Chương 15: Tôi Nghi Ngờ Cô Đang Chọc Tôi
Diệp Văn Kiệt chật vật lăn một vòng trong bùn đất, suýt soát tránh được cọc gỗ nhọn đâm thẳng vào tim mình.
Nhưng đồng đội của anh thì không được may mắn như vậy.
Một sợi dây leo đầy gai quấn chặt lấy người đồng đội bên cạnh anh, kéo về phía xa.
Gai gỗ đâm sâu vào da thịt, máu chảy đầm đìa.
“Đông Tử!” Diệp Văn Kiệt trợn trừng mắt, hét lên.
“Đội trưởng… anh mau đi đi, con xác sống này điều khiển được dây leo, chúng ta không phải đối thủ của nó.”
Sắc mặt Đông Tử lập tức tái nhợt.
Mấy đồng đội bị dây leo trói buộc bên cạnh Đông Tử đã sớm mất ý thức.
Lúc này sống chết không rõ.
Diệp Văn Kiệt không cam tâm, dùng dị năng hệ Lôi tạo ra một luồng sét, bổ về phía con xác sống trốn sau bụi dây leo.
Một tia sét tím to bằng ngón tay út, trước khi bổ trúng mục tiêu, đã bị mấy sợi dây leo to chắc chặn lại.
Tia sét lóe lên rồi tắt, đám dây leo “lá chắn” mất đi sinh lực, hóa thành tro đen.
Diệp Văn Kiệt thấy một đòn không trúng, rút thanh kiếm bên hông ra, cẩn thận né tránh những dây leo quấn quanh, xông về phía con xác sống đang ẩn nấp.
Trong cơn mê man, Đông Tử thoáng thấy bóng dáng đội trưởng, giật mình khiến ý thức đang mơ hồ lập tức tỉnh táo lại.
“Đội trưởng, cẩn thận sau lưng!”
Diệp Văn Kiệt lao người xuống đất, suýt soát tránh được chỗ yếu hại, nhưng cánh tay vẫn bị mũi gai cứa một vết thương sâu, máu phun ra.
Vô số dây leo như những con rắn linh hoạt, giăng thành lưới trời lưới đất muốn bắt gọn anh.
Diệp Văn Kiệt không còn đường chạy, nhưng vẫn nắm chặt kiếm trong tay, chém tới tấp vào dây leo.
Chưa đến giây phút cuối cùng, anh sẽ không bỏ cuộc.
Người lính, chỉ có thể chết trận, chứ không thể sống nhục.
“Đội trưởng…”
Đông Tử nước mắt đầy mặt, tuyệt vọng nhắm mắt.
Ngay khi cọc gỗ nhọn sắp đâm trúng tim Diệp Văn Kiệt, một bóng trắng lướt qua như cơn gió.
Đám dây leo đang giở trò trước mặt anh bị chém đứt đồng loạt.
Rào rào rơi đầy đất.
Diệp Văn Kiệt thoáng sững sờ.
Cô gái cau mày, quát lên: “Anh đứng ngẩn người ra đó làm gì? Mau giúp một tay diệt con quái xấu xí kia đi!”
Con quái xấu xí mà cô nói đến dĩ nhiên là con xác sống hệ Mộc cấp 1 trốn sau bụi dây leo.
Nó toàn thân xanh lè, trên người nhô lên từng cục u thịt.
Bảo nó giống con cóc, mà con cóc biết chắc cũng phải khóc.
Diệp Văn Kiệt nhanh chóng lấy lại trạng thái, gia nhập chiến đấu.
Anh dùng toàn lực chém thật mạnh vào đám dây leo đang ào tới.
Giọng nói thanh thoát, dễ nghe của cô gái vang lên bên tai anh: “Bắt giặc phải bắt tướng trước. Không diệt được con quái xấu xí kia, đám dây leo này sẽ không ngừng sinh sôi dưới sự khống chế của nó.”
Xem ra con quái xấu xí đã quyết ý mài mòn thể lực của bọn họ, rồi bắt gọn cả hai.
Diệp Văn Kiệt nhíu mày, nhanh chóng phán đoán tình thế trước mắt rồi đề nghị: “Cô có thể kiềm chế đám dây leo này không? Tôi sẽ đi xử lý con xác sống hệ Mộc kia.”
“Không, anh giết không được nó đâu.”
