Chương 58: Năm nay yêu đương kết hôn, năm sau làm cha làm mẹ
Trong ánh mắt dõi theo đầy lo lắng của tất cả mọi người.
Cổ Đạo Nhĩ tỉnh lại.
Dị năng đã cạn kiệt của cậu đã khôi phục, vết thương ở chân cũng lành hẳn.
Cậu kinh ngạc nhìn đôi nam nữ trước mặt như từ trên trời giáng xuống, trong lòng dâng lên cảm giác thoát nạn, muốn bật khóc một trận.
“Anh bạn đẹp trai, nhìn bọn này làm gì vậy?”
“Cảm ơn...” Ngoài ra, cậu không biết nên nói gì hơn.
Vân Lãng Đình bị câu “anh bạn đẹp trai” của cô gọi đến mức mặt liền đen lại.
Anh trợn mắt lạnh lùng nhìn Cổ Đạo Nhĩ.
Trong lòng khinh thường: “Có đẹp bằng mình không? Ánh mắt gì vậy!”
“Ơi, cảm ơn gì chứ, bọn tôi chỉ đuổi theo con chó Đại Vương đó thôi.”
Cảnh Xán phẩy tay, có chút áy náy: “Nếu bọn tôi đến sớm hơn một chút, cậu đã không bị thương thành ra thế này.”
“Tôi không sao rồi.”
“Không sao là tốt, không sao là tốt.”
“Đã không sao thì chúng ta đi thôi.” Vân Lãng Đình kéo tay cô, muốn rời đi.
Cổ Đạo Nhĩ vội giữ lại: “Mấy người hay là ở lại thôn nghỉ ngơi vài ngày rồi hẵng đi? Thôn chúng tôi có lương thực, có rau củ quả, lát nữa tôi dẫn mọi người đi tham quan nhà kính nhé?”
“Được thôi.”
Cảnh Xán kéo tay áo Vân Lãng Đình, nhỏ giọng: “Bạch Bạch bảo tụi mình thu thập một ít hạt giống lương thực, cây giống trái cây gì đó, trồng vào không gian.”
“Rau thì không cần?” Anh nhướng mày.
“Ơ...”
“Xem em kén ăn thành cái dạng gì kìa.” Anh nhẹ nhàng gõ lên đầu cô, răn dạy: “Sau này bữa nào cũng phải ăn rau.”
Cảnh Xán dịch sang bên cạnh, tránh để anh đánh trúng đỉnh đầu cô.
Cô lên giọng phản bác đầy lý lẽ: “Anh nhìn em không ăn rau mà chẳng phải vẫn đẹp như tiên, dáng người bốc lửa, da trắng phát sáng...”
Vân Lãng Đình liếc từ trên xuống dưới, lạnh lùng nói: “Ừ, hơn cái sân bay một chút.”
“Anh đừng đả kích cá nhân!”
Cô nổi cáu, mặc kệ có ai ở đó hay không, bước lên túm cổ áo Vân Lãng Đình, hung dữ: “Em cho anh cơ hội, nói lại lần nữa xem nào.”
“Xì.”
“Hôm nay anh không dùng hai trăm chữ khen em thì em sẽ không tha cho anh.” Cô chu môi lên.
Vân Lãng Đình ngoan ngoãn bắt đầu khen: “Tiểu Xán của anh da mịn như mỡ đông, mắt sáng răng trắng, tươi thắm như hoa đào, dáng vẻ như tiên giáng trần, tâm hồn như lan, dáng đứng thướt tha, chim sa cá lặn, trăng thẹn hoa nhường, mày ngài mắt phượng, thông minh lanh lợi...”
“Thôi được, tha cho anh.” Cô che mặt, làm bộ ngại ngùng.
Nhìn kỹ, sẽ thấy khóe miệng cô sắp nứt đến mang tai.
Vân Lãng Đình nắm tay che miệng, hắng giọng: “Tiểu Xán vui rồi à?”
“Hừ, anh nói đều là sự thật.”
Anh thuận miệng tiếp lời: “Phải phải, vậy chúng ta đi tham quan nhà kính nhé?”
