể phản kháng của cô, nhìn mà hơi nghiện, muốn bắt nạt thêm một chút.
"Em còn chưa trả phí xuất hiện cho anh đâu. Dù sao anh cũng đã ngủ cùng em cả đêm, vậy mà em vừa tỉnh dậy đã lật mặt không quen biết."
"Chuyện này rất nghiêm trọng, nếu Dao Dao không cho anh một nụ hôn chào buổi sáng, anh sẽ buồn đến mức không ăn nổi đâu."
Vu Dao trợn tròn mắt, cảm thấy công phu chụp mũ ngược và được nước lấn tới của anh đúng là xuất thần nhập hóa.
"Vậy thì anh đừng ăn nữa, em thấy anh Vik trông cũng chẳng giống người đói chút nào." Rõ ràng là no quá rảnh rỗi sinh chuyện.
Cứ tưởng anh sẽ tiếp tục dùng lời lẽ đối chọi với mình, nhưng không ngờ hôm nay anh Vik lại không nói xóc nữa, nụ cười tắt dần, anh từ từ tiến lại gần cô.
Đến khi hai người chỉ còn cách nhau khoảng hai nắm tay, Vu Dao nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, còn anh thì cũng kiên định nhìn lại Dao Dao.
Hai người trợn mắt nhìn nhau một lúc lâu, cho đến khi Vu Dao không nhịn được mà chớp mắt...
Vu Dao cảm thấy mình không chịu nổi ánh mắt của anh Vik, có linh cảm rằng hôm nay nhất định phải có nụ hôn chào buổi sáng, nếu không thì anh sẽ cứ nhìn mình như vậy mãi.
"Thôi được, em nhận thua." Cô bất lực thở dài, khẽ rướn người lên hôn lên má anh Vik.
Mặt của Vik không ấm như cô, mà có chút mát mát, giống như một khối ngọc không quá lạnh.
Vì sự chênh lệch nhiệt độ, cảm nhận của Vik trở nên vô cùng rõ ràng, anh cảm thấy mặt mình như bị một cục bông nóng búng vào rồi nhanh chóng tách ra.
Theo sự chạm rồi rời của cục bông đó, ánh mắt Vik càng lúc càng sáng, tim như đập hụt một nhịp.
Anh nhanh như chớp xỏ giày, bế thốc Vu Dao lên rồi mang vào phòng vệ sinh, mặt mày không giấu được vẻ đắc ý: "Rửa mặt đi, lát nữa xuống ăn sáng."
Anh đã mở sẵn camera từ trước đó rồi, cảnh Dao Dao ngủ ngon lành trong lòng anh, hai má hồng hồng, cảnh Dao Dao chủ động hôn anh đều đã được quay lại hết.
"Lát nữa gửi cho Cố Tử Hiên, làm cậu ta không ăn nổi cơm!"
"Hừm hừm..." Nghĩ đến cảnh mình và Dao Dao vui vẻ ăn sáng, còn Cố Tử Hiên thì tức giận ném đũa khi xem video, Vik không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Vu Dao nghe anh cười mà bất lực: "Anh Vik, em vẫn chưa đi giày."
Bây giờ cô chỉ mặc mỗi bộ váy ngủ, chưa kịp làm gì thì đã bị anh Vik bế sang đây.
Vik lúc này mới nhớ ra, cúi đầu nhìn vào lòng mình, vừa nãy anh quá kích động nên quên mất Dao Dao không đi giày.
"Hay là cứ rửa vậy đi." Dù sao bệ rửa mặt cũng rất rộng, Vik đặt Dao Dao lên đó, cũng không chiếm chỗ bao nhiêu.
Dao Dao thấp bé, ngày thường rửa mặt đều dùng chậu nhỏ xúc nước để rửa, đột nhiên ngồi lên bệ rửa mặt, cô thấy hơi không quen, có cảm giác như trải nghiệm thị giác trên Tinh Võng bị kéo cao lên vậy.
"Không, em muốn đi giày." Ngồi trên bệ mà rửa, lỡ may cô bị ướt mông thì sao.
