Chương 50: Con đường dài nhất hóa ra là chiêu trò của Vân Lãng Đình
Trời càng lúc càng tối.
Sau khi ra khỏi đường cao tốc, chiếc xe RV dừng lại bên đường.
Cả nhóm mấy người dọn sạch xác sống xung quanh, thu được một lượng lớn tinh hạch cấp 1 và cấp 2.
Đống lửa trại được nhóm lên, hương thơm của gà quay thỏ nướng lan tỏa ra tận mười dặm.
Một nhóm nam nữ trẻ mặt mũi lấm lem bị mùi thơm khơi dậy cơn thèm. Đã hai ngày chưa ăn uống gì, bọn họ điên cuồng nuốt nước bọt, không tự chủ được mà chạy như điên về phía phát ra mùi thơm.
Vân Lãng Đình hơi nheo mắt, nhắc mọi người: "Có một nhóm người đang tới gần."
"Chắc bị mùi đồ ăn hấp dẫn mà đến thôi."
Cảnh Xán xé hai cái đùi gà, một cái đưa cho Tiểu Thư, một cái chia cho Đường Thi.
Hai đứa là nhỏ tuổi nhất trong đội, bình thường cũng được mọi người quan tâm nhất.
Vân Lãng Đình thấy cô chỉ lo chăm sóc người khác, bèn xé thêm một cái đùi gà khác đưa cho cô, dặn: "Em đừng lo cho bọn trẻ nữa. Tay chân chúng đủ cả, tự biết ăn. Em lo cho bản thân là được."
"Vâng vâng, bọn em tự lo được mà."
Vân Quy Thư và Đường Thi vội vàng gật đầu hùa theo.
Cảnh Xán cầm đùi gà ngồi xuống, thong thả xé một miếng thịt nhét vào miệng nhai.
Con gà rừng nướng da giòn thịt mềm, ngọt ngậy mọng nước.
Vừa ăn hết một cái đùi gà, trước mắt cô liền xuất hiện một bát canh linh ngư nấm hầm trắng sữa.
Nấm Linh Sơn mềm và thơm hơn hẳn nấm thường, chỉ ngửi thôi đã thấy ngon miệng.
Vân Lãng Đình thấy bộ dạng mèo tham ăn của cô, khẽ bật cười: "Em tự uống hay để anh đút?"
Cảnh Xán: ...
Mọi người: ...
Cả đám bị ấn đầu ăn no một chậu cơm chó.
Tống Từ không nhịn được lên tiếng: "Cô ấy tự ăn được mà."
Vân Lãng Đình nghe vậy cũng không giận, chỉ nhàn nhạt nói: "Bát canh nóng lắm. Tiểu Xán da non thịt mềm, cậu không sợ cô ấy bị bỏng sao?"
Tống Từ bị nghẹn họng không nói được câu nào.
Cảnh Xán đưa tay sờ thử bát canh, đúng là rất nóng. Ngón tay anh bị bỏng đỏ cả lên.
Cô vội đưa tay ra đón, nhưng anh né đi.
"Anh cầm cho, em tự uống."
"Hay anh đặt xuống trước đi, tay anh bỏng hết rồi, để Tiểu Thư chữa cho anh nhé?" Cô lo lắng nói.
"Đàn ông con trai da dày thịt bọc, không sao đâu."
Mọi người: ...
Chẳng biết kẻ mắc bệnh sạch sẽ nào mà sống còn tinh tế hơn con gái, giờ lại ra vẻ da dày thịt bọc?
Quả nhiên, con đường dài nhất mọi người từng đi chính là chiêu trò của Vân Lãng Đình.
Cảnh Xán không lay chuyển được anh, đành để anh tiếp tục bưng bát. Cô dựa vào thành bát, nhấp từng ngụm nhỏ.
Kẻ nghiện trò đút ăn là Vân Lãng Đình nhìn cô uống cạn bát canh, trong lòng thoả mãn.
Sau khi cả đám ăn no, trên đường lớn chạy tới một nhóm đông thanh niên ăn mặc như sinh viên.
Bọn họ chính là nhóm người mà tinh thần lực của Vân Lãng Đình đã sớm cảm nhận được.
Mấy người đói lả nhìn nồi sắt còn một ít canh linh ngư, muốn ăn nhưng lại không dám mở lời.
Người dám thản nhiên ngồi ăn uống ngay ven đường thế này, có thể là dân thường sao?
Bọn họ thúc đẩy cậu chàng đeo kính. Cậu ta nuốt nước bọt, trong mắt lộ vẻ cầu xin, khẽ mở lời: "Mọi người còn uống chỗ canh này không? Nếu không uống nữa, có thể nhường cho bọn em không?"
"Cứ uống đi." Cảnh Xán mời họ ngồi xuống.
Mấy người cố giữ phép lịch sự đúng mực, cảm ơn cô rồi mỗi người cầm một cái thìa, húp ừng ực.
Canh linh ngư vừa vào miệng, mệt mỏi trong người vài người lập tức tan biến. Cảm giác như được sống lại.
Cậu trai đeo kính hoàn hồn, tự giới thiệu: "Bọn em là hội sinh viên trường Đại học Dương Thành, cả đoàn ba mươi người cùng ra ngoài thu thập vật tư."