“…”
Mặc dù cô ấy nói rất có thể là thật, nhưng nghe vào có chút không chịu được.
Anh nghẹn lại một chút, muốn nghe ý kiến của cô: “Vậy cô có cách gì không?”
“Anh là dị năng giả hệ Lôi.” Cô dùng câu trần thuật, chứ không phải câu hỏi.
“Đúng vậy.”
“Tia sét anh tạo ra uy lực quá nhỏ.” Cô vừa chém gai vừa nói: “Trong sét có điện, tia sét của anh tiêu hao phần lớn dị năng vào tiếng nổ và ánh sáng, đúng kiểu ‘sấm to, điện nhỏ’.”
Cô dừng lại một chút, vẻ mặt nghiêm túc: “Anh thử tinh luyện tia sét, chuyển thành điện lực thuần túy xem. Lát nữa tôi tạo chút nước mưa, nước dẫn điện, chúng ta điện chết nó. Anh thấy sao?”
“Chuyển sét thành điện?”
Diệp Văn Kiệt ngẫm nghĩ lời cô nói.
Sét và điện cùng nguồn, cùng hệ.
Người thức tỉnh dị năng hệ Lôi thường dùng việc tạo sét làm vũ khí. Nếu trực tiếp chuyển sét thành điện… vậy là tinh luyện sức mạnh nguyên tố rồi mới dùng?
Anh là người thông minh, được cô nhắc khéo, trong lòng đã có phương hướng đại khái về việc tinh luyện dị năng.
Nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Cô là dị năng giả hệ Thủy à?”
Theo anh biết, những người dị năng hệ Thủy trong khu tị nạn, nhiều nhất mỗi lần cũng chỉ phóng ra được một xô nước nhỏ.
“Coi như vậy đi.”
“…”
“Chuẩn bị xong chưa?” Cô ấy có vẻ chỉ thuận miệng hỏi, không mấy để tâm đến suy nghĩ của anh.
“Vậy, vậy chúng ta thử xem.”
Kìm nén sự bồn chồn trong lòng, Diệp Văn Kiệt quyết định phối hợp với cô.
“Tôi đếm một, hai, ba, anh phóng điện.”
Nói xong, cô vung tay một cái, mưa như trút nước lập tức biến con xác sống đang trốn trong góc khuất thành một con xác sống ướt sũng như chuột lột.
Cô hài lòng gật đầu, hét lớn: “1, 2, 3!”
“…”
Tôi nghi ngờ cô đang chọc tôi.
Diệp Văn Kiệt chưa kịp che giấu cú sốc khi tận mắt thấy “mưa nhân tạo”, lại nghe cô đếm 1, 2, 3 nhanh như súng liên thanh, vẻ mặt anh có chút nứt vỡ…
Anh 25 tuổi, chẳng lẽ đã quá già rồi sao? Sao có chút không theo kịp suy nghĩ của một cô gái trẻ vậy?
Mẹ nó, 1, 2, 3 đếm nhanh thế này thì chi bằng bảo tôi tấn công luôn cho rồi.
Trong lòng như có cả vạn con ngựa phi nước đại, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ bình tĩnh.
Anh nén và tinh luyện chút năng lượng dị năng còn sót lại.
Một luồng điện sáng rực chói mắt, duy trì chưa đầy một giây rồi thu lại, lặng lẽ lan khắp thân con xác sống hệ Mộc đang ướt sũng.
Rẹt rẹt rẹt——
Tiếng điện giật bất chợt vang lên, kèm theo những tia lửa do nước và điện va chạm.
Tiếng gầm thét đột ngột của con xác sống đánh thức Đông Tử vừa mới hôn mê.
Anh ngơ ngác nhìn con xác sống trước mắt trong nháy mắt hóa thành than đen, há miệng khô khốc, giọng khàn đặc như bị xe tải cán qua: “Đội, đội trưởng, chuyện này là sao?”
Bọn họ vậy mà còn sống.
Diệp Văn Kiệt vung kiếm chặt đứt dây leo trói buộc trên người đồng đội, lần lượt cứu họ xuống, đặt nằm xuống đất.
Kiểm tra từng người một xong, lòng anh trĩu nặng.
Ngoài anh và Đông Tử, năm đội viên còn lại đều đã hy sinh.