Dù bây giờ cô mới sáu tuổi, chưa cần kiêng kị nam nữ, nhưng cô vẫn cảm thấy cái mặt đã rơi xuống đất thì cũng nên nhặt lên dùng lại.
"Không, em không muốn đi giày." Chân Dao Dao đáng yêu như vậy, nhỏ nhắn đầy đặn, ngón chân tròn tròn, giống như trong tranh, đáng yêu không chịu nổi, anh còn muốn ngắm thêm vài lần.
"Em muốn." Vu Dao kiên quyết bảo vệ quyền lợi của mình.
"Em không muốn." Nhưng rõ ràng trước mặt anh Vik, cô không có quyền lợi gì.
Bệ rửa mặt cao như vậy, cô không thể nhảy xuống bằng chân trần, lỡ trượt chân thì sao, tuy anh Vik chắc chắn sẽ đỡ lấy cô, nhưng tưởng tượng một chút, Vu Dao vẫn quyết định nghe theo lòng mình.
"Thôi được, em không muốn." Vu Dao cảm thấy mình oan ức muốn chết, đến giày cũng không cho đi.
Vik cao hơn nhiều so với Dao Dao đang ngồi trên bệ rửa mặt, anh cúi mắt lén quan sát dáng vẻ vừa giận vừa oan ức mà không nói nên lời của cô, trong lòng đang cười ha hả mà mặt ngoài vẫn tỉnh khô.
Cười một lúc, thấy Dao Dao giận đến mức không thèm nói chuyện với mình, lần này anh không cười nổi nữa.
"Dao Dao?" Vik chọc chọc vào má Vu Dao.
Kết quả là Vu Dao giơ hai tay lên, dùng lòng bàn tay che mặt không cho anh chọc, còn vặn mông một cái rồi quay người sang hướng khác, không đối diện với anh nữa.
...Xong rồi.
"Giận rồi à? Vậy anh đưa em đi mang giày nhé?" Anh chỉ muốn trêu Dao Dao một chút thôi, không ngờ lại làm cô không vui.
"Em không muốn đi giày!" Vu Dao quay đầu trừng mắt nhìn anh một cái rồi lại quay đi.
"Ơ... ừ, em không muốn, anh muốn, được chưa?"
Vu Dao không nói gì, Vik coi như cô đồng ý, lại muốn bế cô, nhưng Dao Dao không chịu để anh bế.
Ngay lúc này, Cố Tử Hiên bất ngờ gửi lời mời gọi video đến, Vik vốn đang bực bội trong lòng, liền tắt máy ngay.
Vik chẳng muốn gặp hắn, càng không muốn để hắn thấy cảnh mình trêu Dao Dao giận dỗi. Không thì với cái lòng dạ đen tối của Cố Tử Hiên, hắn không biết chừng sẽ cười thầm mình.
Nhưng chỗ anh không kết nối được, Cố Tử Hiên lại có thể gửi video cho Dao Dao.
Quả nhiên, chưa đầy vài giây, bên Dao Dao đã nhận được lời mời gọi video.
"Dao Dao, em không vui sao? Có phải Vik Murian bắt nạt em không?"
Nhìn video Vik gửi đến, trong lòng anh thấy hơi chua xót, có chút khó chịu, nhưng dáng ngủ của Dao Dao quả thực rất đáng yêu, anh lại không kìm được mà xem đi xem lại.
Nhưng đoạn video ngắn ngủi này chỉ khiến anh càng xem càng ngứa ngáy, càng xem càng muốn đánh Vik.
Vì vậy anh mới gửi cuộc gọi video qua, nào ngờ lại thấy dáng vẻ oan ức đến rơi nước mắt của Dao Dao.
Nếu không phải vì không ở bên cạnh Dao Dao, anh nhất định sẽ đánh cho Vik một trận thừa sống thiếu chết, rồi mang Dao Dao về.
"Dao Dao, nếu ở bên đó không vui thì em về Liên bang nhé."
