Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thiên Đạo Ép Ta Cứu Thế Khi Tận Thế > Chương 47

Chương 47

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 47 có bản audio.

Chương 47: Cô gái, cô quên mất chiêu trò mất trí nhớ cô đang diễn rồi à?

 

Đã đến giờ ăn tối.

 

Cảnh Xán giữa bao ánh mắt dõi theo, từ không gian riêng lấy ra một con lợn rừng, khiến mọi người không hề chuẩn bị tâm lý đứng ngẩn người.

 

Vân Lãng Đình cũng không ngờ cô đột nhiên ra chiêu này.

 

Con lợn rừng sung sức chạy loạn khắp đại sảnh.

 

Anh vội dùng phong lực khống chế nó.

 

Cả đám chỉ từng ăn thịt lợn chứ chưa từng thấy lợn chạy, liền vây kín con lợn lại.

 

Vân Quy Thư hào hứng nói: “Em lớn thế này mới là lần đầu tiên thấy lợn sống đấy.”

 

Sở Tinh Hà cũng lên tiếng: “Dù tôi là truyền nhân ngự trù, nhưng cũng chưa từng giết lợn bao giờ.”

 

Điểm Sở Tinh Hà quan tâm khác hẳn mọi người. Anh đã bắt đầu nghiên cứu, có nên giống như giết gà mà chém thẳng vào cổ con lợn một phát không?

 

Anh nhìn quanh một lượt, những người ở đây đều là con cháu hào môn. Chắc chẳng ai biết giết lợn.

 

Anh không nhịn được thở dài: “Lúc này mà lên Baidu tra cách giết lợn thì tốt biết mấy.”

 

Mọi người: “…”

 

Có điện thoại thì cũng vô ích, cậu có mạng à?

 

May là Vân Ảnh từng dẫn ảnh vệ vào núi sâu huấn luyện đặc biệt, lúc đó cũng từng săn giết lợn rừng.

 

Anh ta tự xin đảm nhiệm, dẫn Sở Tinh Hà ra sân sau chuẩn bị giết lợn.

 

Vân Quy Thư và Đường Thi vốn tính trẻ con, cũng chạy theo xem náo nhiệt.

 

Cảnh Xán thấy rảnh rỗi buồn chán, lại lấy bộ trà cụ công phu ra, pha trà nham Thủy Tiên.

 

Động tác đun nước, tráng chén của cô vừa thanh lịch vừa thành thạo.

 

Cô dùng muỗng trà xúc khoảng tám gam trà cho vào chén hãm bằng sứ trắng ngọc.

 

Rót nước linh tuyền pha loãng, nhiệt độ chín mươi độ, vào chén; lá trà trong nước nóng từ từ duỗi ra.

 

Cô lấy ngón trỏ giữ nắp chén, ngón cái và ngón giữa nhấc chén hãm lên, cho nước trà qua lưới lọc bạc vào bình chia trà bằng thủy tinh khắc hoa, rồi rót lần lượt vào những chén nhỏ sứ ngọc trước mặt mọi người.

 

Nước trà vàng óng, hương trà lan tỏa, trong nước lơ lửng những sợi lông trà mịn.

 

Nhấp một ngụm, đầu môi cuống lưỡi đều lưu hương.

 

Vân Lãng Đình dáng vẻ lười nhác tựa vào một bên ghế sofa, nghịch chén trà trong tay.

 

Ánh mắt không nặng không nhẹ, dừng trên gương mặt nhỏ nhắn thanh tú dịu dàng của Cảnh Xán.

 

Khóe môi khẽ nhếch lên.

 

Trong lòng thầm nghĩ, cô nàng này đúng là thích uống trà.

 

Nhìn cô khẽ nheo mắt, đôi môi anh đào cong lên ý cười nhàn nhạt, dáng vẻ say mê thưởng trà khiến người ta cũng không khỏi thấy lòng nhẹ nhõm theo.

 

Tống Từ không lộ vẻ gì, lặng lẽ quan sát cô gái đối diện.

 

Động tác pha trà của cô thuần thục như đã làm đi làm lại hàng nghìn lần.

 

Nhưng trong trí nhớ của Tống Từ, nhà họ Cảnh không ai thích uống trà. Ngay cả Cảnh Xán trước đây khi còn quấn lấy anh, toàn đưa cho anh có mấy thứ như Coca, cà phê.

