Ngu Bội trợn tròn mắt. Vẻ mặt thản nhiên, giọng điệu bình thản, lời nói toát lên sự ngông nghênh... chẳng phải đây chính là bộ dạng chuẩn của lão già ngoại treo mà nhân vật chính trong tiểu thuyết hay có sao!
Ngu Bội lau miệng, giơ ngón cái với ông, kích động nói: "Bá đạo quá giáo sư Trần, đúng là ngài."
Ông lão nhỏ gần đây bị Ngu Bội hành cho khổ sở, hiếm khi được cô khen, lập tức nở nụ cười.
Khâu Phi đứng bên cạnh, mặt mày hớn hở bổ sung: "Mọi người không biết đâu, hồi trẻ giáo sư Trần giỏi lắm. Viện nghiên cứu mời ngài ấy mà ngài ấy không đi. Học viện Nông nghiệp hình như cũng từng hợp tác với giáo sư Trần đúng không? Còn nữa, hợp đồng ba mươi năm với Vân Khoa, đến hạn là không gia hạn nữa, nói không là không."
Cá tính quá đi chứ!
Giáo sư Trần thong thả cắn một miếng dưa, cười hề hề nói: "Chỉ là chút thành tích nhỏ nhặt, không đáng nhắc tới."
Giáo sư Trần nói vậy, Khâu Phi cũng ngại không dám kể tiếp. Thật ra từ khi giáo sư Trần rời khỏi Vân Khoa, mảng kinh doanh nông sản của Vân Khoa đúng là tụt dốc không phanh.
Nói mới nhớ, mấy người làm phân tích nguyên tố như họ đều giỏi thật, lĩnh vực nào cũng dùng được!
Tưởng Do gật đầu: "Bây giờ vẫn là viện trưởng Trịnh đang tại nhiệm."
Giáo sư Trần gật đầu, thản nhiên nói: "Chuyện này cứ để tôi."
Một mình Tưởng Do thì có thể xảy ra vấn đề, nhưng thêm cả giáo sư Trần, bản báo cáo đánh giá này chắc chắn không thể sai được.
Hai người làm phân tích nguyên tố ở đây, một người là cao thủ, một kẻ vẫn còn là gà mờ mới vào nghề.
Gà mờ trong lòng bực bội, cậu mở tinh võng, quyết định cũng phải làm cho người khác bực bội một phen.
Nghĩ đến việc đối phương sắp phải trả một khoản cược lớn, Khâu Phi cười đến mức lông mày sắp bay lên. Dạo này giáo sư Trần cùng cậu bị Ngu Bội hành, hành ra cả tình cảm, sau khi giải quyết xong chuyện đánh giá, liền khẽ hỏi Khâu Phi.
"Cậu cười gì thế?"
Khâu Phi không tiện để Ngu Bội biết cậu lại đi đánh cược với người khác, mà tiền cược lại là thứ quá khứ đen tối khó nói.
Thế là cậu nhỏ giọng nói với giáo sư Trần: "Cháu đánh cược với fan của Vân Khoa, nói nếu dưa hấu công ty chúng ta ngon hơn Vân Khoa thì anh ta phải mua năm quả! Bây giờ đến lúc thực hiện lời hứa rồi."
"Ồ." Giáo sư Trần lại cầm một miếng dưa, tò mò hỏi Khâu Phi: "Trên tinh võng mọi người nói gì thế?"
"Ôi, toàn mấy lời chửi bới, bảo đồ của Vân Khoa chỗ nào cũng tốt, còn chỗ chúng ta chỗ nào cũng lừa đảo."
"Lừa đảo? Lần trước không phải có blogger livestream thử Bách Chuyển thạch sao, tôi đưa quy trình thí nghiệm, cậu ta làm theo y hệt, số liệu thu được có tính tham khảo mà." Giáo sư Trần hơi khó hiểu. Thí nghiệm không được chặt chẽ lắm, nhưng cũng đủ chứng minh trận thạch là thật.
Sao lại có người nói công ty Huyền Ngư lừa đảo nhỉ?
[Anh bạn, đến lúc thực hiện lời hứa rồi đấy. Khi nào dưa hấu mở kênh đặt trước, tôi hy vọng sẽ thấy thành ý của anh. Fan của Vân Khoa, không đến mức chơi không nổi như vậy chứ, đúng không?]
Khâu Phi đăng xong bài, lúc này mới giải thích cho giáo sư Trần.
