Nhưng nếu cậu ấy vào Vân Khoa, thì chỉ là kẻ phụ việc, nhiều nhất cũng chỉ hơn thực tập sinh bình thường một chút, có thể làm thí nghiệm cơ bản.
Người trẻ tuổi lòng tự trọng cao, đưa ra lựa chọn như vậy cũng không có gì lạ.
Quản lý Cao cười cười, không tiếp tục chủ đề này nữa.
Còn Khâu Phi, người mà chủ nhiệm Viên nghĩ rằng đãi ngộ sẽ rất tốt, lại bị bóc lột đến vui vẻ. Tâm trạng hiện tại của cậu ấy, giống hệt ID tài khoản phụ của mình, bay trên trời không muốn hạ cánh!
Điều khiến cậu ấy kích động hơn nữa là, sau khi lên tinh hạm, cậu ấy nhận được lời mời kết bạn từ chủ tiệm Ngu!
Phi Phi Phi: Chủ tiệm Ngu, chào chị, em là Khâu Phi!
Ngu Bội trầm ngâm một lát, hồ sơ của Khâu Phi cô vừa mới xem, học sinh giỏi của Đế Y Dược, thành tích chuyên ngành vượt trội so với đám bạn cùng trang lứa.
Nên giao cho cậu ấy làm gì đây? Có chút không nghĩ ra, chi bằng hỏi cậu ấy xem.
Niềm Vui Của Cá Đã Mất: Cậu thấy mình giỏi gì nhất?
Khâu Phi rùng mình một cái, tới rồi tới rồi, phỏng vấn trực tuyến tới rồi!
Cậu ấy cân nhắc câu trả lời của mình, khiến Ngu Bội phải đợi tận hai mươi phút mới nhận được tin nhắn – một đoạn giới thiệu dài cả nghìn chữ, nói rõ chi tiết về lĩnh vực mình giỏi.
Ngu Bội: “……”
Chà, không hiểu gì cả. Trả lời gì đây?
Khâu Phi rất lo lắng, bởi vì chủ tiệm Ngu mãi không trả lời, chẳng lẽ là… không hài lòng với cậu ấy?
Cậu ấy cảm thấy mình vẫn rất ưu tú, xem lại phần tổng kết về bản thân, rất tốt rồi, đến người của Vân Khoa xem xong cũng phải gật đầu.
Vậy tại sao chủ tiệm Ngu vẫn không hài lòng?
Khâu Phi không phải người ngồi chờ chết, nghĩ một lúc, lại nhanh tay nhắn cho Ngu Bội.
Phi Phi Phi: Thật ra, cái gì em không biết đều có thể học. Em thi đỗ Đế Y Dược, khả năng học tập cũng khá tốt.
Ngu Bội sáng mắt lên, cái này được đấy, cô vừa vặn cần bố trí Bách Chuyển đại trận mới, Khâu Phi làm miễn phí nửa năm, trong thời gian này đại trận cần thay vật liệu, có thể để cậu ấy đi lo, thay vật liệu cũng không khó!
Chuyện tu tiên này, nói ra thì cũng khá kinh người, nhưng Ngu Bội cảm thấy đã làm ăn buôn bán thì không thể một mình chiến đấu được.
Người ta làm ông chủ lớn, muốn dùng người, trước tiên cũng phải bồi dưỡng họ đã.
Cho nên cô cũng không thể keo kiệt, phải nuôi một nhóm người sau này có thể trở thành bộ khung của công ty. Bất quá vẫn phải xem xét phẩm hạnh, mới có thể ký hợp đồng.
Quyết định xong, Ngu Bội lại trả lời.
Niềm Vui Của Cá Đã Mất: Được, cậu đến đi, tôi tìm cho cậu một vị trí thích hợp! Công việc cần động não, rất hợp với cậu.
Khâu Phi trong lòng tràn đầy mong đợi về tương lai, thậm chí bắt đầu tưởng tượng cảnh mình xây dựng sự nghiệp trên hoang vu tinh.
Lúc này cậu ấy không hề biết, tương lai mình sẽ đi khắp mọi tấc đất của hoang vu tinh, sau đó… đào trận thạch, chôn trận thạch mới, cứ thế lặp đi lặp lại, trên con đường bảo trì trận pháp càng đi càng xa.
Còn bây giờ, bạn cùng phòng đang điên cuồng nhắc tên cậu ấy trong nhóm.
