Tưởng Do dẫn mọi người ra vườn rau, vừa đi vừa giải thích: “Số hạt giống mà cô Ngu ươm đầu tiên cũng không nỡ bỏ đi, nên tôi đã xin một khoảng đất để trồng.”
Vườn rau cách sân nhà khá gần, chỉ là nằm ở phía bên hông, nên bình thường không ai để ý, vẫn luôn do một mình Tưởng Do chăm sóc.
Dưa hấu thì chưa trồng được, Tưởng Do chỉ biết là chất lượng sẽ không tệ, nhưng cụ thể thế nào thì khó nói. Thế nhưng với vườn rau trước mắt, Tưởng Do tự tin khẳng định: “Lứa rau này là lứa tôi trồng ngon nhất từ trước đến nay!”
Không cần anh nói, mọi người cũng nhìn ra được, đẹp mắt thấy rõ!
Màu xanh non khiến người ta dễ chịu, tất cả rau đều tươi tốt, không phải chưa từng thấy rau phát triển thế nào, chỉ là vườn rau trước mắt tràn đầy sức sống mãnh liệt, nhìn là thấy ngon.
“Chà, trông đẹp thật đấy.” Ngu Bội tiến lên hái một quả dưa chuột, cắn một miếng, giòn tan, ngọt thanh, nước nhiều, mắt cô lập tức sáng lên.
Ngon quá! So với những gì cô từng ăn ở tinh A trước đây, chẳng thấm vào đâu.
La Thừa là người đầu tiên hái một quả, nếm thử, còn chưa kịp cảm nhận vị đã nuốt xuống, lại cắn thêm một miếng, càng nhai sắc mặt càng nghiêm túc.
Phần ruột dưa chuột vẫn chưa chín hẳn, nên ăn không hề ảnh hưởng đến độ giòn, ngược lại còn có vị ngọt thanh.
…Cái này mà là dưa chuột?
La Thừa ăn rất ngon lành, nhưng vẻ mặt thì không thể gọi là hưởng thụ được, những người khác tò mò chết đi được, chẳng lẽ nhìn đẹp vậy mà không ngon?
La Thừa nuốt miếng cuối cùng, có chút ngơ ngác nói: “Sao dưa chuột này không hề chát nhỉ?” Anh ăn mà thấy hơi lạ, từ nhỏ đến lớn ăn dưa chuột đều hơi chát mà!
Tưởng Do hái một quả cắn thử, vui mừng nói: “Vị này đúng rồi, viện nông nghiệp đã khôi phục được vị của giống cổ địa cầu, không hề có vị chát, độ giòn và vị ăn rất giống.”
Nhưng đợi ăn hết một quả, phát hiện còn có vị ngọt hậu, và một mùi thơm thanh mát khó tả.
Anh lập tức đổi lời: “Không, còn ngon hơn cả giống viện nông nghiệp trồng.”
Nghe vậy, mọi người mới bắt đầu động tay, vừa nghi hoặc vừa cắn thử, rồi cả đám chìm vào suy tư, vẻ mặt nghiêm túc đến mức không nói nên lời, chỉ chậm rãi thưởng thức hương vị chưa từng được nếm qua.
Cùng lúc đó, Khâu Phi đến được hoang vu tinh, được người ta chỉ đường, hớn hở chạy đến vườn rau, nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ này, giật mình.
Cả mười người, tay ai cũng cầm một quả dưa chuột, đồng loạt quay về phía cậu.
Khâu Phi bị dọa đến mức dừng bước.
Đây là… có ý gì?
Khâu Phi: Người xưa có câu, đến sớm không bằng đến đúng lúc…
Chương 37
Khâu Phi còn tưởng mình lạc vào một buổi hoạt động kỳ quái nào đó, thì một cô gái xinh đẹp vẫy tay với cậu, giọng nói rất ôn hòa, nhưng lại khiến Khâu Phi từ khoảnh khắc đó bắt đầu nghi ngờ bản thân mình thi trượt đại học hay sao.
“Cậu là Phi Phi Phi?” Cô gái mỉm cười: “Tôi là Ngu Bội, cậu may mắn thật đấy, vừa kịp lúc chúng tôi thử rau.”
“Chủ, chủ tiệm Ngu?” Khâu Phi dè dặt gọi.
“Cậu không nhận nhầm đâu, là tôi.” Ngu Bội gật đầu.