Cổ Đạo Nhĩ vội dẫn đường, vừa đi vừa giới thiệu: “Trong nhà kính của chúng tôi không chỉ có lúa quanh năm, còn có rất nhiều trái cây chua chua ngọt ngọt con gái thích. Bây giờ có anh đào ngọt siêu to, còn có quả na...”
“Thật hả?” Cảnh Xán nuốt nước bọt, hớn hở chạy theo cậu.
“Hừ!” Sắc mặt Vân Lãng Đình trầm xuống.
Một lúc sau, anh mới bước theo.
Trong nhà kính trái cây.
Vân Quy Thư và Đường Thi mấy người đã hái được hai giỏ lớn đủ loại trái cây.
Sở Tinh Hà vui phát điên, miệng lẩm bẩm: “Mứt trái cây, rượu trái cây, giấm trái cây, nước ép trái cây, làm hết, làm hết.”
“Ăn tươi không ngon à?” Ngụy Tinh Thần nhét một nắm anh đào ngọt vào miệng, nói không rõ lời.
Mộc Khê Bắc tự coi mình là người cầu kỳ.
Anh ta lau quả anh đào trên áo, rồi mới đưa vào miệng.
Các đội viên dã chiến đã trèo lên cây như khỉ.
“Đội trưởng, hay là khiêng cả cây về đi?”
“Cút, không gian của cậu nuôi nổi nó đến Đế Đô à? Chắc chắn là tất cả vào bụng cậu thôi.”
“Vậy chúng ta cũng làm mứt với rượu trái cây, mang về, mang về.”
Ngụy Tinh Thần dù sao cũng là đội trưởng, vẫn nhớ mình nhận nhiệm vụ đi ra ngoài.
Anh bảo mọi người cắt cành của các loại cây ăn quả, cất vào chiếc hộp đặc chế.
Hộp do viện nghiên cứu của căn cứ Phá Thiên ở Đế Đô chế tạo.
Nó có thể giúp vật bên trong giữ được sức sống, không hư hỏng trong khoảng nửa năm.
Cổ Đạo Nhĩ bảo người sắp xếp hai phần hạt giống của tất cả cây trồng hiện có trong thôn.
Đưa cho Ngụy Tinh Thần và Cảnh Xán mỗi người một phần.
Đổi lại, Cảnh Xán hào phóng tặng thôn Yến Gia một con lợn rừng, hai con gà rừng, ba con thỏ rừng, một giỏ trứng gà rừng, một rổ lớn nấm, măng, rau tề và các loại đặc sản núi rừng khác.
Các đội viên dã chiến nhìn người ta không ngừng lấy ra đồ tốt từ không gian, ghen tị đến mức hú hét.
“Ba, nhìn người ta kìa.”
“Nhìn lại cái không gian của cậu xem, ngoài không khí ra chẳng có gì, tớ còn thấy xấu thay cho cậu.”
“Tư, sao cậu chỉ nói tớ, không gian của cậu chẳng phải ngoài bánh quy nén ra cũng chẳng có nổi nửa cọng lông à?”
Ba và Tư đều là dị năng giả không gian, hai người trừng mắt nhìn nhau.
Vẻ mặt Cổ Đạo Nhĩ gần như đông cứng.
Dù sao cũng chỉ là chàng trai mới mười tám tuổi, bỗng thấy nhiều thịt tươi ngon như vậy, có hơi kích động.
Cậu thận trọng cam đoan: “Tôi sẽ quản lý tốt dân làng, không để họ nói lung tung.”
Một dị năng giả không gian có thể lấy ra nhiều sinh vật sống như vậy, e rằng cả thế giới cũng khó tìm ra người thứ hai.
Họ mang ơn lớn của người ta, biết có vài chuyện tốt nhất nên chôn kín trong bụng.
Cảnh Xán phẩy tay không để bụng, lại thả thêm hai con lợn rừng cho Sở Tinh Hà, định để dân làng được đổi bữa.
Đoàn hai mươi bốn người bọn họ không thể ăn không uống không của người ta mãi được.
Bên đống lửa trại, dân làng ca hát nhảy múa.
Trải qua cuộc tấn công của con chó xác sống hệ Băng cấp 3, những người thoát chết càng trân trọng giây phút hiện tại.
Con gái của anh Ba nhà họ Yến tên là Nguyệt Nguyệt, năm nay mười bảy tuổi.