【Khâu chó, mày không nói đi đâu thực tập thì thôi, ít nhất cũng nói chế độ đãi ngộ để bọn tao tham khảo với!】
【Người đâu rồi, mau ra đi, tao vừa nghe nói hai đứa kia bị Vân Khoa chọn đi rồi, Khâu à, mày có hối hận không?】
Khâu Phi mỉm cười.
Phi Phi Phi: Chắc là bao ăn bao ở, không có lương.
【???】
【Ý mày là công ty do nhà mày mở nên mới không trả lương à?】
Khâu Phi vắt chân chữ ngũ, nụ cười càng đắc ý.
Phi Phi Phi: Tao làm miễn phí cho người ta nửa năm.
Phi Phi Phi: Thật ra đãi ngộ không quan trọng, quan trọng là học được kiến thức mới!
Bạn cùng phòng dần cảm thấy có gì đó không đúng. Miêu tả này nghe càng ngày càng…
【Được lắm, các anh em xem tổng kết của tao: tự dâng mình làm miễn phí nửa năm, sinh viên năm cuối khoa Dược trường Đế Y Dược. Có quen không?】
【……Má, mày chính là thằng ngốc đó à?】
Phi Phi Phi: Cút, mày mới là thằng ngốc!
Chương 36
Những người hâm mộ Vân Khoa trên diễn đàn Phong Cực chế nhạo Cửa hàng của Cá là xưởng nhỏ, kết quả là xưởng nhỏ lại mở bán dưa hấu đặt trước, giá cả càng khiến người ta kinh ngạc.
20 vạn một quả dưa hấu có đắt không? Chủ tinh, tinh A kinh tế phát triển nhất, mức lương trung bình năm ngoái cũng chỉ 8 vạn một tháng, đương nhiên là đắt.
10 vạn một quả dưa hấu thì mua được, 20 vạn thì cắn răng cũng có thể mua, nhưng cái này không biết phẩm tướng không biết kích thước, tưởng đang mở hộp mù à? Hộp mù 20 vạn ai dám mua.
Liên tục hai ngày, những người hâm mộ Vân Khoa luôn gặp phải vài người hâm mộ Cá bỗng nhiên xuất hiện, vì vậy có vài người đặc biệt chú ý đến Cửa hàng của Cá.
【Lý Đào, Cửa hàng của Cá định đấu với Vân Khoa à? Mọi người đều biết, Vân Khoa của chúng ta vẫn luôn tích cực mở rộng các ngành nghề khác, trồng trọt trái cây đã có từ lâu.】
1L: Ai nhìn vào mà chẳng nói giống Vân Khoa, Vân Khoa khởi nghiệp từ thuốc an thần, cô ta lại có an thần thạch, Vân Khoa đi trồng trái cây, cô ta cũng trồng dưa, dưa nhà cô ta còn 20 vạn một quả! Cướp tiền à.
2L: Dưa của Vân Khoa tôi mua rồi, không ngon lắm, vị bình thường. Cái công ty dược lớn như vậy, trồng trọt kiểu gì vậy.
4L: Nhìn như vậy thì đúng là có chút giống copy con đường của Vân Khoa.
5L: Thôi đi, Vân Khoa đó là thiên thời địa lợi nhân hòa, Cửa hàng của Cá giống như đang làm bừa vậy.
6L: Đúng vậy, tôi đang đứng ngoài quan sát. Thành thật mà nói, mấy bình luận khen Cửa hàng của Cá trên diễn đàn, tôi luôn cảm thấy là nước, lời lẽ đều giống hệt nhau.
7L: Không phải nước thì là gì? Tám phần là một đứa bán năng lượng thạch, chỉ là gói ghém lại một chút thôi.
Khâu Phi vẫn đang khoe khoang với bạn cùng phòng, nói rằng đến hoang vu tinh có khi sẽ được ăn dưa 20 vạn một quả, bạn cùng phòng đều mắng cậu ấy không ra gì, bảo cậu ấy im lặng ăn bíp ít nói thôi, hẹn gặp cậu ấy trên diễn đàn Phong Cực.
Thế là cậu ấy mở diễn đàn Phong Cực, định khoe một phen trong post của bạn cùng phòng, thì nhìn thấy cái post gọi là thảo luận lý tính này.
Khâu Phi không tức giận, thậm chí có chút buồn cười, nhìn những bình luận này, giống như nhìn thấy chính mình vài ngày trước còn hùng hồn để lại lời nhắn trên tinh võng.
