Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thiên Đạo Ép Ta Cứu Thế Khi Tận Thế > Chương 54

Chương 54

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 54 có bản audio.

Chương 54: Đầu có thể đứt, vai vế không thể loạn

 

“Đại Vương là một con chó?”

Cảnh Xán suýt thì không nhịn được cười.

Ngụy Tinh Thần này đúng là buồn cười thật.

Ngay cả tên của một con chó cũng đặt ra lắm thứ để người ta chê.

Anh ta gật đầu như bổ củi.

Trên gương mặt đen nhẻm bỗng thoáng hiện một tia u sầu.

Giọng ỉu xìu: “Đại Vương là con chó tôi nuôi, chính nó ép cả bọn tôi đến mức này. Không nhảy xuống hố thì nó cắn... Hu hu, tôi dễ dàng gì? Tôi khổ công nuôi nó từ một con chó con bé tí xíu thành một vị vua chó uy phong lẫm liệt, vậy mà nó nói cắn là cắn, chẳng chút đoái hoài đến nỗi khổ của cha nó...”

Cảnh Xán và Vân Lãng Đình lặng lẽ lùi lại một bước, tránh xa cái kẻ lắm mồm này.

Ngụy Tinh Thần mãi mới nhận ra mình kể lan man quá xa.

Anh ta cười gượng một tiếng: “Chú ơi, chú mau cứu bọn cháu lên đi, cứ ở mãi dưới này thế này chắc bọn cháu chán đến mọc rêu mất.”

Không phải sợ chết đói, mà là sợ chết vì buồn chán.

Đám lính dã chiến trẻ tuổi có phong cách chẳng giống ai này làm Cảnh Xán phải thay đổi nhận thức về quân nhân.

“Anh ấy 24, còn anh bao nhiêu tuổi?”

Cảnh Xán bị tiếng “chú” của anh ta gọi đến phát bực.

Còn sợ câu tiếp theo anh ta sẽ gọi mình là “dì”.

Ngụy Tinh Thần cười sảng khoái, để lộ hàm răng trắng đều.

“Tôi 25. Tuổi tác không thành vấn đề, ai bảo tôi vai vế thấp.”

“Anh ấy tên Vân Lãng Đình, còn tôi tên Cảnh Xán, sau này cứ gọi tên đi.”

“Sao được? Đầu có thể đứt, vai vế không thể loạn.” Anh ta nói với vẻ đầy chính nghĩa.

Cảnh Xán và Vân Lãng Đình: “...”

Cả hai đều cảm thấy mình không cùng tần số với cái đồ ngớ ngẩn này.

Chẳng buồn nói nhiều.

Vân Lãng Đình nhanh gọn đưa bọn họ lên trên.

Ngụy Tinh Thần vừa lên tới nơi đã co chân chạy ngay.

Mấy anh em của anh ta cũng giải tán hết.

Cảnh Xán nghiêng đầu hỏi người đàn ông bên cạnh: “Chuyện gì thế?”

“Chắc là phát hiện ra con chó Đại Vương rồi.”

“Đại Vương cũng biến thành chó xác sống rồi sao? Ngụy Tinh Thần đuổi theo nó, không sợ bị nó cắn à? Hoặc lại bị nó ép xuống hố?”

“Kệ hắn.”

Vân Lãng Đình kéo tay cô đi.

Vất vả lắm mới thoát được một đám người để có thời gian riêng tư.

Nếu lại bị một đám ngớ ngẩn quấn lấy, kế hoạch thế giới hai người của anh chẳng phải bị phá hỏng sao.

Hai người thong thả leo lên đỉnh núi.

Sau khi trải qua tẩy tủy, thể chất của họ rõ ràng khác hẳn người thường.

Cứ thế leo lên tới đỉnh, mặt chẳng đỏ, hơi thở chẳng dốc, eo không mỏi, chân không đau.

Hỏi vì sao hai người rõ ràng bay được lại còn thong thả đi bộ à?

Tất nhiên là vì Nguyệt Linh Thảo ban đêm mới xuất hiện!

Khi hai người lên tới đỉnh, mặt trời đang đứng bóng.

Hai người vốn kỹ tính, lại sợ nắng, nên dứt khoát chui vào Không Gian Bảo Tháp. Nhàn rỗi cũng chẳng làm gì, chi bằng tu luyện.

Nửa ngày trôi qua.

Họ nén linh khí trong cơ thể, nén rồi lại nén, cuối cùng kẹt lại ở bình cảnh Trúc Cơ hậu kỳ.

Chắc không lâu nữa, cô có thể thử trải qua lôi kiếp Kim Đan.

“Có nguy hiểm không?”

Vân Lãng Đình không khỏi lo lắng cho cô.

Cô đáp gọn: “Đừng quên, tôi là con cưng của Thiên Đạo, sẽ không sao đâu.”

Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng cô cũng thấp thỏm.

Nếu không chịu nổi lôi kiếp, cô sẽ bị sét đánh thành tro bụi mất.

Cô còn muốn về nhà mà.

Cô giấu đi nỗi buồn thoáng ẩn trong đáy mắt, lấy lại tinh thần rồi lảng sang chuyện khác: “Bên ngoài trời đã tối rồi, chúng ta ra ngoài tìm Nguyệt Linh Thảo đi? Càng kéo dài, Dư Tĩnh Tĩnh càng nguy hiểm.”

Vân Lãng Đình cũng không nói thêm gì, nắm tay cô bước ra khỏi bảo tháp.

Ánh trăng chảy tràn khắp nơi.

Gió đêm mát lạnh, nhìn ra xa vẫn thấy hoa cỏ tươi đẹp như xưa, chẳng có chút hoang tàn nào của mạt thế.

Chỉ có những mối hiểm nguy đang ẩn nấp trong bóng tối, nếu không cẩn thận cảm nhận, chúng sẽ lao ra đúng lúc họ lơi lỏng và cắn đứt cổ họng họ.

Bạch Hổ cảm nhận được khí tức của Nguyệt Linh Thảo, bèn chỉ về hướng đông nam.

Hai người làm theo chỉ dẫn, nhanh chóng tìm thấy một cây cỏ vô cùng tầm thường ẩn trong kẽ rễ của một cây đại thụ.

“Thứ này trông cũng bình thường thật.”

“Nó chính là Nguyệt Linh Thảo. Nhổ lên rồi mà không dùng trong vòng nửa tiếng thì sẽ mất dược tính.”

Sau khi trải qua một ngày một đêm đau đớn “hóa đen”, cuối cùng Bạch Hổ cũng thoát khỏi tác dụng của Hắc Hắc Hoàn, trở lại bộ lông trắng muốt.

Nó trân trọng liếm liếm bộ lông bóng mượt, rồi nói: “Sau khi hái Nguyệt Linh Thảo, chị mau quay về không gian luyện Tẩy Tủy Đan nhé.”

Cảnh Xán cúi người nhổ Nguyệt Linh Thảo lên.

Cô nói với Vân Lãng Đình một tiếng rồi chớp mắt quay trở lại không gian.

Nhờ kinh nghiệm từ lần trước, lần này Cảnh Xán luyện chế rất thuận lợi.

Khoảng hai giờ sau, ba viên Tẩy Tủy Đan trắng ngần bay ra khỏi lò đan, rơi vào tay cô.

Bạch Hổ bước tới, hài lòng gật đầu: “Tẩy Tủy Đan trung cấp, hiệu quả tốt hơn loại thường.”

Đây chủ yếu là công lao của tinh linh hệ Mộc.

Cảnh Xán cất kỹ Tẩy Tủy Đan rồi ra khỏi không gian.

Gặp lại Vân Lãng Đình, một người cưỡi gió, một người cưỡi Hỏa Phượng Hoàng bay xuống núi.

Không ngờ, ở chân núi họ lại đụng phải Ngụy Tinh Thần và đám người kia.

Đồng chí Ngụy mặt đầy thán phục, hâm mộ nói: “Nhìn người ta kìa, bay tới bay lui. Nhìn lại bọn mình, chỉ dựa vào hai cái chân leo từ trên núi xuống tới đây, suýt nữa gãy luôn chân.”

“Mọi người định đi đâu?” Cảnh Xán nhìn quanh, chẳng thấy con “Đại Vương” được nhắc tới đâu cả.

“Đại Vương chạy về căn cứ chó nghiệp vụ rồi. Bọn tôi định đi xem thử có xử lý được đám chó xác sống đó không.” Ngụy Tinh Thần hiếm khi nghiêm túc được hai giây rồi lại lém lỉnh: “Hay hai người dẫn bọn tôi đi?”

Vân Lãng Đình không chút do dự từ chối: “Bọn tôi còn có việc gấp, mọi người cứ thong thả.”

“Ơ——”

“Mấy cậu nói xem, hai người đó chạy nhanh vậy làm gì?”

“Còn không phải sợ mày bám dính lấy họ à.”

“Tao có phải loại người như thế không?” Ngụy Tinh Thần tỏ vẻ “Anh bạn, mày chưa hiểu tao rồi”.

“Đừng nghi ngờ, đúng mày đấy.”

“...”

“Đi mau thôi, không xử lý được Đại Vương thì không biết nó còn dắt đám chó xác sống đi nhởn nhơ đến mức nào nữa.”

“Khéo nó còn đang tính xây cả một hành tinh chó xác sống cũng nên.”

Phải nói rằng, đám lính dã chiến trẻ tuổi này đều cùng một giuộc, đứa nào đứa nấy như bị Husky nhập.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi