Chương 94: Vẻ mặt hung dữ của nó vậy mà lại khiến người ta nhìn ra vẻ ngẩn ngơ.
Một lúc sau.
Cô mới hoàn hồn lại.
Đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, ánh mắt dừng trên bàn tay đang bóp chặt cổ tay cô – một bàn tay gân guốc, rõ từng khớp xương.
Tay hắn lạnh ngắt, chẳng có chút nhiệt độ nào. Bình thường hắn hay nắm tay cô theo kiểu bá đạo, nhưng chưa bao giờ lại kẹp cổ tay cô như một cái kìm, dùng sức mạnh đến mức gần như muốn bóp nát xương cô.
Trong mắt cô chợt dâng lên một tầng nghi hoặc.
Cô ngẩng lên, đánh giá hắn từ trên xuống dưới.
Rõ ràng vẫn là con người đó, nhưng khí chất lại có chút khác lạ.
Vân Lãng Đình mà cô quen biết nhìn thì lạnh lùng, miệng lưỡi cũng cay độc, nhưng trong xương tủy lại có tiềm chất của một người đàn ông ấm áp, thích chăm sóc người khác, thỉnh thoảng cũng hay giận dỗi; dù đúng hay sai, hắn vẫn luôn rộng lượng nhận lỗi trước.
Cô mím môi, cất giọng hỏi vang: “Vân Lãng Đình, anh thật sự không định ở bên Kỳ Tiêu sao?”
Người đàn ông phía trước bước chân khựng lại, chậm rãi quay đầu, giọng trầm xuống: “Em nói xàm gì thế?”
“Em đâu có nói bừa. Chẳng phải đêm qua chính anh nói với em rằng anh vẫn vương vấn Kỳ Tiêu, dù bị thiên hạ chỉ trỏ thì anh vẫn muốn ở bên anh ấy sao?”
“Chuyện cũ đừng nhắc lại nữa.”
Hắn nhíu mày, lặng lẽ đổi chủ đề: “Lát nữa đến từ đường, em phải bám sát anh, đừng để lạc nữa.”
“Ừ.” Cô nhếch môi, nở một nụ cười hơi chế nhạo.
Cô rút tay về, xoa xoa cổ tay đã tím bầm, lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với hắn.
Hắn tức giận gầm lên: “Xán Xán, đừng có giận dỗi, chúng ta phải mau đến từ đường.”
Vẻ mặt cô lạnh lùng, lời nói ra lại làm người ta tức chết: “Em càng muốn đưa anh xuống địa ngục trước hơn.”
“...”
“Ai cho mày lá gan dám giả làm tên khốn đó?”
Cô hừ lạnh một tiếng, tay nắm Hàn Băng Kiếm, một kiếm đâm thẳng vào tim hắn, mỉa mai nói: “Mũi chó cắm hai cọng hành mà cũng dám giả bộ làm voi trước mặt bà đây à?”
Mũi kiếm xuyên qua thân thể hắn. Theo tiếng vật nặng đổ ầm, một con rết mắt đỏ rực hiện ra trước mặt cô.
Nó dường như rất không cam lòng, cố hỏi: “Mày phát hiện ra bằng cách nào?”
“Bà đây sao phải nói cho mày?”
Cô bĩu môi, không thèm nói cho nó biết đâu – Tên khốn ấy tuy lạnh lùng, nhưng tay của hắn ấm áp vô cùng. Không phải thứ quỷ quái như mày có thể giả vờ được.
Nó đọc được suy nghĩ của cô, lẩm bẩm: “Thì ra là vậy.”
“...” Không phải, mày đã biết được cái gì cơ chứ?
“Tụi mày không thể thoát khỏi Thú Lâm Thôn được đâu.”
Cô nhíu mày, lạnh giọng hỏi: “Mày là một con rết mà còn dám mở miệng nói chuyện, thì còn gì không thể xảy ra? Bà đây phân tích cho mày nghe nhé?”
Cô mặc kệ nó có muốn nghe hay không, cứ tự nhiên nói: “Thú Lâm Thôn bày một loại huyễn trận nào đó, đúng không?”
“...”
“Nhìn mặt mày là biết bà đây đoán trúng.”
Vẻ mặt hung dữ của nó không hiểu sao lại khiến người ta nhìn ra vẻ ngẩn ngơ.
Nó ngờ nghệch hỏi: “Mày đoán bừa à?”
“Ừ.”
“...”
Cô đắc ý nói: “Bà đây giỏi không? Tiện tay đoán phát là trúng.”
Nó không muốn thừa nhận, bèn im lặng.
Cô cũng chẳng bận tâm, nói tiếp: “Nếu không phải huyễn trận trong truyền thuyết, thì sao bà đây và Vân Lãng Đình đang yên đang lành lại bị tách ra? Cái rừng đào nơi bà đây xuất hiện, giờ này lẽ ra hoa đào đã tàn, vậy mà lại nở rực rỡ, dưới đất chẳng có một cánh hoa rụng hay lá khô, sạch hơn cả mặt mày, quá là không để tâm rồi...”
“Lần sau bảo người bày trận làm kỹ vào.”
“...” Nó có một câu “mẹ nó” không biết có nên nói ra không.
“Để bà đây đoán tiếp xem mày hấp tấp dẫn bà đây đến từ đường làm gì?”
