Chương 72: Muốn trói chân một người phụ nữ, trước hết phải làm cho khẩu vị của cô ta trở nên kén chọn.
Cảnh Xán gật đầu.
Không hề giấu giếm suy nghĩ của mình: “Anh em nhà Bồ khiến tôi thấy rất thân thiết, cứ như người thân lâu ngày sum họp…”
“Vậy thì nên chăm sóc họ nhiều hơn một chút.”
Sự bất an trong lòng người đàn ông lập tức tan biến.
Địch ý vừa nảy sinh với Bồ Nhất Thụ cũng biến mất theo.
Bên này, hai người nhàn nhã chờ Bồ Nhất Thụ tẩy tủy thành công.
Phía bên kia, Vân Ảnh và mọi người đã uống không biết bao nhiêu lần nước linh tuyền.
Từng đợt xác sống.
Nối tiếp nhau xông lên.
Không có hồi kết.
Bọn họ vừa mệt vừa đói, cơn đói không chỗ trút trong lòng đều trút hết lên những con xác sống.
“Anh chị em ơi, xử gọn bọn chúng đi!”
Khuôn mặt trẻ con của Mộc Khê Bắc đầy vẻ sát khí.
Mẹ kiếp, thèm ăn cơm quá.
Hu hu.
Vân Lãng Đình từ đằng xa thấy bọn họ gần như kiệt sức, liền trao đổi ánh mắt với Cảnh Xán.
Hai người đồng thời thi triển Băng Linh Kỹ – Thiên Lý Băng Phong.
Trong bán kính mười dặm, nháy mắt biến thành thế giới băng tuyết.
Một đường dao gió lướt qua, từng cái đầu xác sống đông thành băng rơi xuống như những trái bóng.
Mạn Châu Sa Hoa nổ tung đầu bọn chúng.
Hoa lửa bọc lấy tinh hạch, từng viên một vun vút bay về phía Cảnh Xán.
Trận chiến lập tức kết thúc.
Vân Quy Thư đáng thương ôm cánh tay Cảnh Xán, làm nũng như một chú cún con: “Chị Xán Xán, khi nào mới được ăn cơm vậy? Tụi em sắp đói chết mất!”
“Chờ một chút nữa nhé.”
Cô quay đầu nhìn Bồ Nhất Thụ đã tẩy tủy thành công, toàn thân phủ đầy bùn đất hôi thối, hỏi Bạch Hổ: “Anh ấy là Linh Căn gì?”
“Là Lôi Linh Căn hiếm thấy, mà còn là cực phẩm.” Bạch Hổ không ngớt lời khen.
“Tôi bảo mà, đúng không?”
Cô kiêu ngạo hất chiếc cằm nhỏ lên, nháy mắt với Vân Lãng Đình.
Đồng tử đen thẫm của Vân Lãng Đình hơi co lại.
Trong đầu một cơn bão quét qua –
Cô gái nhỏ thật đáng yêu.
Bồ Nhất Thụ mặt mày ngơ ngác, cúi nhìn bùn đất trên người.
Muốn khóc mà không ra nước mắt.
Cảnh Xán vội gọi một trận mưa, rửa trôi phần lớn bùn đất.
Rồi nói: “Tìm chỗ tắm rửa trước đã.”
“Đến chỗ tôi thuê ở đi.”
Anh dắt Bồ Tang, dẫn đoàn mười một người của Cảnh Xán đi về phía trong làng.
Anh thuê một căn biệt thự sân vườn xa hoa nhất trong làng.
Là do một nhà giàu mới nổi trong thôn xây.
Chủ nhà quanh năm không về quê, sau khi xây xong liền bỏ trống.
Chủ nhà thấy cũng tiếc, nên cho Bồ Nhất Thụ thuê.
Tiền thuê chẳng hề rẻ, đủ thấy Bồ Nhất Thụ không thiếu tiền.
Chỉ là sau khi mạt thế tới, ngay cả cậu chủ Vân cũng coi như một kẻ nghèo rớt mồng tơi, huống chi là hai anh em nhà Bồ.
