Chương 20: Vân Quy Thư vui phát điên
Năm ngày sau.
Dưới sự huấn luyện địa ngục của Vân Lãng Đình, Mộc Khê Bắc, Vân Quy Thư và Sở Tinh Hà là những người đầu tiên đột phá lên cấp 1.
Trong võ đài tổng hợp trên tầng ba.
Bàn tay mũm mĩm của Sở Tinh Hà khẽ bóp vào khoảng không, một khối nước hình lập phương khoảng 2x2 mét hiện ra giữa sân.
Dưới sự điều khiển bằng ý niệm của cậu, khối nước đột nhiên nổ tung, khiến đám dị năng giả đang hai người một cặp đối luyện xung quanh ướt như chuột lột. Chưa để mọi người kịp lên tiếng trách móc, bàn tay mũm mĩm của cậu vung lên, tất cả những giọt nước vụt bay về phía trần nhà, ngưng tụ thành một quả cầu nước khổng lồ.
Quả cầu nước như có sinh mệnh riêng, lao vun vút về phía cửa sổ lớn trên bức tường bên cạnh. Kính cửa vỡ tan tành, ngay cả khung cửa nhôm cũng méo mó biến dạng, không còn nhận ra hình dáng ban đầu.
"Đệt!" Mộc Khê Bắc không khỏi kinh ngạc, "Khá đấy thằng béo, tiến bộ thần tốc nhỉ!"
"He he, đều nhờ đại ca chỉ điểm."
Sở Tinh Hà xoa xoa chiếc cằm đôi của mình, hiếm khi thấy khiêm tốn.
Vân Quy Thư cũng nối gót, khoe tài trước mặt mọi người.
Chỉ thấy một dây leo xanh to khỏe bò vào từ cửa sổ vỡ, uyển chuyển đung đưa, rồi đột nhiên tách ra vô số nhánh con tấn công đám dị năng giả vẫn chưa kịp hoàn hồn sau đòn "Thủy Cầu Sát" – dị năng hệ Thủy của Sở Tinh Hà.
Chờ đến khi bọn họ tỉnh táo lại thì dây leo đã trói họ thành từng cái kén xanh.
Đám dị năng giả bị nhốt bên trong chỉ biết nước mắt chảy thành sông trong lòng, khóc cha gọi mẹ.
Người so với người, tức chết người.
Đám người mới đến này căn bản không phải người!
Rõ ràng mấy hôm trước, cái thằng béo đó còn chỉ mỗi lần làm ra được một xô nước nhỏ, cái thằng đẹp trai kia chỉ biết chữa trị vết thương ngoài da, cái thằng mặt búng ra sữa kia chỉ biết chạy nhanh, nhìn xa, thêm sức lực lớn hơn bọn họ một chút...
Mới có mấy ngày, vậy mà đứa nào đứa nấy đều đã đột phá cấp 1 rồi?
Bọn họ ngày đêm khổ luyện suốt một tháng, vẫn còn giãy giụa trong giai đoạn sơ cấp, nỗi buồn chảy ngược thành sông!
Hai ngày sau, Dư Tĩnh Tĩnh cũng miễn cưỡng đột phá lên cấp 1.
Đội của Tống Từ, ngoài dị năng giả không gian là Cảnh Âm, những người còn lại cũng đều được Vân Lãng Đình chỉ đạo mà tấn cấp lên cấp 1.
Sáng ngày thứ tám, Vân Lãng Đình đích thân chọn ra 50 dị năng giả có thực lực tổng hợp xếp hạng cao nhất, thêm toàn bộ đội Tống Từ, dẫn theo Mộc Khê Bắc, Sở Tinh Hà, Dư Tĩnh Tĩnh và Vân Quy Thư, lên đường đến đảo Thiên Thạch.
……
Cảnh Xán ngậm một cọng cỏ đuôi chó khô héo trong miệng, hai tay gác sau gáy, thong thả leo núi.
Bạch Hổ trong không gian thấy cô một bộ dạng nhàn nhã như đang đi dã ngoại, nhịn không được mà cà khịa:
"Chị ơi, chúng ta nghe nói trên đảo này có mấy nghìn dân thường bị mắc kẹt, lại có xác sống dị năng cấp 1 hoành hành, nên mới đến giải cứu người sống sót, thay mặt mặt trăng trừng phạt lũ xác sống..."
"Thôi đi, nói hay hơn hát. Chẳng qua em chỉ đang thèm thuồng tinh hạch của lũ xác sống dị năng cấp 1 thì có."
"Cái đó chỉ là tiện thể thôi mà."
Tâm tư nhỏ mọn của Bạch Hổ bị vạch trần không thương tiếc.
Nó cũng chẳng thấy ngại, vừa lắc đầu vẫy đuôi làm nũng vừa nói: "Không gian cần rất nhiều tinh hạch mới có thể tiếp tục thăng cấp, mở khóa thêm nhiều chức năng. Hiện tại tu vi của chị đang kẹt ở hậu kỳ Luyện Khí, đánh thêm nhiều xác sống sẽ giúp chị tấn cấp đấy."
"Ai, gần một tháng rồi, không biết khi nào mới Trúc Cơ được đây!"
"……"
Mấy vị tiền bối tu tiên của chị mà nghe được những lời này, e là sẽ nhảy từ thượng giới xuống bóp chết chị mất.
Bạch Hổ trợn trắng mắt, hảo tâm nhắc nhở: "Chị ơi, phía trước khoảng một km có trận đánh nhau rất ác liệt."
"Ồ, Hổ GPS online rồi à?" Cảnh Xán bước nhanh hơn, không quên trêu ghẹo.
"Hiện tại em cảm nhận được không chỉ một con xác sống dị năng cấp 1, trong đó còn có con xác sống hệ Hỏa có công kích mạnh nhất nữa. Chị hãy chuẩn bị tinh thần diệt trừ lũ cặn bã, thu thập thật nhiều tinh hạch nhé."
"Ok luôn!"
Cảnh Xán lấy cung tên từ trong không gian ra, từ xa nhắm vào một con xác sống hệ Hỏa cấp 1 đang tàn sát tứ phía.
Mũi tên xuyên thủng móng vuốt bên phải của con xác sống, vừa kịp cứu được một dị năng giả.
Con xác sống bị chọc giận, ném một quả cầu lửa khổng lồ về phía Cảnh Xán.
Cô vừa nhanh chóng né tránh vừa bắn liên tiếp mấy mũi tên, lần lượt xuyên thủng tứ chi và trái tim của con xác sống.
Không khí bị sóng nhiệt làm vặn vẹo, quanh người con xác sống bốc lên ngọn lửa hừng hực.
Lấy nó làm trung tâm, ngọn lửa nhanh chóng lan ra bốn phía.
Một khối nước hình lập phương trong nháy mắt giam con xác sống bên trong, nhưng chỉ một giây sau, nước đã bốc hơi thành hơi nước, làm bỏng cả đám dị năng giả xung quanh.
Cảnh Xán ẩn mình nơi kín đáo, không nhịn được mà kinh ngạc: "Con xác sống này thông minh thật đấy!"
"Chị ơi, không thể trợ khí thế kẻ địch, diệt uy phong của mình chứ."
Bạch Hổ ngồi xổm trong không gian, tùy lúc quan sát chiến cuộc bên ngoài, thỉnh thoảng lại bày cho Cảnh Xán vài chủ ý tồi tệ: "Hay là chúng ta lôi nó vào không gian rồi dùng nước suối dìm chết nó?"
"Em không sợ nó làm ô nhiễm nguồn nước trong không gian à?" Cảnh Xán nhịn không được mà trợn trắng mắt.
"Ơ hê hê..."
"Vừa rồi khối nước hình lập phương giam nó được một giây, nếu chị dội cho nó một trận mưa như trút nước, em nói xem có dập tắt được ngọn lửa trên người nó không?"
Cảnh Xán cũng không đợi nó trả lời, trực tiếp dẫn nước suối không gian ra.
Cơn mưa như trút nước hung hãn dội lên người con xác sống hệ Hỏa, ngọn lửa lớn trong nháy mắt bị dập tắt.
Cảnh Xán nhân cơ hội bắn một mũi tên xuyên thủng đầu nó.
Cùng lúc đó, một lưỡi dao gió sắc bén cắt đứt cổ nó.
Cái đầu của con xác sống theo quán tính của mũi tên bay về phía cây cổ thụ đằng xa, cắm phập vào thân cây.
Cảnh Xán nhướng đôi mày thanh tú, ánh mắt dừng trên người đàn ông đang bay tới trong không trung từ phía xa.
Không ngờ lại được gặp lại Vân Lãng Đình ở đây.
Hắn thức tỉnh chắc là dị năng hệ Phong, khả năng khống chế gió khá xuất chúng, rất hợp với tính cách lạnh lùng kiêu ngạo của hắn.
Vân Lãng Đình đã phát hiện ra cô từ khoảnh khắc cô bắn mũi tên đầu tiên cứu dị năng giả kia.
Tài bắn cung của cô vẫn điêu luyện xuất thần như vậy.
Nếu hắn không đoán sai, trận mưa vừa rồi cũng là tác phẩm của cô.