“Vội vàng lừa bà đây vào, chắc chắn không phải để giết ngay. Vậy trên người bà đây có thứ gì mà tụi mày muốn? Tinh hạch của dị năng giả? Hay thứ khác? Dù sao tụi mày cũng vì lợi ích mà mất công lừa bà đây.”
“Tiếc là bà đây không phải cô gái bình thường.”
“Trong đầu bà đây chứa cả một thư viện.”
“Trò lừa của tụi mày phải nâng cấp mới có tương lai. Làm lừa đảo mà cũng chẳng chuyên nghiệp...”
“Phụt——”
Nó không thể nghe tiếp được nữa, phun ra một ngụm máu đen lớn, rồi ngã đùng xuống, chết thẳng cẳng.
Cô hừ lạnh một tiếng, chế nhạo: “Tâm lý kém thật, bà đây mới nói mày vài câu đã không chịu nổi? Kiểu như mày, dù kiếp sau có làm lại từ đầu thì cũng vẫn là kẻ thua, hiểu chưa?”
Nhìn cánh cửa đỏ son trước mắt, cô rơi vào thế khó xử.
“Nên phóng hỏa đốt sạch nó, hay là dùng băng phong kín nó đây?”
“Bên trong chắc chắn có thứ gì đó.”
“Hay là vào xem thử?”
Tự lẩm bẩm một lúc lâu, cô quyết định cứ làm theo ý mình.
Cô đạp một phát lên cánh cửa đỏ son, nhưng cánh cửa chẳng nhúc nhích.
Cô lặng lẽ thu chân về, nhìn trái nhìn phải. May mà không ai thấy cảnh vừa rồi.
Cô phóng lửa đốt một hồi lâu, cánh cửa đỏ son vẫn chẳng hề hấn gì.
“Cái quái gì thế này?”
“Chẳng lẽ căn bản không có cánh cửa nào? Cánh cửa đỏ son trước mắt chỉ là ảo giác của mình?”
Cô nảy ra một ý tưởng táo bạo, đưa tay đặt lên cửa, không ngờ lại xuyên qua luôn.
“Vãi!”
Cô chớp chớp mắt. Trước mắt tối om.
Không khí khẽ dao động, một làn gió nhẹ mang theo hương phật thủ thoang thoảng và hương gỗ đàn hương ùa vào mũi cô.
Vân Lãng Đình?
Cô không vội mở miệng gọi.
Cô đứng lặng yên ở đó, đầu óc xoay chuyển nhanh chóng.
Giả sử cả Thú Lâm Thôn là một huyễn trận, đám động vật biến dị trong trận không chỉ biết nói tiếng người mà còn dường như có năng lực thấu hiểu lòng người, chỉ là thiếu kinh nghiệm xã hội nên để lộ sơ hở. Vậy thì Vân Lãng Đình đang đi về phía cô có phải là bản nâng cấp sau khi chúng đọc thấu suy nghĩ của cô hay không?
Hay lắm. Vừa nói trò lừa chưa tinh vi, vậy mà giờ đã bắt chước cả mùi hương rồi à?
Tất nhiên, cũng không loại trừ anh ta chính là Vân Lãng Đình thật.
Dù thế nào, lấy bất biến ứng vạn biến vẫn là cách đối phó hiện tại của Cảnh Xán.
Mùi phật thủ quyện với hương gỗ đàn hương càng lúc càng rõ rệt, nồng đậm.
“Xán Xán?”
Cảnh Xán nhìn về hướng phát ra âm thanh, mơ hồ thấy một bóng dáng đang bước nhanh về phía cô.
Cô nhàn nhạt đáp: “Ừ.”
Giọng nói đó im lặng một lát, rồi hỏi: “Em vào bằng cách nào?”
“Đặt tay lên cửa là vào thẳng luôn.”
“Trước khi vào thì sao?”
Cô suy nghĩ một chút rồi thành thật đáp: “Em thử đạp, thử đốt bằng lửa, cửa vẫn không nhúc nhích.”
“Ha, đúng là em.” Trong giọng nói có chút trêu chọc.
“Anh thật sự là Vân Lãng Đình sao?”
“Anh không phải.”
Anh đứng lại trước mặt cô, nhìn chằm chằm cô gái nhỏ vẫn bình an vô sự, giọng nói mang vẻ vui mừng rõ rệt, cười nói: “Anh là anh của em.”
Cảnh Xán: “...” Ngoài tên khốn đó ra, không ai dám tự xưng như vậy.
Anh nắm lấy tay cô, cảm nhận hơi ấm trong lòng bàn tay, khẽ hỏi: “Lúc đến đây, em có gặp thứ gì kỳ lạ không?”
“À, chỉ là gặp một con rết ngu ngốc, hóa thành dáng vẻ của anh, định lừa em vào, bị Hàn Băng Kiếm của em đâm một kiếm chết tươi.”
Nghe vậy, gương mặt tuấn tú của anh trầm xuống. Anh lạnh giọng hỏi: “Nó có làm gì kỳ lạ với em không?”
Anh muốn đem nó cắt thành một trăm lẻ tám mảnh. Lại dám giả dạng anh để lừa cô gái nhỏ của anh, không thể tha thứ!
Cảm nhận luồng khí lạnh không ngừng tỏa ra từ người anh, cô vội trấn an: “Cũng chẳng làm gì, chỉ ôm em một cái rồi kéo em đi thôi...”
Cô không nói thì thôi, vừa nói xong không khí xung quanh dường như sắp đóng băng.
Hít, lạnh thật.