Bồ Nhất Thụ vội vàng tắm rửa xong, vẫn mặc một bộ trường bào tay rộng.
Chỉ là đổi sang màu lam nhạt.
Anh nói: “Dân trong làng đã chạy sạch từ lâu rồi.”
Anh không nói ra là –
Những người không kịp chạy đều bị xác sống ăn sạch, không chừa lại chút gì.
Giờ đây anh và em trai là hai cư dân duy nhất còn lại của làng Quy Nha.
“Tôi là dị năng giả không gian, vật tư dân làng không mang đi được đều được tôi cất giữ cả.”
Anh vừa nói vừa lấy ra chút lương khô để tiếp đãi khách quý.
Nhưng các vị khách lần này lại đặc biệt giữ ý khách sáo.
Chẳng có vẻ gì là muốn đưa tay lấy.
Anh vội lấy thêm mấy chai nước tinh khiết đặt lên bàn trà.
Anh nói: “Các vị đánh nhau với xác sống lâu như vậy, chắc cũng đói rồi, ăn chút gì lót dạ trước đã. Trong nhà vẫn còn chút gạo, lát nữa tôi đi nấu cháo cho mọi người.”
“Em muốn ăn thịt.” Vân Quy Thư xoa bụng, nhỏ giọng nói.
“Em muốn ăn cá.” Đường Thi ôm cánh tay vị hôn phu, cũng nói theo.
Mộc Khê Bắc và Sở Tinh Hà đồng thanh: “Muốn ăn lẩu!”
La Á nghiêm túc nghĩ một lúc rồi nói: “Tôi muốn ăn thỏ kho.”
Vân Ảnh và mấy người kia, hễ là thịt gì cũng được, lần lượt nói: “Tất cả những món trên, mỗi món một phần.”
“Mỗi món hai phần.”
“Mỗi món ba phần.”
“…”
Là chủ nhà, vẻ mặt của Bồ Nhất Thụ như muốn rạn nứt.
Những món họ nói, anh cũng thèm lắm chứ.
Chỉ có điều, cuối cùng cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi.
Nhưng ngay sau đó anh liền bị bẽ mặt.
Cảnh Xán vung tay nhỏ một cái, một đống “thức ăn” còn sống nhảy tanh tách được thả ra.
Sở Tinh Hà và mọi người thành thạo bắt tay vào giết lợn, giết gà, giết thỏ.
Dư Tĩnh Tĩnh và Đường Thi cũng phụ rửa rau củ trái cây.
Những cây ăn quả Cổ Đạo Nhĩ cho, sau khi được cấy vào Linh Sơn trong không gian, đều lớn hơn và ngọt hơn cả trồng trong nhà kính.
Ngay cả lúa nước cũng sắp trổ đòng.
Vân Lãng Đình ghé sát tai Cảnh Xán, nói: “Xán Xán, cho anh một con linh ngư.”
“Hả? Hôm nay anh muốn ăn cá à?”
Dù chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, cô vẫn lập tức xách một con linh ngư đưa cho anh.
Anh xắn tay áo, bàn tay thon dài cầm con linh ngư đi về phía nhà bếp.
Cảnh Xán ngạc nhiên hỏi: “Anh không định tự mình làm đấy chứ?”
“Ừ.” Anh không ngoảnh đầu lại, đi thẳng.
“…”
Anh chàng này bị cái gì thế nhỉ?
Vân Quy Thư chen lại gần cô, một câu làm tỉnh cả người đang mộng.
“Chị Xán Xán, chị quên rồi sao? Lần đầu chị lấy linh ngư ra, chị chẳng phải đã nói không biết cả đời này có được ăn cá do anh trai làm không?”
“Anh trai chắc chắn vẫn nhớ chuyện hôm đó đấy.”