Nếu không có cô gái trước mắt ra tay giúp đỡ, e rằng ngay cả anh và Đông Tử cũng…
Anh thẳng lưng, chào cô theo nghi thức quân nhân, tự giới thiệu một lượt rồi mới hỏi: “Không biết cô tên là gì?”
“Cảnh Xán.”
“Cảnh tiểu thư, hôm nay may nhờ có cô giúp đỡ.”
“Quân dân đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau mà.” Cảnh Xán cười hì hì nói.
Cô có ấn tượng khá tốt với Diệp Văn Kiệt——đầu cua, ngũ quan đoan chính, cả người toát lên vẻ chính trực.
Nếu không phải người như vậy, cô chưa chắc đã xen vào chuyện bao đồng.
Vừa lúc đi ngang qua, thấy cảnh anh thi triển dị năng hệ Lôi, cảm động trước tình đồng đội giữa anh và Đông Tử, cô bèn ra tay giúp một phen. Nhưng mà…
Dị năng hệ Thủy ư, cô chắc chắn không có.
Cô chỉ điều dùng nước từ suối không gian thôi.
Suối không gian cũng giống như linh khí, lấy mãi không cạn, dùng mãi không hết.
Cô đang kẹt ở hậu kỳ Luyện Khí, không thể đột phá bình cảnh, cách Trúc Cơ chỉ thiếu một chút cơ duyên.
Chỉ muốn lập tức bắt đầu tu luyện Liệt Diễm Cửu Thức và Hàn Băng Quyết.
Nhìn dị năng hệ Lôi của người ta kìa, hô sấm dẫn điện, ngầu vãi luôn ấy chứ!
Thật sự ngưỡng mộ, ghen tị, hận!
Nếu Diệp Văn Kiệt biết được suy nghĩ trong lòng Cảnh Xán, nhất định sẽ lảo đảo suýt ngã. Rõ ràng là Vương giả, thế mà còn giả vờ làm Đồng xanh, quá bắt nạt người hiền lành!
Nhưng rõ ràng anh chẳng biết gì, nên vẫn nhiệt tình mời Cảnh Xán: “Dị năng hệ Thủy của Cảnh tiểu thư khiến tôi mở rộng tầm mắt. Không biết cô có hứng thú gia nhập Khu tị nạn người sống sót phía nam Hoa Thành không?”
Chưa đợi cô trả lời, anh vội bổ sung: “Lãnh đạo cao nhất của khu tị nạn chúng tôi là cụ Ngụy, nguyên thủ trưởng Quân khu Hoa Thành. Cụ ấy vốn luôn quý trọng nhân tài, nhất định sẽ nhiệt liệt hoan nghênh cô gia nhập…”
“Xin lỗi, tạm thời tôi không định tham gia tổ chức nào.”
“Vậy à…”
Diệp Văn Kiệt hơi thất vọng, nuốt ngược lời khuyên đã đến bên miệng.
Nhân tài như Cảnh tiểu thư, chắc cũng không coi trọng khu tị nạn nhỏ bé đâu.
“Tôi còn ở lại Hoa Thành một thời gian, có duyên sẽ gặp lại.”
Cô nhẹ nhàng buông lại câu nói đó rồi quay người rời đi.
Cho đến khi bóng dáng cô khuất hẳn, Diệp Văn Kiệt mới thu hồi ánh mắt, nói với Đông Tử đang đầy vẻ hiếu kỳ: “Thiêu đi.”
Đông Tử hiểu ý, từ chiếc xe bán tải quân sự đậu cách đó không xa lấy ra một thùng xăng.
Sau khi thiêu xác đồng đội ngay tại chỗ, hai người gạt bỏ tâm trạng nặng nề rồi rời đi.
Trên đường về.
Dù bị thương nặng, Đông Tử vẫn không quên tám chuyện, tò mò dò hỏi về Cảnh Xán.
Diệp Văn Kiệt chỉ biết bất lực.
Về cô gái đến rồi đi vội vã, thần bí mà cường đại kia——ngoài việc biết tên cô, biết cô sở hữu dị năng hệ Thủy mạnh mẽ khác thường, còn lại anh hoàn toàn không biết gì.
Càng thần bí lại càng dễ khiến người ta mơ mộng.
Trong đầu Đông Tử đã phác họa ra một màn kịch máu chó: mỹ nhân cứu anh hùng, anh hùng vừa gặp đã xiêu lòng, lấy thân báo đáp.