 

Anh vẫn thản nhiên, như chỉ tiện miệng nhắc tới.

 

“Cảnh Xán, trà cô pha ngon thật.”

 

“Tất nhiên rồi, tôi từ nhỏ đã nếm hết trà ngon khắp thế giới...”

 

Vân Lãng Đình không khỏi nhíu mày.

 

Anh đưa tay xoa rối tóc cô, cắt ngang: “Trà sắp nguội rồi.”

 

Ôi trời! Cô gái, cô quên mất mình đang diễn trò mất trí nhớ à?

 

Tống Từ chắc là nghi ngờ động tác pha trà thành thạo của cô, nên mới thử câu đó.

 

Vân Lãng Đình lạnh lùng liếc hắn, đôi mắt đen cuồn cuộn sát khí.

 

Anh dám chắc Cảnh Xán không hề mất trí nhớ.

 

Nhưng từng cử chỉ hành động của cô đều khác hoàn toàn Cảnh Xán mà người ta kể.

 

Ngay cả trong mạt thế hiểm nguy khắp nơi.

 

Cô vẫn từ tận xương tủy toát ra một vẻ tao nhã. Chỉ cần điều kiện cho phép, cô sẽ khiến bản thân sống thoải mái hết mức có thể.

 

Cô không mấy để tâm người khác nghĩ gì, sống rất tự tại.

 

Cô tốt bụng, trọng nghĩa khí, nhưng không ngây thơ khờ dại. Chỉ có gia tộc lớn mới dưỡng ra khí chất xuất chúng như thế.

 

Đủ thấy môi trường cô sống chắc chắn tràn đầy yêu thương và thiện ý.

 

Không thể nào là cái nhà họ Cảnh cha chẳng thương, mẹ chẳng tử tế mà anh từng nghe.

 

Cho nên, anh gần như có thể khẳng định Cảnh Xán trước mắt không phải Cảnh Xán trong lời kể của Dư Tĩnh Tĩnh và những người khác.

 

Dù cô là ai, với anh mà nói, cô vẫn là cô gái duy nhất khiến anh động lòng.

 

Đồ lừa đảo nhỏ!

 

Không biết đến bao giờ, cô mới chịu chia sẻ bí mật với anh.

 

Anh có thừa kiên nhẫn.

 

Chờ cô.

 

...

 

Chẳng bao lâu, mùi thơm lợn quay lan tỏa trong không khí.

 

Cảnh Xán hít mạnh một hơi, nhất thời cảm thấy chén trà trên tay chẳng còn thơm nữa.

 

Đặt chén trà xuống, cô nhanh như chớp chạy vụt ra sân sau.

 

Vân Lãng Đình theo sát phía sau.

 

Những người khác cũng bị mùi thơm này trêu đến mức không nhịn được nuốt nước bọt.

 

Lúc này, sân sau đã dựng lên một đống lửa.

 

Con lợn rừng được đặt trên lửa nướng.

 

Sở Tinh Hà thỉnh thoảng lại phết đủ loại sốt bí truyền lên mình lợn.

 

Mọi người không hẹn mà cùng nhau bê ghế ra, ngồi quanh đống lửa—không, quanh con lợn quay.

 

Người nào người nấy mắt sáng rực như sói, dán chặt vào con lợn đang chảy mỡ xèo xèo, thơm phức bốn phía.

 

Đây chắc là thời khắc rực rỡ nhất trong đời một con lợn.

 

Được muôn người nhìn ngắm, chết cũng mãn nguyện rồi.

 

Khi con lợn sắp chín, Cụ Ngụy cùng phó tướng của cụ dẫn Diệp Văn Kiệt và Đông Tử tới.

 

“Ồ, con lợn to vậy từ đâu ra thế?” Cụ Ngụy cười tủm tỉm hỏi.

 

Cảnh Xán liếc mắt ra hiệu cho Vân Lãng Đình, bảo anh nghĩ một cái cớ nào đó cho qua chuyện.

 

Vân Lãng Đình khẽ nhếch môi, trong mắt lóe lên ý cười, nghiêm trang nói: “Trước đó cháu thu được ở lò mổ, trữ đông lại. Qua hai hôm nữa chúng cháu sẽ lên đường đến căn cứ Vân Thượng. Cụ Ngụy ở lại ăn cùng một bữa đi ạ.”