Cảnh Xán trầm ngâm, hồi lâu sau mới chợt hiểu ra: “Thì ra Vân Lãng Đình có lòng tự trọng cao như vậy. Chị lúc đó chỉ thuận miệng nói thế thôi. Con người không ai hoàn hảo, chuyện gì cũng có lúc không làm được, hà tất phải ép mình.”
“…” Chị Xán Xán, em nghĩ chị hiểu lầm rồi.
Cảnh Xán đứng phắt dậy, chạy về phía nhà bếp.
Vân Lãng Đình xuống bếp, cảnh tượng hiếm có như vậy nếu bỏ lỡ, không biết phải đợi đến bao giờ mới thấy lại.
Cô cố ý kéo một chiếc ghế cao đến, ngồi sát xem anh thao tác.
Anh liếc cô một cái, đặt con cá vào bồn rửa, nhờ Tống Từ xả nước cho anh rửa tay.
Rồi đi đến trước mặt Cảnh Xán, nhấc cả người lẫn ghế của cô ra xa hai mét.
“Khói dầu trong bếp hại da lắm, ngoan ngoãn ngồi đây xem.” Nói xong, anh quay lại bên bồn rửa, xách con linh ngư lên, điều khiển dao gió mổ bụng nó.
Con cá giật mấy cái.
Anh dũng hy sinh.
Cảnh Xán khen một câu: “Chắc không mấy ai làm cá đẹp được như anh.”
Vân Lãng Đình khẽ nhếch môi, lặng lẽ tiếp tục việc trên tay.
Còn ở một bên, Sở Tinh Hà – truyền nhân đời thứ 108 của ngự trù, người thầm lặng không màng công danh – không nhịn được nhớ lại cảnh trước kia bị lão đại ép giảng giải từng bước nướng cá hết lần này đến lần khác.
Mong lão đại theo đuổi được chị dâu.
Cũng không phụ công bọn họ – những công thần hậu trường – vất vả bấy lâu.
Vân Lãng Đình không chỉ làm cá đẹp, mà từng thao tác đều như đang xử lý một tác phẩm nghệ thuật.
Con cá nướng qua tay anh mang đẳng cấp của món ăn đáng giá bạc triệu.
Cảnh Xán nhìn lớp da cá nướng xèo xèo chảy mỡ, dần chuyển sang màu vàng giòn, không khỏi nuốt nước miếng.
Vân Lãng Đình cười nói: “Lát nữa là ăn được.”
“Ừm ừm, em đợi được.”
Nói xong, cô vẫn thèm thuồng nhìn chằm chằm con cá trên bếp nướng.
Lẩu, lợn quay và thỏ kho do Sở Tinh Hà và mọi người chuẩn bị đã được bày lên bàn.
Đợi cá của Vân Lãng Đình nướng xong, bàn tiệc liền đủ đầy.
Mọi người ngồi quây quần bên bếp lửa.
Bồ Nhất Thụ nhìn bàn đầy ắp thức ăn, có cảm giác như đang nằm mơ.
Vân Lãng Đình vừa cầm đũa, đám bạn lập tức ăn theo với tốc độ cuồng phong cuốn lá rụng.
Anh chăm chú gỡ xương cá.
Gỡ xong, cả con cá vẫn nguyên vẹn.
Anh gắp một miếng thịt bụng cá đưa tận miệng Cảnh Xán.
Dỗ dành: “Ăn thử cá anh làm đi.”
Cảnh Xán, vốn đã quen được đút, liền há miệng ăn miếng cá.
Thịt cá thơm ngon, mọng nước, gia vị rắc vừa vặn, hoàn toàn không lấn át vị cá.
Nhìn cô hai má phồng lên, còn không ngừng đưa cá vào miệng.
Vân Lãng Đình cảm thấy một cảm giác thành tựu lớn lao.
Xem ra sau này phải rèn thêm tay nghề bếp núc mới được.
Cô nàng đúng là một đứa ham ăn.
Người xưa nói, muốn trói chân một người phụ nữ, trước hết phải làm cho khẩu vị của cô ấy trở nên kén chọn.
Ừm, người xưa quả không gạt mình.
