Nhiều năm trước, các tinh cầu cấp A chỉ thuộc về Đế quốc, nhưng vẫn có tinh chủ riêng. Sau này, để tập trung quyền lực, Đế quốc đã thu hồi toàn bộ tinh cầu cấp A và phái quan lại đến quản lý. Trải qua nhiều năm đấu tranh, các tinh cầu cấp A mới hoàn toàn thoát khỏi tay những nhà giàu, nhưng tầm ảnh hưởng của các gia tộc từng làm tinh chủ vẫn còn sâu rộng.
Nhà họ La chính là một gia tộc như vậy.
Tô Đào miên man suy nghĩ, chợt nhớ ra hoang vu tinh 758 cũng là sản nghiệp của nhà họ La, nhưng so với tinh A Liên Phong thì quá lạc hậu... Cô không khỏi nghĩ, nếu công việc kinh doanh của chị Ngu được triển khai ở tinh cấp A, chắc chắn sẽ bùng nổ.
Tất nhiên, giá cả cũng không thể rẻ như bây giờ. Tô Đào nhất thời thấy may mắn vì mình lại có cơ hội gặp được chuyện tốt như vậy.
Nghĩ đến đây, thái độ hời hợt của gia đình càng khiến Tô Đào bực bội. Không biết thứ này có tác dụng hay không, thì thử một chút có sao đâu! Còn bắt cô phải tự thân chạy một chuyến thế này.
Tô Đào thở dài một hơi, quay đầu nhìn cảnh vật bên ngoài phi thuyền vụt qua. Ánh mắt cô chợt bắt gặp một chiếc tinh hạm đang lơ lửng trên không, trên đó viết: “Chúc mừng La lão gia tử hai trăm tuổi đại thọ!”
Người giàu thật biết cách chơi, Tô Đào có chút ngưỡng mộ. Chiếc tinh hạm đó chắc là nhà họ La dùng để tổ chức sinh nhật cho lão gia tử.
Chẳng bao lâu, phi thuyền đã đến trạm gần nhà Tô Đào. Cô lại vội vã chen ra khỏi dòng người, bóng dáng dần khuất trong khu phố sầm uất.
Những người như Tô Đào, về nhà phải chen tinh hạm, đến nơi lại chen phi thuyền. Còn La Thừa, cháu của nhà họ La, tinh chủ của hoang vu tinh 758, thì khác. Anh ta giàu có, có tinh hạm và phi thuyền riêng.
Nhưng người giàu cũng có nỗi phiền não. La Thừa có chút sợ hãi bữa tiệc mừng thọ tối nay. Năm nay anh hai mươi sáu tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học vào tháng Tư, gia đình đã giao cho anh một phần sản nghiệp.
Năm đó, anh trai La Kỳ của anh cũng từng trải qua chuyện này. Gia đình trực tiếp giao cho anh ta quản lý một phần mảng kinh doanh cơ giáp, khiến La Thừa vô cùng ngưỡng mộ. Anh cứ nghĩ năm nay mình tốt nghiệp cũng sẽ được chia một ít ngành nghề chính.
Kết quả, thứ gia đình đưa cho anh... lại là một hoang vu tinh. Sản vật duy nhất của hoang vu tinh là năng lượng thạch và một số quặng hiếm, còn phải nhờ đến trợ cấp của Đế quốc mới miễn cưỡng cân bằng thu chi. Thông thường, những gia tộc như nhà họ La vẫn chưa từ bỏ loại tinh cầu không có giá trị lớn như hoang vu tinh, là để kiếm tiếng thơm, cũng giống như làm từ thiện vậy.
La Thừa sững sờ. Anh thích cơ giáp, không thích đào mỏ! Anh biết mình không có duyên với vị trí người kế thừa, nhưng như vậy có phải quá tàn nhẫn không? Đó là hoang vu tinh mà!
Anh vẫn rất tự biết mình. Từ nhỏ anh trai đã giỏi hơn anh. La Thừa chưa từng nghĩ đến việc trở thành người đứng đầu thế hệ tiếp theo của nhà họ La, nhưng điều đó không có nghĩa là anh muốn quản lý hoang vu tinh.
Nhưng anh không dám trái lệnh ông nội, đành chán nản đến hoang vu tinh 758, làm cái gọi là La tinh chủ.
La Thừa cảm thấy mình thật xui xẻo.
Xui xẻo nhất là anh mới đến hoang vu tinh 758 được vài tháng thì xảy ra sự cố sập hầm mỏ, sau đó lại gặp phải đợt rét hại lớn nhất trong mười năm.
