Chương 78: Mới có một giây không để mắt tới, đã dám động tay động chân với người đàn ông khác
Cảnh Xán ngơ ngác.
Cô đáp: “Tôi đâu có hối hả chuyện yêu đương.”
Văn Sơ Vũ nghĩ cô ngại ngùng nên không nhận, cũng không tiện nói thêm.
Đúng lúc này, đám bạn đã dọn sạch xác sống quanh khu vui chơi trở về.
Bồ Nhất Thụ được Cảnh Xán – người đang mải cắn hạt dưa – tạm thời cử đi theo đám bạn thu thập tinh hạch. Anh vung tay một cái, hàng trăm hàng nghìn viên tinh hạch bay về phía Cảnh Xán.
Cô chẳng động đậy gì.
Tinh hạch còn chưa tới gần, đã bị Bạch Hổ trong không gian thu hết.
Văn Sơ Vũ và đồng đội nhìn đến ngẩn người.
Quan sát kỹ mới phát hiện, bọn họ căn bản không nhìn thấu cấp bậc dị năng của Vân Lãng Đình và những người kia.
Tình huống này chỉ có một lời giải thích: cấp bậc của bọn họ, người nào cũng cao hơn thành viên đội Thiên Ưng.
Anh trầm giọng hỏi: “Có thể hỏi cấp bậc dị năng của mọi người không?”
Cảnh Xán gật đầu.
Sở Tinh Hà bước ra đầu tiên.
Anh chỉ vào mình, Đường Thi và Dư Tĩnh Tĩnh, nói: “Ba người bọn tôi là yếu nhất, vừa lên cấp 3. Tôi là dị năng hệ Thủy, hai cô ấy lần lượt là hệ Hỏa và hệ Mộc.”
Văn Sơ Vũ giật mình.
Dị năng giả cấp 3, ngay ở căn cứ Phá Thiên thuộc Đế Đô cũng đếm trên đầu ngón tay.
Đội trưởng của bọn họ là Cảnh Thiên, lúc rời Đế Đô cũng chỉ vừa chạm cấp 3.
Vậy mà anh chàng mập này lại nói cấp 3 là yếu nhất trong số họ!
Mấy thành viên đội Thiên Ưng kinh ngạc đến không nói nên lời.
Những người còn lại căn bản không cần giới thiệu kỹ.
Ngoài ba người bọn họ và Bồ Nhất Thụ – kẻ chuyên phụ trách việc đẹp như hoa – số còn lại đều là cấp 4!
Cả căn cứ Phá Thiên không có một ai đạt tới cấp bậc này.
Đội Thiên Ưng là một trong ba đội mạnh nhất căn cứ Phá Thiên.
Ngoài đội trưởng Cảnh Thiên, mười hai thành viên còn lại đều ở cấp 2 hoặc đỉnh cấp 2.
Hai đội còn lại trong top ba cộng lại cũng không quá ba dị năng giả cấp 3.
Vân Quy Thư khẽ nói với Cảnh Xán: “Họ hình như bị dọa đến hết hồn rồi.”
“Xem ra sau này không thể thật thà như vậy được.” Cảnh Xán nghiêng đầu nói với người đàn ông bên cạnh: “Thực lực mạnh quá cũng khổ nhỉ. Hay từ giờ mình khai thấp xuống một cấp?”
“Em quyết đi.”
Các thành viên đội Thiên Ưng nghe “những lời thì thầm” của họ, không hẹn mà cùng giật khóe miệng.
Dù bực bội, họ vẫn tự giới thiệu.
Phó đội trưởng Văn Sơ Vũ là dị năng hệ Lôi, đỉnh cấp 2; hai nam thành viên còn lại lần lượt là hệ Thủy và hệ Hỏa, đỉnh cấp 2; cô gái hay cười là dị năng giả không gian; cô gái anh khí còn lại là dị năng hệ Băng cấp 2.
Đội Thiên Ưng tổng cộng có mười ba người.