Mấy ngày nay cậu xem quá nhiều lời lẽ không thiện cảm với Huyền Ngư, giờ đã có thể bình tĩnh đối mặt.
"Vì không phải ai cũng xem livestream, Tĩnh Ca sau đó chỉ đăng bản cắt ghép, nhiều người nghi ngờ chúng ta cấu kết với Tĩnh Ca để lừa người."
Giáo sư Trần nhíu mày, ông lão nhỏ "ồ" một tiếng, vừa ăn dưa vừa không nói gì, dường như đang nghĩ ngợi điều gì.
Mật khẩu tài khoản tinh bác của ông là gì nhỉ? Chậc, không nhớ nổi, phải hỏi trợ lý mới được.
Chương 40
Khi bản báo cáo đánh giá bị gỡ xuống, Lý Thông mừng rỡ, cảm thấy thế giới của anh sáng sủa hẳn lên.
Thế nhưng niềm vui đó chỉ kéo dài đúng mười phút ngắn ngủi, bản báo cáo lại quay về.
Lên rồi gỡ, gỡ rồi lên, đùa bố mày à? Lý Thông ôm lấy trái tim nhỏ bé của mình, vẻ mặt đầy tủi thân nhìn Cao Lỗi: "Lỗi à, chuyện này là sao vậy?"
Cao Lỗi cũng ngơ ngác.
Cậu gọi cho bố, không lâu sau thấy bản báo cáo đánh giá bị gỡ xuống, còn tưởng là Học viện Nông nghiệp nhầm thật, sao lại có thể quay lại được?
Vân Khoa thua thì không sao, nhưng Lý Thông thì không thể được! Anh ấy đã đặt cược một triệu đấy, số tiền đó tiêu đi thì xót lắm.
Cao Lỗi lại gọi cho bố.
"Bố, bản báo cáo đánh giá đó là sao vậy... Học viện nhầm à? Hay là phía chúng ta nhầm?"
Cao Lỗi và Lý Thông nhìn nhau, lòng hai người lạnh toát.
"Bác Lý tự mình hỏi à? Con thấy hoang vu tinh thật sự không thể có điều kiện trồng ra loại dưa hấu ngon như vậy."
Quản lý Cao dạo này đang bận, bị con trai quấn lấy hỏi cũng thấy phiền: "Suốt ngày đừng có để ý mấy chuyện này, chẳng qua chỉ là quả dưa hấu thôi, con nên xem nhiều vào mấy bộ số liệu thí nghiệm bố gửi cho con, sau này mới có tư cách đến giúp bố!"
"Bố nói cho con nghe, tinh thần lực mới là hướng nghiên cứu chính trong tương lai, con phải để tâm cho đúng chỗ! Thôi không nói với con nhiều nữa, cúp máy đây."
"Nhưng mà bố..." Cao Lỗi lẩm bẩm: "Người ta cũng bán sản phẩm liên quan đến tinh thần lực mà."
Lý Thông chợt giật mình, đúng vậy, Huyền Ngư còn bán trận thạch nữa!
Trận thạch không có giấy chứng nhận chính thức, nhưng báo cáo đánh giá của dưa hấu thì đúng là thật, vậy còn trận thạch thì sao?
Cao Lỗi áy náy thở dài: "Lý Thông xin lỗi nhé, bản báo cáo đánh giá này không gỡ được."
Lý Thông thẫn thờ nói: "Không... không sao, chẳng qua chỉ là một triệu, tớ còn trả nổi."
Bây giờ anh chỉ đang nghĩ, trận thạch rốt cuộc có thật không?
Các bạn cùng phòng khác lần lượt an ủi Lý Thông.
"Thông à, nghĩ thoáng chút, dù sao cũng là dưa hấu hảo hạng, mua về cũng không lỗ."
"Cái cửa hàng đó đúng là tà môn, ngoan nào, sau này ít tiếp xúc với mấy đám fan Vân Khoa trên tinh võng đi, dễ bị ngốc lắm."
"Bài đăng tôi vừa xem, người để lại lời nhắn nghe có vẻ như là người trong nội bộ Huyền Ngư đấy, không thì sao anh ta biết sẽ mở kênh đặt trước, chứ không phải kênh mua hàng?"
Lời nói của cậu bạn vừa dứt, phòng ngủ lâm vào một sự im lặng kỳ lạ.
Tinh tinh.
Cửa hàng của Cá mà bạn quan tâm vừa đăng tinh bác mới.
Cửa hàng của Cá: Không nói gì nhiều, mọi người tự xem đi.