Cô bé bước đến trước mặt Cổ Đạo Nhĩ.
Mặt đỏ bừng, thẹn thùng, ấp úng: “Anh Đạo Nhĩ ơi, em thích anh, em có thể làm bạn gái của anh không?”
“Chà, tỏ tình kìa, ngầu quá!”
Cảnh Xán nhấp một ngụm rượu mơ, khuôn mặt nhỏ ửng hồng.
Cô hùa theo: “Anh bạn đẹp trai, còn do dự gì nữa, đồng ý nhanh đi!”
Vân Lãng Đình liếc cô một cái lạnh lùng, khinh thường hừ: “Em xen vào chuyện người khác làm gì.”
“Em xen vào lúc nào? Anh không thấy người ta trai thương gái mến à? Đồ trai thẳng như anh thì biết gì, tránh ra.” Cô phẩy tay đẩy anh ra.
“Hừ!”
Một cô bé còn chưa biết rung động, thì làm sao biết trai thương gái mến là gì chứ?
Anh cụp đôi mắt đen xuống, trong đôi mắt đào hoa thoáng qua một tia bất lực.
Gương mặt tuấn tú của Cổ Đạo Nhĩ hơi ngượng, cậu mím môi, có chút ngại ngùng.
Thấy khuôn mặt bầu bĩnh của Yến Tiểu Nguyệt sắp méo đi, cậu vội nhỏ giọng: “Anh, anh đồng ý.”
Nguyệt Nguyệt lao vào lòng cậu, vui sướng thì thầm: “Vậy anh nhớ đến tìm bố em dạm hỏi nhé.”
“Ừ, được.” Chàng trai đẹp trai trịnh trọng gật đầu.
Miệng Cảnh Xán tròn thành hình chữ O.
Vân Lãng Đình nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, lạnh lùng nói: “Nhìn người ta kìa, một đứa mười bảy, một đứa mười tám, năm nay yêu đương kết hôn, năm sau làm cha làm mẹ.”
“Chà chà, tên lửa siêu thanh cũng không dám bay nhanh như vậy.”
Cô chống cằm, dùng ánh mắt khâm phục nhìn cặp đôi mới toanh, có vẻ đăm chiêu suy nghĩ.
Một lúc sau, cô dùng ánh mắt hơi thương hại nhìn người đàn ông bên cạnh.
Cất giọng tâm tình: “Đồng chí Vân Lãng Đình, đừng nản chí, với nhan sắc của anh, cố gắng một chút là vẫn cưới được vợ, chỉ cần anh sửa mấy cái tật nhỏ như sạch sẽ quá đà và ăn nói độc địa, hy vọng vẫn rất lớn.”
Vân Lãng Đình: “...”
Cảm ơn, chẳng được an ủi chút nào.
Anh đưa tay ấn lên đỉnh đầu cô.
Cô rụt người lại, sợ anh không vui là chụp vỡ sọ cô mất.
Biết điều, cô vội xu nịnh: “Ôi dào, mấy cái tật nhỏ của anh đều có thể bỏ qua. Anh nhất định cưới được vợ, em bảo đảm.”
“Em bảo đảm?” Trong mắt anh ánh lên một tia sáng.
“Bảo đảm, bảo đảm.” Cô suýt nữa thề với trời.
Ai, đều tại cô, đả kích người ta nặng quá.
Làm một soái ca tuấn mỹ vô song mà mất hết tự tin.
Là lỗi của cô.
Vân Lãng Đình khẽ nhếch khóe miệng.
Thản nhiên nói: “Nhớ lời em nói đấy.”
“N-nhớ rồi.”
“Ừ.” Anh hài lòng gật đầu, đứng dậy múc cho cô một bát canh cá, trong đó có rất nhiều nấm, đưa cho cô, nói: “Ăn hết đi, anh mới tin em.”
Cô vẻ mặt đầy khó xử, nhưng vì đỉnh đầu đang bị uy hiếp, chỉ đành chịu thua mà ăn.
“Nhai kỹ vào.”
“Ưm...”
Vừa định nuốt chửng cây nấm xuống, cô cảm nhận được bóng đen bao trùm ngay trên đỉnh đầu.
Cam phận mà máy móc nhai.
