——Thời buổi này ai cũng gọi là giáo sư được nhỉ.
——Khoa phổ một chút nhé, Trần Tú Minh, người đứng đầu về phân tích nguyên tố của Đế Quốc, vua trượt môn của trường Đế Y Dược, niềm tự hào của mọi sinh viên ngành dược.
——Nói thẳng cho cậu biết, loại thuốc an thần mà Vân Khoa đang bán với giá 15 vạn tệ một ống, có thể nói là do ông ấy chủ trì nghiên cứu ra.
——Là người đứng đầu trong giới phân tích nguyên tố đấy.
Nụ cười của quản lý Cao biến mất. Đúng vậy, gọi giáo sư Trần, giáo sư Trần mãi thành quen, ông quên mất ông lão nhỏ này tên thật là Trần Tú Minh!
Nhưng tại sao ông ấy lại đi quảng bá cho cái cửa hàng nhỏ chẳng có tiếng tăm gì này?
Khoan đã, giáo sư Trần là giáo sư Trần của trường Đế Y Dược, vậy cậu học trò Khâu kia là... Khâu Phi?
Quản lý Cao giật mình, cảm thấy có chút rắc rối.
Hai người này... lại đi làm ở cùng một công ty.
Ông nhanh chóng mở trang chính thức của [Cửa hàng của Cá] trên tinh võng, xem số lượng người theo dõi: 20 triệu, thời gian đăng ký hóa ra là hai tháng trước!
Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, lượng người theo dõi lên tới hai mươi triệu, đối với một công ty bán hàng mà nói, tốc độ tăng trưởng tuyệt đối không bình thường.
Bài đăng mới nhất trên tinh võng là báo cáo đánh giá về quả dưa hấu, bình luận bên dưới sôi nổi vô cùng, giống hệt sự cuồng nhiệt của fan Vân Khoa!
——Cầu xin anh, mau mở bán đi, tôi thèm quá huhuhu.
——Chỉ có 20 vạn thôi, chứ không phải không trả nổi!
——Tôi từ chỗ giáo sư Trần thấy ảnh quả dưa hấu mà qua, sau đó lại bị trận thạch làm cho chấn động, có ai nói cho tôi biết, cái này là thật hay giả vậy?
Sau đó có người bên dưới đăng ảnh trận thạch của [Cửa hàng của Cá].
——An thần thạch mình đã tự mình thử, đúng là tốt hơn thuốc an thần, quả thật không có di chứng, bây giờ cả nhà mình đều đang chờ chủ cửa hàng Ngu lên hàng! Nghe nói tư linh thạch có thể nuôi dưỡng tinh thần lực, mình cướp không được hàng, chưa thử qua.
——Người đã dùng qua tư linh thạch là tôi đây. Nói thật, cảm giác đó giống như tôi được tái sinh vậy, tinh thần lực thực sự đang hồi phục! Nếu không phải đây quả thực là một công ty tư nhân, tôi còn nghi ngờ là do chính phủ làm, mạnh quá, thật sự.
——Góp vốn không lỗ đâu, ngoài việc không có hàng ra thì mọi thứ khác đều tốt, cười chết mất.
Quản lý Cao xem đến đây, bắt đầu hít thở sâu liên tục, nuôi dưỡng tinh thần lực? Tư linh thạch đó là thật sao?
Bình luận trên tinh võng không thể tin được, đó là nơi mà chỉ cần tốn tiền là có thể mua cả hot search lẫn bình luận, Vân Khoa thường dùng chiêu này để dẫn dắt dư luận.
Nhưng giáo sư Trần lại thực sự đến công ty Huyền Ngư!
Ông vào cửa hàng trên tinh võng xác nhận, tư linh thạch không có hàng. Bản thân quản lý Cao cũng xuất thân từ nghiên cứu khoa học, ông hiểu rõ câu “thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất của chân lý”.
Ông trầm ngâm một lát, cảm thấy chuyện này vẫn nên xác nhận lại, không thể manh động báo cáo lên trên, nếu không xảy ra sai sót thì sẽ là lỗi của ông.
Quản lý Cao liền sao chép link cửa hàng, gửi cho con trai ông.
Cao: Con trai, con rảnh thì canh chừng cửa hàng này, hễ có tư linh thạch lên hàng thì phải mua được ngay nhé! Bố có việc lớn cần dùng.
Cao Lỗi vừa mới thú nhận với bạn cùng phòng rằng thực ra cậu không thích Vân Khoa, dù sao từ nhỏ đã bị bố mẹ không ngừng tẩy não, ai mà chịu nổi chứ? Phiền phức vô cùng, thậm chí đã từng làm anti-fan Vân Khoa một thời gian.
Lý do này nghe cũng có lý, không ai thích bị sắp đặt cả đời. Lý Thông cũng không nỡ trách cậu lừa dối mình, thậm chí còn thấy Cao Lỗi cũng đáng thương.
Đúng lúc này, Cao Lỗi nhận được tin nhắn của bố cậu.
Cao Lỗi mở ra xem, ơ cái này, chẳng phải cửa hàng này là của công ty Huyền Ngư sao, bố cậu vừa mới thăng chức lẽ nào đã phản bội?
Bên này Cao Lỗi vẫn còn đang mơ hồ, thì bên kia dưa hấu trên hoang vu tinh đã được kiểm kê xong, Tưởng Do sẽ dẫn đội phụ trách công tác kiểm tra chất lượng, còn La Thừa thì lo trọn phần giao hàng của đợt đặt trước lần này.
Ngu Bội bây giờ rất biết cách giao việc cho nhân viên làm, Tô Mi thấy cô không có việc gì nữa, liền nhân cơ hội nói với cô về chuyện của Tô Đào.
“Ý cô là, Tô Đào đã từ chức?”
“Vâng, cô xem có thể tự mình phỏng vấn cô ấy một chút được không?” Tô Mi ngại ngùng nói: “Nếu để em phỏng vấn thì cảm giác không được công bằng cho lắm.”
Chương 41
“Ồ, đây là chuyện tốt mà.”
Ngu Bội đến bây giờ vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp Tô Đào, cô nàng tóc xoăn sóng lớn đẹp ơi là đẹp, còn bị mình lừa nữa, cuối cùng lại trở thành vị khách đầu tiên của mình.
Chuyện nhà họ Tô, cô cũng biết một chút.
Tô Đào là người đơn thuần, tốt bụng, Ngu Bội khá thích tính cách của cô ấy.
“Không cần phỏng vấn đâu, tình hình của cô ấy tôi biết rồi. Cứ để cô ấy thử làm ở các vị trí khác nhau, chỗ nào hợp thì làm tiếp.”
Tô Mi cảm kích nói: “Cảm ơn sếp! Em sẽ báo cho cô ấy ngay. Sau khi cô ấy chính thức vào làm, công ty sẽ sắp xếp ký túc xá sau nhé? Bây giờ thì có thể ở cùng em.”
“Chuyện này cô tự sắp xếp là được.”
Tô Mi nói xong chuyện riêng, nhanh chóng vào trạng thái làm việc: “À, đúng rồi, trước đó đã bảo người đi thu thập các loại khoáng sản khác, tạm thời thu được mười tám loại, đã mang về rồi.” Sáng nay lúc đến cô đã đưa đồ cho robot A Huyền, nói xong liền ra lệnh cho A Huyền đi lấy.
Vì dưa hấu được mùa, hôm nay Ngu Bội vốn không có việc bày đại trận, đang định xem có nên khắc chút an thần thạch và tư linh thạch để lên hàng cho cửa hàng không, giờ thì hay rồi, không cần phải lựa chọn nữa, vật liệu mới thì sao có thể không thử chứ!
Thứ Ngu Bội đang dùng bây giờ, vẫn là quặng phóng xạ từ khu rác.
Nói ra thì buồn cười, trận thạch trong mắt mọi người đầy vẻ thần bí, nhưng sau khi gia nhập công ty Huyền Ngư, mọi người mới biết, thì ra Ngu Bội lại dựa vào rác mà hoang vu tinh còn chẳng thèm để khởi nghiệp!
Thân phận của Ngu Bội không hề che giấu chút nào, những người như chú Lý, giáo sư Trần, đều biết cô là đứa trẻ bị nhà họ Ngu đuổi ra khỏi nhà.
Ban đầu cũng không phải không có nghi ngờ, nhà họ Ngu nếu có tay nghề này, thì còn cần làm đại lý cho Vân Khoa làm gì?
Bây giờ giáo sư Trần đã biết, khó quá.
Trận pháp khó quá!
Chính ông học còn thấy rất vất vả, với cái trí thông minh của nhà họ Ngu, trận pháp tuyệt đối không thể là do họ sáng tạo ra.
Nhưng sự thành thạo mà Ngu Bội thể hiện thì khác, cô thường hễ có cảm hứng là sẽ sửa đổi trận pháp, có khi trực tiếp sáng tạo ra trận pháp mới.
Vì vậy, giáo sư Trần chỉ có thể xếp Ngu Bội vào loại kỳ tài. Tinh thần lực cấp D, vậy mà lại cứng rắn tạo ra một con đường mới, quả thực là kỳ tích.