Cho dù không có hắn ra tay, cô vẫn có thể tiêu diệt con xác sống hệ Hỏa cấp 1 một cách dễ dàng.
Tiếng gọi "Chị Xán Xán!" đầy vui mừng của Vân Quy Thư cắt ngang "ánh mắt trao nhau đầy tình tứ" giữa Cảnh Xán và Vân Lãng Đình.
Cậu bé như một quả đạn pháo nhỏ, lao về phía Cảnh Xán, phóng thẳng vào lòng cô.
"Chị Xán Xán, em nhớ chị quá!"
"Tiểu Thư, lâu rồi không gặp em."
Cô mỉm cười xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu. Ừm, cảm giác vẫn tuyệt như vậy.
Cậu ngẩng đầu, đôi mày cong cong, lúm đồng tiền nhỏ bên khóe miệng ngọt ngào đáng yêu.
Cô lại nhịn không được mà giơ tay véo khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu.
Vân Quy Thư vui phát điên.
Cậu ôm chặt lấy vòng eo thon thả của cô, làm nũng: "Chị Xán Xán, từ nay về sau chúng ta không bao giờ tách nhau ra nữa được không?"
"Ơ..."
"Chị Xán Xán, chẳng lẽ chị còn muốn rời xa em sao?" Khóe miệng cậu cong xuống, như thể giây tiếp theo sẽ khóc ngay cho cô xem.
"Cái đó... này, anh trai của Tiểu Thư, anh không định nói gì sao?"
Cô nhịn không được mà giật khóe miệng, trông chờ Vân Lãng Đình giúp cô nói giúp một câu.
Ai ngờ, trong đầu gã đàn ông chết tiệt kia——
Dòng chữ "Em trai lại bị cướp mất rồi" đang điên cuồng chạy khắp màn hình.
Hắn liếc cô một ánh mắt lạnh như dao.
Trên mặt viết rõ rành rành: "Bổn đại gia đang rất bực, đừng nói chuyện với ta!"
Cảnh Xán một mặt ngơ ngác.
Cô không đắc tội với hắn chứ? Không phải chứ, không phải chứ?
"Xán Xán......"
Một tiếng gọi ngọt ngào mềm mại cắt ngang cuộc hàn huyên giữa Cảnh Xán và hai anh em nhà họ Vân.
Âm thanh mang ba phần vui mừng, ba phần kinh ngạc, bốn phần run rẩy, phát ra từ miệng một người phụ nữ trẻ đang loạng choạng chạy về phía cô từ phía trước bên trái.
Vừa nhìn thấy cô ta, Cảnh Xán đã thấy hơi buồn nôn.
Đó là một loại chán ghét như được khắc sâu vào linh hồn.
Người phụ nữ cuối cùng cũng đứng vững trước mặt cô, lúc này đã rưng rưng nước mắt.
Cô ta dùng sức nắm chặt hai cánh tay Cảnh Xán, nghẹn ngào nói: "Xán Xán, em chạy đi đâu vậy? Chị còn tưởng em..."
"......Chị?"
Cái quái gì thế? Người phụ nữ này là người thân của nguyên chủ?
Bạch Hổ trong không gian bĩu môi, nhận xét về người phụ nữ trước mặt Cảnh Xán: "Con đàn bà này mặt đầy vẻ hồ ly mị hoặc, nhìn là biết hồ ly tinh chuyển thế."
"......Nghe cũng có lý đấy."
"Xán Xán, đều tại chị không tốt. Em giận chị nên mới không thèm để ý đến chị, đúng không?"
"Chị làm em đau đấy." Khóe miệng Cảnh Xán cong lên một vòng cung, lộ ra hàm răng trắng lạnh tanh, giọng nói băng giá: "Bà cô này, không biết tôi với bà có thù oán gì mà giữa ban ngày ban mặt lại mưu hại cánh tay tôi thế này......"
Lời của Cảnh Xán còn chưa dứt, một dây leo to khỏe đã trói chặt Cảnh Âm lại, mạnh mẽ kéo cô ta rời khỏi người Cảnh Xán.
Vân Quy Thư giận dữ bừng bừng, hận không thể xông lên đá Cảnh Âm vài phát.
Người phụ nữ này lại dám ngay trước mặt cậu dùng móng tay sắc nhọn của mình hung hăng bấu vào cánh tay chị Xán Xán.
Chị Xán Xán chảy máu rồi!
Cậu vội vàng dùng dị năng hệ Mộc trị vết thương trên cánh tay cho Cảnh Xán.
Vân Lãng Đình nhìn thấy, nhịn không được mà giật khóe miệng.
Thằng em ngốc! Mày mà trị chậm thêm hai giây thì vết thương trên tay con nhóc đó cũng đã tự lành rồi!