Văn Sơ Vũ và bốn thành viên nữa đến Thanh Lê Thành làm nhiệm vụ, tám người còn lại đi theo đội trưởng Cảnh Thiên tới căn cứ Triều Dương.
Cảnh Xán đại khái nắm được tình hình đội Thiên Ưng.
Cô đổi chủ đề, làm như thuận miệng hỏi: “Không biết mọi người có đi qua quảng trường âm nhạc ở trung tâm thành phố không?”
“Bọn tôi vừa từ bên đó qua.” Cô gái anh khí cất giọng trong trẻo đáp.
Cô để mái tóc ngắn cắt mỏng, bên tai trái đeo thánh giá kim cương đen, ánh mắt thỉnh thoảng lại rơi lên người Bồ Nhất Thụ đang thất thần. Nhịn mãi không nhịn được, cô bước tới trước mặt anh và đưa tay ra.
Bồ Nhất Thụ hoàn hồn, ngơ ngác hỏi: “Có chuyện gì?”
“Làm quen chút nhé, tôi tên Lâm Lang, Lâm Lang trong ‘lâm lang mãn mục’.” Cô vẫn chưa rút tay về.
Đôi mắt trong veo của Bồ Nhất Thụ không gợn chút sóng, anh thản nhiên đáp: “Bồ Nhất Thụ.”
“Tên hay thật, tôi có thể gọi anh là Nhất Thụ không?” Cô không hề bị sự lạnh nhạt của anh làm cụt hứng, ngược lại càng nhiệt tình: “Anh có bạn gái chưa? Tôi làm bạn gái anh được không?”
Miệng Cảnh Xán tròn xoe thành hình chữ O.
Cảm giác đầu óc có hơi không đủ dùng.
Cô lại nhắc với đám bạn cái chủ đề “xuân đến rồi, nên yêu đương thôi”.
Kết quả là lãnh một ánh mắt như dao của Vân Lãng Đình.
Cô chẳng bận tâm, chống cằm, hào hứng chờ nghe câu trả lời của Bồ Nhất Thụ.
Bị tỏ tình đột ngột, Bồ Nhất Thụ không đổi sắc mặt, lạnh nhạt đáp: “Không hứng.”
“Nhất Thụ, có lẽ anh chưa hiểu rõ về tôi.” Lâm Lang dừng một chút, nghiêm túc nói: “Tôi là người một khi đã nhận định thì dù chết cũng không buông tay. Cho nên, sớm muộn gì anh cũng sẽ là bạn trai tôi.”
Đám bạn kinh ngạc.
Rồi bắt đầu trêu chọc.
“Hâm mộ ghen tị hận, sao không ai thích mình vậy?” Mộc Khê Bắc vặn vẹo khuôn mặt trẻ con của cậu thành một cục.
Sở Tinh Hà liếc cậu một cái, thản nhiên nói: “Chắc tại trông cậu quá trẻ trâu, người ta không nỡ hạ thủ.”
Vân Quy Thư vỗ tay tán thưởng: “Chị Lâm Lang đỉnh thật!”
“Lời thoại tổng tài bá đạo đến rồi: Tôi chết cũng không buông tay, sớm muộn gì em cũng là người của tôi.” Cảnh Xán làm bộ ép tường giữa không trung với người đàn ông bên cạnh, nhướng mày, nâng cằm anh lên, vẻ mặt thâm trầm: “Thuận theo ta đi.”
Đôi mắt đen của người đàn ông nhuốm sắc ấm, anh cười đáp: “Ừ.”
“Không đúng không đúng, anh phải nói: Anh chết cũng sẽ không yêu em, đồ lưu manh.”
Vân Lãng Đình: “...”
Đám bạn đứng xem nhìn anh bằng ánh mắt thông cảm.
Anh im lặng một lát, thản nhiên nói: “Kịch bản của em cũ rích rồi. Kết cục hai người chắc chắn ở bên nhau, chi bằng đồng ý ngay, rồi cưới xin sinh con luôn.”
“Anh ơi, đây là kịch bản xem mắt của mấy cụ già, đừng chen ngang có được không?”
