Cơ Giáp Cả Đời: ...Đất của cậu không đủ trồng đâu.
Niềm Vui Của Cá Đã Mất: Đất thì đắt gì. Cứ tích trữ hạt giống trước, sau này trồng dần!
Ngay sau đó, Quý Vô gửi một dãy số tới, khiến Ngu Bội hít một hơi lạnh, chỉ chút hạt giống đó mà tới hai triệu!
Vậy chẳng phải chữa khỏi bệnh cho Tưởng tinh chủ, tiền thù lao cũng tiêu sạch sao? Ngu Bội đau lòng tới mức không thở nổi.
Cứu mạng, sao hạt giống lại đắt vậy chứ!
Cả người Ngu Bội như con cá mặn, phòng khách trống trải thỉnh thoảng lại vang lên tiếng thở dài não nề. Hệ thống thông minh trong căn hộ phát hiện tâm trạng cô đang rất tệ, liền tự động tắt tiếng, lặng lẽ điều khiển robot dọn dẹp – vì Ngu Bội khắc trận thạch làm rơi vãi đầy bụi.
Quý Vô nhắn mấy tin liên tiếp, đều hỏi sao Ngu Bội không nói gì.
Cơ Giáp Cả Đời: Nếu cậu muốn, tôi mua hết.
Vài phút sau, Ngu Bội mở mắt nhìn tin nhắn trên quang não, thở dài một hơi nặng nề. Thôi, mua cũng mua rồi, trả hàng thì không thể trả được.
Giá hạt giống đắt đỏ càng củng cố quyết tâm bán rau củ quả của Ngu Bội. Cô phải nhanh chóng xử lý xong mọi chuyện, rồi về trồng trọt!
Không gì quan trọng hơn việc trồng trọt!
Long sở trưởng vừa về, Ngu Bội đã túm lấy ông hỏi thủ tục chuyển học thì phải làm sao.
“Ồ, sao đột nhiên tích cực thế?”
“Chẳng phải muốn xử lý xong sớm sao.” Ngu Bội không giấu vẻ đau lòng, cô ôm ngực nói: “Quý Vô giúp tôi mua một mớ hạt giống, tốn hẳn hai triệu! Cậu ấy còn nói đó là giá sau khi giảm.”
“Tôi không ở nổi tinh A này nữa, ông cũng biết đấy, tôi còn thuê nhân viên mới, cứ mãi thu không đủ chi thế này, tôi lấy gì trả lương đây!”
Hai triệu, đúng là đắt thật. Long sở trưởng không xót tiền, nhưng giờ lại hơi xót cho Ngu Bội. Ông hắng giọng, bất đắc dĩ nói: “Tiếc là phải báo cho cô biết, hai triệu này chưa chắc đã đến tay cô đâu. Tưởng Dũng đã mời khá nhiều người đến chữa bệnh.”
Vẻ mặt Ngu Bội lập tức từ phẫn nộ chuyển sang kinh hãi, xen lẫn một chút không dám tin.
“Ông Long, ông đừng lừa tôi!”
Hai triệu, đó là hai triệu đấy.
Nếu cô không lấy được hai triệu này, chẳng phải cô sẽ mắc món nợ khổng lồ hai trăm mười triệu sao? Ngu Bội bỗng cảm thấy áp lực quá lớn.
Nhìn Long sở trưởng cũng không giống đang nói đùa, cô xoa mặt, giọng run run: “Ông không cần nói gì thêm, khi nào thì đến nhà họ Tưởng?”
Thăng cấp! Cô phải nhanh chóng thăng cấp, không thì làm sao cạnh tranh với người ta.
“Ba ngày nữa.”
“Được, tôi bế quan ba ngày, ba ngày này ông đừng làm phiền tôi, có việc gì gấp thì ông bàn với trợ lý của tôi trước, đợi tôi ra rồi tính.”
Nói xong, Ngu Bội đẩy quang não của Tô Mi cho Long sở trưởng, rồi nhanh chóng vào phòng, ra lệnh cho hệ thống khóa chặt cửa phòng.
Long sở trưởng giơ tay lên, miệng gọi: “Ngu...” Gọi trễ rồi, người đã vào trong.
Ông sờ sợi râu mép, lẩm bẩm: “Đây là muốn làm gì vậy, ít nhất cũng phải nói cho tôi biết chứ, lỡ lúc đó không ra được...”
Xì, sao có thể!
Ngu Bội là người tiếc tiền như thế nào chứ, dù có bò cũng phải bò ra.
La Thừa thì xui xẻo hơn. Long sở trưởng vốn định giới thiệu anh ta, dù sao chuyện hợp tác này ông không nhúng tay vào, để hai người tự nói chuyện với nhau. Nhưng vấn đề là giờ Ngu Bội bế quan, La Thừa chỉ còn cách chờ.
Vậy mà một người không ngờ tới lại tìm đến cửa, khiến Long sở trưởng rất khó chịu.
La Thừa sắp xếp xong mọi chuyện ở hoang vu tinh, liền theo địa chỉ Long sở trưởng đưa mà tới. Nhưng anh ta không ngờ ở cổng lớn căn hộ, lại gặp La Kỳ.
Vì vậy, vừa mở cửa, Long sở trưởng đã thấy hai anh em nhà họ La, lông mày lập tức nhíu lại.
La Kỳ tay xách hộp quà, gương mặt tuấn tú nở nụ cười, ăn nói cũng rất đường hoàng: “Chú Lý, nghe nói chú cũng đến tinh A này, cháu đến thăm chú.”
Còn La Thừa đứng bên cạnh có phần lúng túng, khẽ gọi: “Chú Lý.”
Hai người đứng cạnh nhau, ai là kẻ làm nền rõ ràng quá. Long sở trưởng lười nhác “ừm” một tiếng, nghiêng người cho hai người vào.
“Sao cháu biết ta ở đây, ta chỉ đưa địa chỉ cho La Thừa thôi.” Long sở trưởng khoanh tay, liếc xéo La Kỳ, nhìn rõ từng biến đổi trên gương mặt hắn.
Sự đào tạo của nhà họ La quả thực hiệu quả, nụ cười trên mặt La Kỳ vẫn giữ vẻ lịch sự, hắn không trả lời trực tiếp câu hỏi của Long sở trưởng mà nhìn về phía La Thừa.
La Thừa vội giải thích: “Bọn cháu gặp nhau giữa đường.” Sợ chú Lý hiểu lầm là anh tự ý dẫn người tới.
Chưa trở thành người cầm lái nhà họ La mà đã ra vẻ coi thường em trai mình, khiến Long sở trưởng càng không ưa, huống chi ông đang cố ý cảnh cáo La Kỳ, ngầm ý rằng ông không thích bị điều tra.
“La Kỳ tìm ta có chuyện gì?” Long sở trưởng nói chuyện với người mình không thích vốn chẳng khách sáo, dù là con cháu cũng vậy.
La Kỳ liếc nhìn La Thừa, hắn không hiểu tại sao chú Lý cứ có thành kiến với mình. Hắn ngồi trên sofa, giọng điệu rất ôn hòa.
“Nghe nói chú Lý cũng nhận được thiệp mời của Tưởng tinh chủ?”
La Thừa ngồi bên cạnh dỏng tai nghe, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào hòn đá trên bàn trà, hình như... đây là bản phóng to của an thần thạch?
Không, không đúng, hoa văn của an thần thạch không phải thế này.
Hôm nay La Thừa đã xem đi xem lại hình ảnh của Cửa hàng của Cá không biết bao nhiêu lần, hoa văn của viên trận thạch lớn này dường như khác hẳn với mấy viên trận thạch trong cửa hàng.
La Kỳ nói rõ mục đích chuyến thăm, tiện thể liếc nhìn phản ứng của La Thừa. Mấy năm nay La Thừa từ chỗ không tranh không giành trở nên có phần ngỗ ngược, La Kỳ còn khá mong đợi La Thừa đứng dậy tranh giành với mình, tiếc là La Thừa không đứng dậy nổi.
Thậm chí nghe thấy lời hắn nói, La Thừa cũng chẳng có phản ứng gì, mà chỉ chăm chú nhìn hòn đá.
La Kỳ nhíu mày, không để ý đến hắn nữa, tiếp tục nói chuyện với Long sở trưởng.
“Tưởng tinh chủ xuất thân từ quân bộ, chú trước đây cũng vậy. Cháu nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ chú hiểu rõ về ông ấy.”
Thái độ của La Kỳ rất thành khẩn, nói ra những lời này mà chẳng hề thấy ngại, cứ như đang nói chuyện với một vị trưởng bối có quan hệ sâu sắc với mình.