 

Những người biết rõ sự thật: “…”

 

Vân đại thiếu, anh đúng là giỏi nói dối không chớp mắt.

 

Cụ Ngụy cũng chẳng bận tâm con lợn ở đâu ra. Đã lâu không được ăn mặn, cụ vui vẻ đồng ý ngay.

 

Mấy người đi theo đương nhiên cũng mặt dày ở lại luôn.

 

“Vân đại thiếu, sao các cậu lại định tới căn cứ Vân Thượng?”

 

“Tình hình bây giờ hỗn loạn, các căn cứ đang xây cũng chỉ có chừng đó. Cháu định đi xem một lượt, lỡ gặp vấn đề gì còn xử lý kịp, tránh để lại hậu họa về sau.”

 

Lời Vân Lãng Đình nói rất chỉn chu, không để lộ một sơ hở.

 

Hoàn toàn không nhìn ra anh vì Cảnh Xán nên mới đổi đường đi Long Thành.

 

Cụ Ngụy ra vẻ như vừa được nghe một bài học.

 

Cụ gật gật đầu, cảm khái: “Quả không hổ danh Vân đại thiếu, nhìn vấn đề toàn diện hơn cả lão già này.”

 

Những người biết rõ sự thật: “…”

 

Những kẻ biết rõ chân tướng như chúng tôi, nghe anh nghiêm túc nói xàm mà cũng thấy có lý.

 

Xong, xong, chắc bị tẩy não mất rồi.

 

Vân đại thiếu, anh đúng là có độc.

 

Rất nhanh, lợn rừng đã nướng chín.

 

Vân Lãng Đình, người có địa vị cao nhất, phụ trách cắt miếng thịt đầu tiên.

 

Anh nhìn con lợn quay một lúc.

 

Rồi trực tiếp cắt một miếng đùi thật lớn, đưa cho Cảnh Xán đang chảy nước miếng.

 

Cô đón lấy, phân vân một chút, rồi đau lòng đưa miếng thịt tới trước mặt Vân Quy Thư.

 

“Tiểu Thư, cái này cho em. Em đang tuổi lớn, phải ăn nhiều thịt mới mau cao lớn.”

 

Vân Lãng Đình: “…”

 

Vân Quy Thư: “???”

 

Thằng bé mới 14 tuổi, nhưng từ khi khỏi bệnh, chiều cao cứ thế vút lên không ngừng. Giờ đã cao gần một mét bảy, còn cao hơn cả cô ấy một chút.

 

Nhưng đây là miếng thịt chị cho, ngửi thơm đặc biệt.

 

Cậu bé cười lúm đồng tiền, vui vẻ nói: “Cảm ơn chị Xán Xán.”

 

“Ngoan, ăn đi.”

 

Bị phớt lờ, Vân Lãng Đình phóng ánh mắt như dao về phía em trai.

 

Thằng nhóc này đúng là chướng ngại lớn nhất trên con đường tán vợ của anh.

 

‘Vật cản’ Tiểu Thư chẳng hề hay biết, ôm nguyên cái đùi lợn quay gặm ngon lành.

 

Giữa vòng vây của lũ ‘sói’ đang nhìn chằm chằm, Vân Lãng Đình cắt miếng thịt ngon nhất ở chiếc đùi sau còn lại, đưa cho Cảnh Xán.

 

Anh thản nhiên nói: “Em cũng ăn nhiều một chút mới mau cao lớn.”

 

Cảnh Xán: “…” Tôi đã 22 tuổi rồi, còn cao lên được chắc?

 

Cô không nhịn được khẽ giật khóe miệng, nhưng vẫn nhận lấy miếng thịt, lịch sự nói: “Cảm ơn anh.”

 

“Ngoan, ăn nhanh đi.”

 

Mọi người đứng nhìn thèm thuồng: “…”

 

Cảnh Xán: “…”

 

Câu này nghe quen tai ghê?

 

Giống hệt câu cô vừa nói với Tiểu Thư ban nãy.

 

Cái tên này coi cô là con nít à?

 

Chờ Cảnh Xán bắt đầu ăn, mọi người liền ùa lên như ong vỡ tổ, ăn sạch như gió cuốn mây.

 

Chỉ một lát, con lợn quay đã thành một bộ xương.

 

Giống hệt bộ xương khủng long trong bảo tàng, trắng toát, sạch đến mức không tìm ra nổi một sợi thịt.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi