“Cảm ơn Long sở trưởng, chuyện này tôi sẽ tự cân nhắc. Vậy nếu tôi muốn mua đất, thì phải đến chỗ nào mua?”
Long sở trưởng mở mạng tinh tế, vào phần mềm nội bộ của hoang vu tinh, đăng nhập tài khoản cá nhân, rồi điều ra một bản đồ nhìn từ trên cao.
“Đây là đất của khu tị nạn, vị trí cũng không tệ, nằm giữa khu quặng và khu rác, giá năm nghìn một mẫu, cô lấy không?”
Mắt Ngu Bội sáng lên. Khu quặng và khu rác! Đây đúng là vị trí thần tiên gì đó, quá hợp với cô, sau này nhặt rác tiện biết bao.
“Lấy, lấy, lấy.” Cô gật đầu như gà mổ thóc, phát hiện trên bản đồ có vài chỗ đã bị khoanh tròn, nghĩa là đã bán.
Cân nhắc việc tu tiên ở chốn tinh tế này hơi quá kinh thế hãi tục, Ngu Bội chọn một mảnh đất gần khu rác, xung quanh không có hàng xóm, mà vì gần khu quặng phóng xạ nên giá còn rẻ hơn, chỉ bốn nghìn.
Từ chỗ Long sở trưởng đi ra, Ngu Bội ưỡn thẳng lưng, vừa đi vừa ngân nga đi tìm Tầm An An. Từ nay cô cũng là người có đất, chẳng bao lâu nữa là có thể rời khỏi khu tị nạn!
Màn đêm buông xuống, hoang vu tinh giảm nhiệt toàn diện.
Ký túc xá tập thể của nhân viên thành phố S.
Mấy tòa nhà cao tầng sừng sững giữa vùng ngoại ô vắng vẻ, ánh sáng hắt ra từ phần lớn cửa sổ. Tô Đào kết thúc cuộc báo cáo hằng ngày với gia đình, mệt mỏi bước lên thang máy bay, bấm tầng ba mươi tư, về đến phòng liền nằm vật ra giường.
Cảm giác ấm áp dễ chịu khiến cô nhanh chóng buồn ngủ, dần dần ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, Tô Đào tỉnh dậy trong trạng thái sảng khoái, định đi tắm, tiện tay tháo hết đồ trên người, rồi... lạnh đến run cầm cập.
Chết tiệt, sao tự nhiên lại lạnh thế này!!
Tô Đào vội mặc lại quần áo, phát hiện chẳng ấm hơn chút nào. Tay cô khựng lại, chợt nhớ đến viên đá điều hòa nhiệt độ mà cô tiện tay mua, chẳng lẽ thứ nhỏ bé này còn có thể sưởi ấm...?
Ting ting.
Có điện thoại gọi vào, Tô Đào liếc nhìn, là đồng nghiệp kiêm bạn thân của cô. Cô nghe máy, vội nắm viên đá điều hòa trong tay, nhiệt độ lập tức tăng trở lại, cả người ấm áp hẳn lên.
Tô Đào trợn mắt: Đúng là thần kỳ thật!
“Đào Đào, đợt rét năm nay đến sớm quá, bốn tháng tới đều lạnh như đêm qua, tớ hơi bị nhiễm lạnh rồi. Tớ nhớ cậu không để dành tiền mua năng lượng thạch, đêm qua cậu ổn chứ?”
“Nói ra cậu có thể không tin...” Tô Đào chậm rãi mặc quần áo, vẻ mặt đầy phức tạp: “Hôm qua là ngày tớ ngủ ngon nhất.”
“Cậu đang mơ à!”
Tô Đào cười khì khì, không nói lý do, khiến cô bạn ở đầu dây bên kia tò mò, chẳng lẽ là thật?
Chẳng bao lâu, cô bạn mặc áo dày cộp xông đến cửa nhà Tô Đào, thuận lợi vượt qua xác nhận mống mắt, vừa nói vừa thở ra hơi lạnh, giọng run run: “Cậu cười ngốc gì thế, tớ thấy cậu bị lạnh đến ngốc rồi——” Giọng nói đột ngột dừng lại.
Tại sao Tô Đào chỉ mặc một lớp mỏng tang mà trông chẳng hề bị lạnh tí nào???
Chương 6
Tô Đào mỉm cười, đưa viên đá điều hòa nhiệt độ còn lại cho cô bạn.
Cô bạn đầy nghi hoặc hỏi: “Cậu làm gì thế, đây chẳng phải đá thường trong khu quặng sao?”
Tô Đào nhướng mày: “Đá thường? Tớ mua ba nghìn tinh tệ đấy!” Nói xong, cô nhét mạnh viên đá điều hòa vào tay cô bạn.
Cảm nhận được hơi ấm lan tỏa khắp người, cô bạn gần như rung chuyển cả con ngươi.
Đây là thứ tốt gì vậy, lại khiến cô cảm nhận được hơi ấm của mẫu tinh ngay trên hoang vu tinh!!!
Đợt rét đã đến, chỉ riêng việc giữ ấm qua đêm mà tiêu tốn thêm năng lượng thạch thì rõ ràng là không đáng.
Vậy nên khi cảm nhận được tác dụng của viên đá này, cô ta phát cuồng, chẳng phải rẻ hơn năng lượng thạch sao?
Cô ta đột ngột nắm chặt cánh tay Tô Đào, mắt sáng rực như muốn phát ra ánh sáng xanh, giọng gấp gáp hỏi: “Dùng được bao lâu? Mua ở đâu, hàng nhiều không, tích trữ thì có hỏng không?”
“Hai tháng.” Tô Đào giơ hai ngón tay, rồi tiếc nuối nói: “Cậu biết đấy, lương tớ tiêu gần hết rồi, hôm qua mua có ba viên, tớ cũng không biết có bao nhiêu hàng.”
Nhớ lại lúc gặp Ngu Bội hôm qua, đối phương có vẻ không khá giả lắm, Tô Đào nói thêm: “Chắc không nhiều đâu.”
Dù sao người ta cũng nói là nghề gia truyền, số lượng có thể lớn đến đâu chứ.
Cô bạn sốt ruột: “Cậu không có tiền thì chị đây có! Đi, đi, đi, đi mua một mẻ về tích trữ ngay.”
Mới có ba nghìn một viên, nhặt được món hời này sướng quá đi mất!
Tô Đào mỉm cười gật đầu, cô cũng nghĩ vậy. Vốn tưởng ba viên là đủ, giờ xem ra, có phải vay tiền cũng phải mua thêm một mẻ! Lỡ cô bé kia hết hàng thì sao?
“Nhưng giờ mình vẫn phải đi làm trước, tan làm rồi dẫn cậu đi mua sạch!” Tô Đào kéo người ra khỏi cửa, trên đường kể hết thông tin về viên đá điều hòa cho cô bạn, cuối cùng nói: “Cậu đừng nói với ai khác nhé, nhiều người biết thì khó mua hàng lắm.”
“Yên tâm, tớ hiểu mà!” Cô bạn vỗ ngực cam đoan, vui vẻ cởi áo khoác dày, bỏ vào thiết bị lưu trữ.
Bộ trang phục mỏng manh khiến hai người nhận được vô số ánh mắt kinh ngạc, mãi đến khi vào khu rác, nhiệt độ dần tăng lên, mới không bị chú ý nữa.
Rồi cô bạn của Tô Đào lại phát hiện, viên đá điều hòa còn có thể làm mát! Nhiệt độ cô cảm nhận được luôn ở mức dễ chịu.
Chà, đúng là công nghệ đen thật.
Cô sờ viên đá điều hòa trong túi, tâm trạng vui vẻ tách khỏi Tô Đào, đi làm.
*
Đêm đầu tiên trọ sinh ở tinh tế, Ngu Bội ngủ không được ngon cho lắm.
Khu tị nạn đông người quá, tai cô có thể bắt được đủ loại âm thanh, phong phú không thể tả. Hồi trước tu tiên cô chẳng ngủ, giờ đổi thân xác, ngủ không ngon nên đầu óc cứ lơ mơ.
“Sao cậu còn để lại nửa chai, không phải bảo cậu uống hết à?”
Ngu Bội “ồ” một tiếng, mắt chợt mở to, linh lực trong người cô khôi phục nhanh thật!
Nghĩ đến năm nghìn năm trăm tinh tệ còn lại trong tài khoản, cô quyết định kiểm chứng suy đoán này.
Hôm qua Ngu Bội làm việc cả buổi chiều, quy đổi ra tinh tệ mới được năm mươi, khiến cô vô cùng bất lực, và quyết định hôm nay không làm nữa.