Cô không vui, chọc vào ngực anh, khẽ trách.
Anh nắm lấy bàn tay đang chọc phá của cô, dịu giọng hỏi: “Vậy em nói xem, cuối cùng hai người có phải ở bên nhau không?”
“Phải.” Cô khẳng định trước, rồi nhấn mạnh: “Còn chưa tới màn ‘truy thê hỏa táng trường’, cô vợ nhỏ cũng chưa kịp mang bầu bỏ trốn. Kịch bản anh sắp đặt mười phút là hết phim rồi.”
“...”
“Khụ khụ!”
Lâm Lang suýt nữa thì bị đám người này chọc tức đến bật cười.
Không nhìn ra chị đang nghiêm túc bày tỏ tình cảm sao?
Toàn phá rối gì thế?!
Cô lấy lại khí thế, mạnh mẽ giữ thể diện: “Cảm ơn mọi người đã chúc phúc cho tình cảm của tôi và vị hôn phu. Đến khi bọn tôi kết hôn, nhất định sẽ mời mọi người.”
Bồ Nhất Thụ: “...”
Đám bạn nể mặt liền đáp: “Nhất định đến.”
Dư Tĩnh Tĩnh lén liếc Tống Từ một cái.
Cô phát hiện anh cũng đang nhìn mình.
Vội quay mặt đi.
Vành tai cô đỏ bừng cả lên.
Lâm Lang nhấp nhổm, suýt nữa đã nắm được bàn tay trắng trẻo thon dài của Bồ Nhất Thụ.
Bồ Nhất Thụ cuối cùng cũng nhíu mày. Anh rút từ trong tay áo rộng ra một tờ giấy vàng, ném về phía cô.
Trên giấy, nét bùa đỏ tươi loé sáng một cái.
Lâm Lang đảo mắt một vòng, phát hiện cả người không cử động được.
Cô ngơ ngác hỏi: “Đây là chuyện gì vậy?”
Cảnh Xán lại gần nhìn.
Trước trán Lâm Lang dán tờ giấy bùa vàng Bồ Nhất Thụ vừa ném ra.
Phù văn trên giấy đã biến mất.
Giọng Bạch Hổ kinh ngạc vang lên: “Bùa chú cấp thấp – thuật định thân.”
“Nhất Thụ, giỏi ghê!” Mắt Cảnh Xán sáng rực, kéo tay áo anh, la lên: “Dạy tôi đi, dạy tôi đi!”
Vân Lãng Đình: “...” Không nhìn nổi nữa.
Anh xách cô nàng về bên cạnh mình.
Mới có một giây không để ý tới, cô đã dám động tay động chân với người đàn ông khác.
Cảnh Xán giãy một cái, ấm ức lẩm bẩm: “Anh không khen em có tinh thần cầu tiến vượt trội, còn cản em đi học.”
“...” Không phản bác được.
Bồ Nhất Thụ lên tiếng, giải vây cho anh: “Tôi chỉ biết thuật định thân. Với tư chất của cô, học trong vài phút là xong.”
Cô kiêu kỳ ngẩng đầu, hất cằm về phía Vân Lãng Đình, doạ: “Nghe thấy chưa? Đợi em học xong, em sẽ định thân anh đầu tiên.”
“Hừ.” Đồ nhóc con.
Lâm Lang hoàn hồn, gào lên với Bồ Nhất Thụ: “Chồng ơi, thả em ra trước được không? Có gì từ từ nói, bạo lực gia đình không giải quyết được vấn đề đâu!”
Mọi người: “...”
Bồ Nhất Thụ: “???”
Cảnh Xán xoa cằm nói: “Chị Lâm Lang đẩy kịch bản nhanh thật đấy.”
Vân Lãng Đình xoa tóc cô, thấy hết nói nổi.
Bồ Nhất Thụ cũng chẳng buồn nói.
Không chừng lát nữa, cô ấy lại đổi giọng gọi anh là ba của con cô ấy mất.