Đúng là cái nơi quái quỷ gì!
La Thừa buồn bực và bực bội, bèn tìm việc khác để khuây khỏa.
Anh bắt đầu mê mẩn tinh võng, mê đọc tiểu thuyết. Đọc hết truyện đang đăng dở thì lục truyện cũ đọc lại, kết quả phát hiện văn học thời địa cầu cổ đại cũng khá cuốn, dùng để giết thời gian rất hợp.
Nào ngờ đọc mãi rồi lại nghiện, nằm mơ cũng thấy mình gặp được cao nhân chỉ điểm, xoay chuyển vận mệnh.
La Thừa mơ mơ hồ hồ, có lẽ vì quá không cam lòng sống cuộc đời mờ mịt như vậy, anh vô cùng khao khát có người kéo mình một cái. Thế rồi anh gặp một cô gái ở tòa nhà hành chính, cô gái mang theo viên đá trong mơ của anh!
La Thừa không chút do dự bỏ ra 10 vạn tinh tệ mua viên đá vô danh này, và đeo nó đến bữa tiệc mừng thọ của ông nội.
Anh sờ viên đá đeo trên ngực, hít một hơi thật sâu. Đây là lần đầu tiên anh tham dự bữa tiệc mừng thọ của lão gia tử sau khi tốt nghiệp, sẽ có rất nhiều người thân bạn bè và đối tác của nhà họ La đến.
La Thừa đoán chắc chắn đây lại là một buổi “xử công khai” đối với anh, vì hầu như năm nào mọi người cũng so sánh anh với La Kỳ, nhất là đám họ hàng.
Trước đây, khi chưa tốt nghiệp, bố mẹ có thể nói anh chưa tốt nghiệp nên chưa làm được gì là bình thường, vẫn còn là học sinh.
Năm nay thì khác.
La Thừa nuốt nước bọt căng thẳng. Năm nay anh đã nắm quyền, mà làm cũng không tốt. Hoang vu tinh năm nay chắc chắn lỗ, không tránh khỏi bị ông nội mắng vài câu.
Anh không tự chủ được siết chặt an thần thạch, thầm niệm: “Đá ơi là đá, mong ngươi giúp ta bình an vượt qua đêm nay!”
La Thừa vẫn nhớ lời dặn của Ngu Bội, ấn phần nhô lên trên an thần thạch, đợi đến khi trái tim bình tĩnh lại, mới sải bước đi vào sảnh tiệc.
Khách khứa trong sảnh tiệc đã đến gần đủ. La Kỳ đang bưng ly rượu nói chuyện với tiểu thư nhà họ Lý. La Thừa lặng lẽ tìm chỗ bày đồ ngọt, kéo ghế ngồi xuống, bắt đầu ăn uống.
Mặc dù sự “lặng lẽ” của anh là điều không thể, vì anh khá béo, lại cao, sự hiện diện rất lớn, nhưng mọi người đều rất ăn ý mà lờ anh đi.
La Thừa nổi tiếng ham ăn, ai cũng quen. Hơn nữa, họ đã nghe tin anh bị đày đến hoang vu tinh, nên càng không ai muốn lãng phí thời gian vào anh.
Trong sảnh tiệc, chén đũa leng keng, thỉnh thoảng có vài ánh mắt lướt qua người anh. La Thừa lại sờ an thần thạch, không chút áy náy cắn một miếng bánh ngọt thật to. Nhìn thì nhìn, có mất miếng thịt nào đâu. Anh chỉ quan tâm đến người nhà, còn người ngoài thì tùy.
Trên lầu hai, La lão gia tử đứng đó quan sát toàn cảnh, thấy biểu hiện của La Thừa thì không ngừng thở dài lắc đầu. Mấy năm nay La Thừa càng ngày càng buông thả!
Quản gia nhà họ La cũng cảm thấy tiếc nuối trong lòng. Ông không nói gì, nhìn đồng hồ rồi khẽ nói: “Lão gia, ngài nên xuống nói chuyện rồi ạ.”
La lão gia tử vẫy tay, bước xuống lầu. Quản gia lẽo đẽo đi theo, trong lòng có chút lo lắng.
Hồi trẻ, La lão gia tử không chịu nghe sự sắp đặt của gia tộc, bất chấp sự phản đối của gia đình vào quân đội. Sau này nhờ chiến công hiển hách, khi xuất ngũ ông trực tiếp tiếp quản toàn bộ nhà họ La.
Nhưng những năm tháng trong quân đội đã để lại di chứng rất lớn cho cơ thể ông.