Nếu có ai nói với Khâu Phi rằng chủ tiệm của Cửa hàng của Cá là một cô gái hai mươi tuổi, Khâu Phi tuyệt đối không tin.
Người sáng lập Vân Khoa gây dựng sự nghiệp lúc đã ngoài năm mươi, trận thạch lợi hại như vậy, lại có thể xuất phát từ tay một người cùng trang lứa với mình?
Nhưng bây giờ, Khâu Phi cảm thấy một sự áy náy sâu sắc.
Người mà cậu chửi… lại là một cô gái xinh đẹp và dịu dàng đến vậy. Chẳng trách cậu ế lâu năm như thế.
Khâu Phi lại nghĩ, cô gái trẻ như vậy mà tấm lòng lại rộng rãi, không những không trách móc cậu, còn mời cậu ăn dưa chuột, trong lòng càng thêm áy náy.
Đầu óc nóng lên, cậu đột nhiên cúi gập người về phía Ngu Bội, lớn tiếng nói: “Chủ tiệm Ngu, tôi có lỗi với cô!”
Tất cả mọi người đều sững sờ, Khâu Phi cũng ngẩn ra, đây hoàn toàn là hành động theo bản năng, cậu không hề muốn tỏ ra mềm yếu như vậy!
Ngu Bội gãi đầu, không biết nói gì, đành hái một quả dưa chuột đưa cho cậu, ấp úng nói: “Chuyện lớn gì đâu, tôi chưa từng để trong lòng. Nào, nếm thử xem dưa chuột có ngon không.”
Một người đang ôm đầy sự xấu hổ, đồng thời lại chìm trong cảm giác tự ti vì người cùng tuổi giỏi hơn mình quá nhiều, khi nhận được thiện chí của người khác, sẽ đặc biệt cảm động.
Khâu Phi rưng rưng nước mắt, nghiêm túc nhận lấy quả dưa chuột bằng hai tay, đang chuẩn bị cảm xúc, thì đột nhiên nghe thấy có người nói chuyện.
“Ha ha, lớp trẻ bây giờ đúng là có sức sống thật.”
Cậu cảm thấy giọng nói này rất quen, hình như đã nghe ở đâu rồi, cảm xúc đang dâng trào bỗng chững lại.
Khâu Phi ôm quả dưa chuột quay đầu lại, chỉ thấy hai ông lão đang ngồi xổm bên giàn dưa chuột vừa ăn vừa nói chuyện.
Người vừa lên tiếng chính là người đang ngồi đối diện với cậu, Khâu Phi nhìn kỹ, hồn vía lên mây.
Hóa ra, giọng nói đó chính là nghe được trong giảng đường đại học.
Mẹ kiếp, sao giáo sư Trần lại xuất hiện ở đây!
Giáo sư Trần của trường Đại học Y Dược Đế Quốc, dạy môn phân tích nguyên tố. Số tín chỉ không những cao, mà còn khó.
Khâu Phi năm đó vật lộn mãi mới đạt điểm cao nhất, nhưng điểm số cũng không nổi 90. Đây là lần duy nhất trong đời sinh viên của cậu không đạt nổi 90, giáo sư Trần đã để lại cho cậu bóng ma tâm lý kinh hoàng.
Đột nhiên nhìn thấy giáo sư Trần ở hoang vu tinh, Khâu Phi trợn tròn mắt.
“À, giáo sư Trần, tôi nhớ thầy là người của trường Đại học Y Dược Đế Quốc đúng không? Nhân viên mới tôi tuyển là sinh viên khoa dược của trường đó, cũng thật trùng hợp.”
Giáo sư Trần vốn không để ý, nghe Ngu Bội nói vậy, mới nhìn kỹ, kết quả phát hiện—ồ, đúng là học trò của mình thật.
“Tôi nhớ cậu rồi!” Giáo sư Trần giọng đầy vui mừng: “Cậu là học trò duy nhất trong hai năm gần đây đạt trên 80 điểm trong tay tôi, cậu tên là… Khâu Phi đúng không?”
Khâu Phi căng thẳng đến mức không dám nói, gật đầu qua loa, theo bản năng đưa quả dưa chuột lên miệng cắn một miếng.
“Thế nào, ngon không?” Giáo sư Trần hiền từ hỏi.
Khâu Phi vội vàng gật đầu: “Thơm lắm ạ!”
Thơm thật! Mùi thơm thanh mát đó lập tức xoa dịu nỗi đau khi nhìn thấy giáo sư Trần của Khâu Phi.