Cảnh Xán đảo mắt nhìn quanh một vòng, chỉ có chín sinh viên tới, bảy nam hai nữ, những người còn lại chắc đã chết.
Quả nhiên, trong mắt cậu trai đeo kính lộ vẻ đau buồn, giọng nặng nề: "Ngoài mấy đứa bọn em ra, những người khác đều chết... bị chó cắn chết."
"Chó?" Cảnh Xán nhíu mày, nhìn người bên cạnh khẽ hỏi: "Chẳng lẽ là chó xác sống?"
"Vâng, thị trấn phía trước đã biến thành thị trấn ma."
"Trong thị trấn không một bóng người sống, ngay cả xác sống cũng không có, chỉ có chó, rất rất nhiều chó xác sống."
Đến giọng cậu trai đeo kính cũng run rẩy. Chắc hẳn cảnh tượng lúc đó quá máu me, khiến cậu vẫn còn sợ hãi khi nghĩ lại.
Vốn chỉ là gặp gỡ tình cờ, Cảnh Xán không rảnh để an ủi họ. Nhưng thị trấn phía trước là con đường họ phải đi qua để đến căn cứ Vân Thượng, nên phải hỏi rõ tình hình hiện tại của thị trấn ma.
Thấy cậu trai đeo kính không nói, Cảnh Xán quay sang hỏi những người bạn của cậu.
Một nam sinh có khuôn mặt hơi nữ tính suy nghĩ một lát rồi đáp: "Thị trấn đó có một căn cứ chuyên huấn luyện chó nghiệp vụ cho quân đội. Đám chó đó có sức chiến đấu rất mạnh. Sinh viên trường bọn em ra ngoài mấy lần cũng chưa gặp chúng. Gần đây có lẽ chúng đã phá vỡ hàng rào phòng hộ của căn cứ nên chó chạy ra hết."
"Người trong thị trấn thì hoặc bỏ trốn từ lâu, hoặc bị cắn chết, hoặc biến thành xác sống." Cảnh Xán chống cằm phân tích: "Đã vậy mà giờ thị trấn không có người cũng không có xác sống, chứng tỏ lũ chó xác sống đó ít nhất cũng đạt cấp 2, thậm chí cấp 3. Cả người sống lẫn xác sống đều trở thành thức ăn của chúng."
Vân Lãng Đình và mọi người sắc mặt nặng nề.
Nếu đúng như vậy thì hơi phiền phức. Cấp 2 bọn họ bây giờ đã có thể dễ dàng giải quyết, nhưng nếu cả đàn chó xác sống đều là cấp 3...
"Vân Lãng Đình, giờ làm sao đây?" Cảnh Xán kéo tay áo anh, lo lắng hỏi.
Ngón trỏ anh khẽ động, kìm nén xung động muốn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô. Vẻ mặt anh vẫn bình thản, nói: "Chưa tận mắt nhìn thấy thì chưa vạch ra được phương án cụ thể. Lát nữa anh vào thị trấn dò xét trước, rồi về nói cho mọi người."
"Em đi cùng anh nhé!" Cảnh Xán vội nói.
"Để tôi đi."
Tống Từ đột ngột đứng dậy, chủ động xung phong: "Mỗi lần có chuyện đều là hai người xông lên trước, bọn tôi chẳng giúp được gì. Lần này để tôi và Nhan Sắt đi tiên phong."
Sợ họ phản đối, anh lại nói thêm: "Bọn tôi cũng cần tham chiến nhiều hơn mới nhanh tăng cấp độ dị năng."
"Tôi cũng đi." Dư Tĩnh Tĩnh vốn ít nói bỗng lên tiếng.
"Tôi và Nhan Sắt hai người là đủ rồi."
Dư Tĩnh Tĩnh vẫn kiên quyết: "Dị năng của tôi thăng cấp chậm, tôi cũng muốn tích lũy thêm kinh nghiệm thực chiến."
Tống Từ quen Dư Tĩnh Tĩnh đã lâu, trong ấn tượng của anh cô luôn yếu đuối, đối xử với người khác thân thiện và lễ phép, không ngờ cô cũng có mặt kiên cường như vậy.
Nhan Sắt ôn hòa nói: "Vậy cùng đi đi. Lỡ có chuyện gì, nhiều người cũng thêm phần lực lượng."
Nói xong, anh quay sang Đường Thi đang định mở lời: "Em thì đừng đi, ngoan ngoãn ở đây chờ."
"Ưm..." Người ta cũng muốn đi mà.
Dư Tĩnh Tĩnh nhìn Nhan Sắt với ánh mắt đầy cảm kích.
Ba người tự động lập thành một đội. Vân Lãng Đình cũng để mặc bọn họ. Dù sao trong ba người có hai người là dị năng hệ mộc, cho dù đối đầu trực diện với địch mà có va quệt gì, cũng có thể kịp thời chữa trị.
Trước khi lên đường, anh vẫn cẩn thận dặn dò một lượt.
"Mục đích chuyến đi này của mọi người chỉ là dò la thực hư của đám địch, cố gắng đừng đối đầu trực diện với chúng."
"Yên tâm, bọn tôi sẽ sớm quay lại."
Tống Từ dẫn Nhan Sắt và Dư Tĩnh Tĩnh nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
